Tổng Tài Độc Quyền Sủng: Vợ Yêu Có Dị Năng

Chương 9



Các vị cổ đông hoảng hốt đứng bật dậy, tiếng ghế ma sát xuống mặt sàn vang lên ch.ói tai.

"Bà điên rồi Tư Niệm! Bà làm thế thì Mộ Thị sẽ sụp đổ hoàn toàn!" Một vị giám đốc dự án hét lên. Dữ liệu máy chủ là sinh mệnh của một tập đoàn công nghệ sinh học. Mất đi dữ liệu, Mộ Thị chỉ là một cái vỏ rỗng không đáng một xu.

"Phải! Tôi điên rồi!" Tư Niệm cười sằng sặc, nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt vặn vẹo. "Nếu tôi không có được Mộ Thị, thì không một kẻ nào được phép có nó! Mộ Tiểu Tiểu, cô muốn thắng tôi? Vậy thì ôm lấy cái xác khô này mà xuống địa ngục đi!"

Bà ta dồn toàn bộ sức lực, ngón tay cái ấn mạnh xuống nút bấm màu đỏ. Đôi mắt bà ta trừng lớn, chờ đợi sự sụp đổ của đế chế nhà họ Mộ, chờ đợi vẻ mặt tuyệt vọng tột cùng xuất hiện trên khuôn mặt của đứa con gái mà bà ta căm ghét.

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, khi mọi người đều nín thở nhắm mắt chờ đợi t.h.ả.m họa kỹ thuật số giáng xuống, một thanh âm trầm thấp, từ tính nhưng mang theo sự uy áp tuyệt đối vang lên từ góc phòng, phá vỡ sự tĩnh lặng.

"Bà nghĩ, ở trước mặt tôi, mã độc của bà có cơ hội kích hoạt sao?"

Chu Hoành Nghĩa từ từ đứng dậy, đôi mắt sâu thẳm như hắc ám khóa c.h.ặ.t lấy Tư Niệm. Hàn khí từ người anh tỏa ra bao trùm toàn bộ không gian, báo hiệu một sự can thiệp mang tính hủy diệt từ người đàn ông quyền lực nhất Kinh Thị.

Ngón tay cái của Tư Niệm ấn phập xuống chiếc nút màu đỏ trên thiết bị điều khiển bằng một lực đạo điên cuồng và tàn nhẫn nhất. Một tiếng "tít" khô khốc, mỏng manh nhưng sắc lẹm vang lên, chọc thủng bầu không khí đặc quánh của phòng hội nghị thượng đỉnh.

Bà ta ngửa cổ cười rống lên, nụ cười méo mó, vặn vẹo trên khuôn mặt đã từng được bảo dưỡng vô cùng hoàn hảo nay xộc xệch những vệt nước mắt và sự thù hận. Chiếc màn hình chiếu khổng lồ phía sau lưng bà ta đột ngột chớp tắt. Biểu đồ báo cáo tài chính ngay lập tức bị thay thế bởi một giao diện màn hình đen ngòm, chằng chịt những dòng mã lệnh màu đỏ m.á.u đang chạy dọc từ trên xuống dưới với tốc độ ch.óng mặt.

Chính giữa màn hình, một đồng hồ đếm ngược hiện ra: 00:59... 00:58...

"Hệ thống! Kiểm tra hệ thống máy chủ ngay lập tức!" Một vị giám đốc dự án gào lên đến lạc cả giọng, hai tay vò đầu bứt tai.

"Mạng nội bộ bị ngắt rồi! Không thể truy cập! Toàn bộ dữ liệu phòng thí nghiệm, công thức chiết xuất, hồ sơ bệnh án... tất cả đều đang bị khóa c.h.ế.t!" Tiếng vị trưởng phòng công nghệ thông tin của Mộ Thị vọng vào từ bộ đàm trên bàn họp, giọng nói tràn ngập sự tuyệt vọng tột cùng. "Đây là mã độc tống tiền dạng sâu máy tính! Nó đang ăn mòn lớp bảo mật cuối cùng!"

Cả phòng họp nháo nhào như ong vỡ tổ. Những con người khoác trên mình bộ vest hàng hiệu, thường ngày luôn giữ vẻ đạo mạo, quyền lực, nay lại hoảng loạn đến mức xô đẩy nhau, làm đổ cả những ly nước đắt tiền xuống mặt t.h.ả.m. Tập đoàn Mộ Thị không phải là xưởng sản xuất thông thường, sinh mệnh của họ nằm ở dữ liệu lõi công nghệ sinh học. Mất đi những công thức do ba của Tiểu Tiểu - Mộ Quân - dùng cả đời để nghiên cứu, Mộ Thị sẽ bốc hơi khỏi bản đồ kinh tế Kinh Thị ngay trước khi mặt trời lặn.

