Lời tuyên bố như một quả b.o.m nguyên t.ử nổ tung trong phòng họp. Cổ đông sững sờ. Trần Kiến Nhân tuyệt vọng rên rỉ. Tư Niệm trợn ngược mắt, móng tay bấu c.h.ặ.t vào t.h.ả.m sàn đến rướm m.á.u. Bà ta đã tính toán đủ đường, dùng mọi thủ đoạn đê hèn nhất để cướp quyền, nhưng cuối cùng lại bị chính sự xuất hiện của Chu Hoành Nghĩa đập nát không còn một mảnh.
Chu Hoành Nghĩa không chỉ cứu Mộ Thị, anh đang dùng quyền lực tuyệt đối của mình để xây một ngai vàng vững chắc, trải t.h.ả.m đỏ mời Mộ Tiểu Tiểu bước lên.
Mộ Tiểu Tiểu ngước nhìn người đàn ông cao lớn trước mặt. Băng sơn tổng tài nổi tiếng tàn nhẫn, không gần nữ sắc của Kinh Thị, nay lại công khai đứng ra bảo vệ và trao quyền cho cô. Sự độc lập, mạnh mẽ và năng lực thực sự của cô đã thu phục được sự chú ý của con rồng đang say ngủ này.
"Thế nào, Giám đốc Mộ?" Chu Hoành Nghĩa hơi cúi người, giọng nói trầm ấm chỉ đủ cho hai người nghe thấy, phá vỡ đi sự lạnh lùng vốn có. "Món quà ra mắt này, cô có hài lòng không?"
Khóe môi Mộ Tiểu Tiểu nở một nụ cười rạng rỡ, ánh mắt rực sáng sự tự tin và tham vọng. Cô biết, ván cờ này cô đã thắng tuyệt đối. Không chỉ vả mặt được lũ phản bội, đoạt lại quyền lực, mà còn mở ra một cánh cửa mới với thế lực quyền uy bậc nhất.
"Rất hài lòng, Chu tổng." Tiểu Tiểu đáp lời, giọng điệu sắc bén nhưng không giấu được sự sảng khoái tột độ. "Bây giờ, đã đến lúc dọn dẹp đống rác rưởi trong nhà tôi rồi."
Không khí trong phòng hội nghị thượng đỉnh lúc này đặc quánh lại, ngột ngạt đến mức có thể nghe rõ từng tiếng thở dốc run rẩy của những kẻ vừa mới phút trước còn lớn tiếng thị uy.
Lời tuyên bố của Chu Hoành Nghĩa vẫn còn vang vọng, sắc bén và tàn nhẫn như một lưỡi d.a.o cắm phập vào yết hầu của liên minh phản nghịch. Tư Niệm trượt ngã khỏi chiếc ghế da bọc nhung, đôi chân đi giày cao gót hàng hiệu giờ đây nhũn ra, không còn đủ sức chống đỡ cơ thể đang run lên bần bật của bà ta. Chiếc máy tính bảng chứa mã độc – v.ũ k.h.í cuối cùng để đồng quy vu tận – đã biến thành một khối phế liệu vô dụng dưới sự can thiệp từ xa của đội ngũ kỹ thuật Tập đoàn Chu Thị.
"Không... Không thể nào..." Tư Niệm lẩm bẩm, mái tóc được b.úi gọn gàng theo phong cách quý phái giờ đã xổ tung, rũ rượi che khuất nửa khuôn mặt trắng bệch. Bà ta ngước đôi mắt vằn vện tia m.á.u lên nhìn Mộ Tiểu Tiểu, giọng nói khản đặc, rít qua kẽ răng: "Tôi là mẹ của cô! Mộ Tiểu Tiểu, cô dám liên thủ với người ngoài để dồn ép mẹ ruột của mình vào chỗ c.h.ế.t sao? Cô sẽ bị trời chu đất diệt!"
Tiểu Tiểu đứng thẳng người, ánh mắt từ trên cao nhìn xuống người phụ nữ đã sinh ra mình nhưng lại mang tâm địa của một loài rắn độc. Khóe môi cô nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, không hề có lấy một tia nhân nhượng.
