Tổng Tài Độc Quyền Sủng: Vợ Yêu Có Dị Năng

Chương 3



Trần Kiến Nhân vừa nghe đến cái tên "Vạn Lợi", sắc mặt gã lập tức biến đổi, từ hồng hào chuyển sang tái mét như x.á.c c.h.ế.t. Đôi chân gã khẽ run lên, mồ hôi hột bắt đầu rịn ra trên trán.

Tiểu Tiểu không buông tha, giọng nói của cô vang vọng, rành rọt từng chữ, mang theo áp lực của một vị quân vương đang tuyên án kẻ phản nghịch.

"Tôi đã cho người điều tra. Công ty Vạn Lợi này thực chất chỉ là một công ty vỏ bọc, được đăng ký tại một hòn đảo thiên đường thuế, và người đại diện pháp luật..." Tiểu Tiểu nhấn nút chuyển slide, một tờ giấy chứng nhận đăng ký kinh doanh hiện ra to đùng trên màn hình. "...chính là em họ ruột của ông, Trần Kiến Nhân!"

Phòng họp lập tức bùng nổ. Những cổ đông vừa phút trước còn bênh vực Tư Niệm, giờ đây đồng loạt đập bàn đứng phắt dậy.

"Giám đốc Trần! Chuyện này là sao? Ba mươi lăm triệu tệ tiền mồ hôi nước mắt của công ty, ông dám tuồn ra ngoài cho người nhà sao?"

"Khốn kiếp! Thảo nào tiến độ nghiên cứu dạo này cứ dậm chân tại chỗ, hóa ra là có kẻ đục khoét!"

Trần Kiến Nhân hoảng loạn tột độ, gã xua tay loạn xạ, nói năng lắp bắp: "Không... không phải! Đó là... đó là đối tác mới do Phó chủ tịch Tư giới thiệu! Báo cáo này là giả! Giám đốc Mộ, cô dám ngụy tạo chứng cứ tài chính để hãm hại tôi!"

Tiểu Tiểu lắc đầu, ánh mắt tràn ngập sự khinh bỉ. Cô tiếp tục tập trung tâm trí, kích hoạt sức mạnh của Độc Tâm Thạch lên mức tối đa. Linh lực trong người cô lưu chuyển, bao bọc lấy viên đá, thu thập từng mảnh suy nghĩ vụn vặt đang gào thét trong sự sợ hãi của gã đàn ông trước mặt.

"Làm sao nó có được bản sao kê này? Rõ ràng mình đã giấu kín sổ sách ở biệt thự ngoại ô! Không sao, cứ chối phăng đi. Mật khẩu tài khoản ngân hàng Thụy Sĩ là ngày sinh của Tư Niệm, tiền vẫn ở đó, chỉ cần mình không nhận tội, cảnh sát cũng không làm gì được!"

"Ngụy tạo sao?" Tiểu Tiểu bước lại gần Trần Kiến Nhân, khoảng cách chỉ còn chưa đầy một mét. Áp lực vô hình từ cô khiến gã phải lùi lại, lưng đập mạnh vào cạnh ghế. "Ông nghĩ tôi không biết số tiền đó đã được rửa qua ba ngân hàng trung gian, cuối cùng nằm gọn trong một tài khoản bí mật ở Thụy Sĩ mang đuôi số không tám bốn hai? Và thật trùng hợp, mật khẩu của tài khoản đó lại chính là ngày sinh của Phó chủ tịch Tư ngồi kia?"

Câu nói vừa dứt, không chỉ Trần Kiến Nhân mà ngay cả Tư Niệm cũng cứng đờ người. Đồng t.ử Tư Niệm co rút dữ dội. Bí mật động trời mà họ cất công che giấu, thậm chí chưa từng nói ra miệng với bất kỳ ai để phòng hờ tai vách mạch rừng, tại sao Mộ Tiểu Tiểu lại có thể biết rõ đến từng con số như thể cô ta có khả năng nhìn thấu tâm can người khác?

"Ông... bà..." Vị cổ đông già nhất phòng họp tức giận đến mức thở dốc, chỉ tay thẳng vào mặt Tư Niệm. "Các người dám cấu kết rút ruột Mộ Thị! Lập tức gọi cảnh sát! Gọi cảnh sát ngay cho tôi!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Sự hỗn loạn lên đến đỉnh điểm. Tiếng c.h.ử.i bới, tiếng bàn tán ồn ào như một cái chợ vỡ.