"Thấy chưa? Các người thấy chưa?!" Tư Niệm giang hai tay ra, ánh mắt đỏ ngầu quắc lên nhìn Mộ Tiểu Tiểu. "Cô giỏi lắm mà? Cô dùng chứng cứ ép tôi đến bước đường cùng, cô hủy hoại thanh danh của tôi! Vậy thì tất cả chúng ta cùng c.h.ế.t! Tôi không có được Mộ Thị, cô cũng đừng hòng nhặt được một mảnh vụn nào từ cái xác khô này!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Mộ Tiểu Tiểu đứng yên tại chỗ. Đôi mắt trong trẻo của cô lúc này lạnh lẽo như mặt hồ đóng băng. Linh lực trong cơ thể cô cuộn trào, phản ứng lại với sự phẫn nộ trong tâm trí. Tuy nhiên, cô biết rõ giới hạn của mình. Độc Tâm Thạch có thể nghe thấu hồng trần, linh lực có thể cải t.ử hoàn sinh, nhưng đối mặt với hàng tỷ tỷ thuật toán kỹ thuật số vô hình đang ăn mòn máy chủ dưới tầng hầm, năng lực sinh học của cô không có đất dụng võ.

Nhưng, cô không hề nao núng. Bởi vì ngay khoảnh khắc Tư Niệm phát điên, cô đã cảm nhận được một luồng áp bách kinh hoàng tỏa ra từ người đàn ông đang đứng ở góc phòng.

Chu Hoành Nghĩa tiến lên nửa bước. Chỉ nửa bước chân, nhưng hàn khí bức người từ anh tỏa ra dường như đóng băng toàn bộ sự hỗn loạn trong không gian. Tiếng ồn ào vơi dần, những cổ đông đang gào thét bất giác im bặt, ánh mắt đổ dồn về phía vị bạo chúa của Tập đoàn Chu Thị.

Đôi mắt thâm thúy, sâu thẳm như hắc ám của Chu Hoành Nghĩa khẽ híp lại. Xung quanh anh, không khí dường như d.a.o động. Tiên thiên linh cảm - loại giác quan thứ sáu bẩm sinh cực hiếm của anh - đang được kích hoạt đến mức tối đa. Trong thế giới quan của Chu Hoành Nghĩa lúc này, căn phòng không chỉ có bàn ghế hay con người. Anh "nhìn" thấy những dải sóng điện từ, những luồng dữ liệu vô hình đang đan xen, gầm rú và va đập vào nhau. Anh nhìn thấu cấu trúc tà ác của đoạn mã độc đang cắm rễ vào hệ thống Mộ Thị, phân tích từng điểm mù, từng lỗ hổng của nó chỉ trong một phần nghìn giây.

"Một mớ rác rưởi." Chu Hoành Nghĩa nhếch môi, giọng nói trầm thấp nhưng mang theo uy lực sấm sét.

Anh đưa tay phải lên, ngón tay thon dài gõ nhẹ vào chiếc đồng hồ thông minh phiên bản giới hạn trên cổ tay. Một âm thanh kết nối vô tuyến vang lên.

"Phòng tác chiến không gian mạng Chu Thị nghe lệnh." Giọng Chu Hoành Nghĩa vang lên đều đều, không một chút gợn sóng, nhưng lại mang theo quyền sinh sát tuyệt đối. "Giao thức 'Thiên Cẩu'. Đóng băng toàn bộ cổng kết nối ngoại vi của tòa nhà này. Nuốt chửng đoạn mã độc đang chạy trên máy chủ."

00:25... 00:24...

Đồng hồ đếm ngược trên màn hình lớn vẫn đang nhích dần về con số không. Tư Niệm nghe lệnh của Chu Hoành Nghĩa thì sửng sốt mất vài giây, sau đó lại phá lên cười the thé.

"Vô ích thôi Chu tổng! Tôi biết Chu Thị các người là bá chủ công nghệ, nhưng đoạn mã này tôi đã chi mười triệu đô la để mua từ tổ chức h.a.c.ker ở chợ đen quốc tế! Nó là mã hóa cấp độ quân sự! Cho dù kỹ thuật viên của anh có giỏi đến đâu, muốn bẻ khóa cũng phải mất ít nhất ba mươi phút! Không kịp đâu! Không ai có thể cứu vãn được cục diện này!"

"Mười triệu đô la?" Chu Hoành Nghĩa khẽ nghiêng đầu, ánh mắt nhìn Tư Niệm như nhìn một sinh vật hạ đẳng vừa bò ra từ cống ngầm. Sự khiết phỉ trong tâm trí khiến anh thậm chí không muốn hít chung một bầu không khí với loại đàn bà phản trắc này. "Bà bị lừa rồi. Thứ mã rác rưởi này, ném vào sọt rác của Chu Thị, ch.ó nhà tôi cũng không thèm gặm."

00:10... 00:09... 00:08...

Trần Kiến Nhân lúc này đã tê liệt hoàn toàn, gã trượt từ trên ghế xuống mặt sàn trải t.h.ả.m, hai tay ôm lấy đầu lẩm bẩm: "Xong rồi... đi tù... hủy hoại hết rồi..." Gã biết, nếu Mộ Thị sụp đổ vì đoạn mã này, cảnh sát kinh tế sẽ vào cuộc, tội danh phá hoại tài sản doanh nghiệp quy mô hàng tỷ tệ đủ để gã mục xương trong tù. Gã ngẩng khuôn mặt tái nhợt lên, cố gắng bò về phía Chu Hoành Nghĩa.