"Trời chu đất diệt?" Giọng nói của Tiểu Tiểu trong trẻo nhưng mang theo uy áp khiến người khác phải lạnh gáy. "Bà bỏ t.h.u.ố.c độc vào ly trà của ba tôi mỗi ngày, cấu kết với nhân tình để rút ruột công ty, lên kế hoạch cướp đoạt mồ hôi nước mắt của nhà họ Mộ rồi định đổ mọi tội lỗi lên đầu tôi. Khi bà làm những việc dơ bẩn đó, bà có nghĩ đến bốn chữ 'trời chu đất diệt' không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tiểu Tiểu bước lên một bước, mũi giày gõ xuống mặt sàn trải t.h.ả.m phát ra tiếng động trầm đục, như nhịp đếm ngược cho sự kết thúc của kẻ thù.
"Từ giây phút bà rắp tâm dồn ba tôi vào cõi c.h.ế.t, giữa tôi và bà đã không còn bất kỳ mối quan hệ m.á.u mủ nào nữa. Hôm nay, tôi không chỉ dồn bà vào chỗ c.h.ế.t trên thương trường, mà tôi sẽ bắt bà phải trả giá sau song sắt nhà tù vì tội cố ý g.i.ế.c người và l.ừ.a đ.ả.o chiếm đoạt tài sản."
Vừa dứt lời, cửa phòng hội nghị bật mở. Đội bảo vệ Mộ Thị – những người lính gác trung thành chỉ tuân lệnh người nắm giữ quyền lực tối cao – sải bước tiến vào. Dẫn đầu là đội trưởng đội an ninh, anh ta nhìn lướt qua tình hình trong phòng, sau đó cúi gập người trước mặt Mộ Tiểu Tiểu.
"Giám đốc Mộ, lực lượng cảnh sát kinh tế và cảnh sát hình sự Kinh Thị đã có mặt ở sảnh tầng trệt. Chúng tôi chờ lệnh của cô."
"Tốt lắm." Tiểu Tiểu gật đầu, vung tay chỉ thẳng về phía Tư Niệm và Trần Kiến Nhân đang co rúm ở góc phòng. "Áp giải hai kẻ này xuống dưới giao cho cảnh sát. Giao toàn bộ tệp ghi âm, bằng chứng chuyển tiền bẩn và báo cáo y tế của Chủ tịch Mộ cho cơ quan điều tra. Đảm bảo không thiếu một tờ giấy nào."
"Rõ!"
Hai nhân viên bảo vệ cao to lực lưỡng lập tức tiến đến, thô bạo xốc nách Tư Niệm kéo lên. Bà ta giãy giụa điên cuồng, móng tay cào cấu loạn xạ vào không khí, miệng không ngừng gào thét những lời c.h.ử.i rủa cay độc: "Buông tôi ra! Tôi là Phó chủ tịch! Mộ Tiểu Tiểu, con khốn nạn! Tôi hối hận vì ngày xưa đã sinh ra cô!"
"Khóa miệng bà ta lại." Tiểu Tiểu lạnh nhạt ra lệnh. Một nhân viên bảo vệ lập tức dùng khăn tay nhét thẳng vào miệng Tư Niệm, chặn đứng những âm thanh ch.ói tai.
Ở phía bên kia, Trần Kiến Nhân thể hiện rõ bản chất hèn nhát của một gã tra nam bám váy đàn bà. Khi thấy bảo vệ tiến đến, gã quỳ rạp xuống sàn, lết đầu gối về phía Tiểu Tiểu, nước mắt nước mũi tèm lem.
"Giám đốc Mộ! Tiểu Tiểu! Xin cô nương tay! Tất cả là do mụ đàn bà điên Tư Niệm này ép tôi làm! Tôi chỉ là một giám đốc quèn, làm sao có gan ăn cắp công nghệ hay hạ độc Chủ tịch được? Là bà ta! Bà ta đã dụ dỗ tôi! Xin cô hãy nể tình tôi đã cống hiến cho Mộ Thị nhiều năm mà thả tôi đi!"
Tiểu Tiểu ghê tởm lùi lại một bước, tránh để bàn tay dơ bẩn của gã chạm vào gấu váy mình. Cô liếc nhìn gã bằng ánh mắt khinh bỉ tột độ.