Ở một góc khuất nơi hàng ghế VIP, Chu Hoành Nghĩa vẫn ngồi bất động. Dáng vẻ của anh tĩnh lặng đến mức dường như tách biệt hoàn toàn khỏi sự phẫn nộ phàm tục đang sục sôi trong căn phòng. Tuy nhiên, nếu nhìn kỹ, người ta sẽ thấy đôi mắt đen như mực của anh đang khóa c.h.ặ.t lấy hình bóng của Mộ Tiểu Tiểu.

Từ lúc bước vào phòng họp, Chu Hoành Nghĩa luôn cảm thấy khó chịu. Căn bệnh khiết phỉ của anh không chỉ dừng lại ở sự sạch sẽ về mặt vật lý, mà nó còn là sự mẫn cảm đến mức cực đoan với những "mùi vị" của lòng tham, sự dối trá và ác ý từ con người. Căn phòng này đối với anh chẳng khác nào một bãi rác bốc mùi tởm lợm.

Thế nhưng, ngay tại khoảnh khắc Mộ Tiểu Tiểu đứng lên phản công, Chu Hoành Nghĩa đột ngột cảm nhận được một sự thay đổi kỳ lạ. Anh nhắm hờ mắt, âm thầm vận chuyển "Tiên thiên linh cảm" – loại giác quan thứ sáu bẩm sinh từng giúp anh nhìn thấu cấu trúc của những cỗ máy phức tạp nhất thế giới và đưa Chu Thị lên đỉnh cao công nghệ.

Dưới góc nhìn của Tiên thiên linh cảm, thế giới vật chất mờ đi, nhường chỗ cho những luồng năng lượng đan xen. Và kìa, ngay tại trung tâm căn phòng, phát ra từ vị trí của Mộ Tiểu Tiểu là một luồng sóng năng lượng vô cùng tinh khiết. Nó không rực rỡ ch.ói lóa, mà tĩnh lặng, sắc bén và lạnh lẽo như một lưỡi kiếm băng vừa được rút ra khỏi vỏ.

Đó là một loại năng lượng sinh học vi diệu mà Chu Hoành Nghĩa chưa từng bắt gặp trong suốt hai mươi sáu năm cuộc đời. Nó dường như đang cộng hưởng với một vật thể trên n.g.ự.c cô, tạo ra một trường lực vô hình quét qua tâm trí của những kẻ đối diện.

"Linh lực..." Chu Hoành Nghĩa khẽ lẩm bẩm trong miệng, một từ ngữ tưởng chừng như chỉ có trong những truyền thuyết cũ kỹ nay lại hiện hữu ngay trước mắt anh.

Cảm giác bài xích và buồn nôn vì môi trường xung quanh lập tức bị luồng năng lượng tinh sạch từ Mộ Tiểu Tiểu xua tan. Sự hứng thú trong lòng Chu Hoành Nghĩa dâng trào mạnh mẽ. Một cô gái bị gia đình hắt hủi, bị dồn vào chân tường, lại mang trong mình một bí mật động trời và khả năng phản đòn tàn nhẫn đến mức hoàn mỹ.

Anh khẽ vắt chéo chân, những ngón tay thon dài gõ nhịp nhàng lên phần tựa tay của chiếc sô pha bọc da. Cuộc chơi này, Tập đoàn Chu Thị của anh nhất định phải có một ghế.

Trở lại với tâm điểm của phòng họp, Trần Kiến Nhân đã hoàn toàn sụp đổ. Gã ngồi phịch xuống ghế, hai tay ôm lấy đầu, không thốt nổi một lời biện minh nào nữa. Những chứng cứ tài chính rõ như ban ngày cùng với việc Tiểu Tiểu đọc vanh vách thông tin tài khoản mật đã đ.á.n.h gục chút ý chí phản kháng cuối cùng của gã.

Nhưng Tư Niệm thì khác. Bà ta không cam tâm. Bà ta đã lên kế hoạch suốt ba năm trời, hạ độc Mộ Quân từng chút một, lôi kéo cổ đông, tạo dựng vỏ bọc hoàn hảo, không thể vì một con ranh con vắt mũi chưa sạch mà mất trắng tất cả!

"Im lặng!"