Tư Niệm đột ngột đập mạnh hai tay xuống bàn. Tiếng đập chát chúa cộng thêm uy thế của một người phụ nữ đã làm Phó chủ tịch nhiều năm khiến căn phòng tạm thời lắng xuống. Bà ta ngẩng phắt đầu lên, khuôn mặt không còn vẻ bi thương giả tạo, mà thay vào đó là sự tàn độc, ngoan cố đến điên cuồng.
"Các người muốn báo cảnh sát? Được thôi! Cứ việc báo!" Tư Niệm cười gằn, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt đang tức giận của các cổ đông. "Nhưng trước khi cảnh sát đến, các người hãy suy nghĩ cho kỹ. Tập đoàn Mộ Thị chúng ta hiện tại đang sống dựa vào cái gì?"
Bà ta không đợi ai trả lời, lập tức rút từ trong túi xách hàng hiệu ra một chiếc hộp kim loại nhỏ bằng bàn tay, được khóa bằng mật mã vân tay.
"Là công nghệ sinh học! Là dự án nghiên cứu vắc-xin miễn dịch thế hệ mới!" Tư Niệm giơ cao chiếc hộp. "Và thưa các vị, công thức cốt lõi nhất, chuỗi mã gen hoàn chỉnh nhất để hoàn thiện dự án này, hiện đang nằm trong tay tôi. Không có nó, dự án trị giá hàng trăm triệu đô la của Mộ Thị sẽ biến thành một đống giấy vụn. Toàn bộ cổ phiếu của các người sẽ lao dốc không phanh!"
Cả phòng họp lại một lần nữa rơi vào trạng thái tĩnh lặng, nhưng lần này là sự tĩnh lặng của nỗi sợ hãi. Lời đe dọa của Tư Niệm đã đ.á.n.h trúng t.ử huyệt của đám doanh nhân luôn đặt lợi nhuận lên hàng đầu. Chuyện tham ô có thể giải quyết nội bộ, nhưng nếu dự án cốt lõi bị phá hủy, Mộ Thị sẽ phá sản.
"Bà đang đe dọa chúng tôi sao?" Vị cổ đông lớn tuổi nghiến răng.
"Đó không phải đe dọa, đó là đàm phán." Tư Niệm lấy lại phong thái kiêu ngạo, bà ta hất hàm nhìn Mộ Tiểu Tiểu, ánh mắt tràn đầy sự khiêu khích. "Tiểu Tiểu, cô rất giỏi khi vạch trần được sổ sách. Nhưng cô quên mất một điều, trong giới kinh doanh, kẻ nắm giữ công nghệ lõi mới là kẻ nắm quyền sinh sát. Mộ Quân nằm viện, đội ngũ nghiên cứu do tôi quản lý. Cô lấy cái gì để vận hành tập đoàn này?"
Tư Niệm chậm rãi bước quanh bàn họp, gót giày gõ nhịp đe dọa. "Bây giờ, tôi đưa ra một thỏa thuận. Cổ đông nào đồng ý phế truất Mộ Tiểu Tiểu, tôi sẽ lập tức đưa công thức này vào sản xuất hàng loạt, đảm bảo lợi nhuận quý tới tăng gấp ba lần. Ngược lại, nếu các người chọn con ranh vô dụng này, tôi sẽ đập nát chiếc hộp này ngay tại đây, và chúng ta cùng nhau c.h.ế.t chìm!"
Sự nôn nóng cướp quyền của Tư Niệm đã lộ rõ. Lớp vỏ bọc đạo mạo vỡ vụn, để lại một kẻ đ.á.n.h bạc đang tung ra ác chủ bài cuối cùng để uy h.i.ế.p toàn bộ bàn cờ.
Những tiếng xì xầm lại nổi lên. Bàn cân lợi ích bắt đầu chao đảo. Vài cổ đông nhìn nhau, ánh mắt lộ rõ sự d.a.o động. Tiền bạc và sự tồn vong của công ty dường như đang làm lu mờ đi ranh giới của đạo đức.
Mộ Tiểu Tiểu đứng yên tại chỗ, nhìn Tư Niệm múa may quay cuồng với chiếc hộp kim loại. Đôi mắt trong veo của cô không hề có lấy một tia hoảng loạn, ngược lại, nó tĩnh lặng như một mặt hồ không đáy đang chờ con mồi tự nguyện nhảy xuống.
Tư Niệm tưởng rằng bà ta đang nắm giữ sinh mệnh của Mộ Thị. Nhưng bà ta không hề biết rằng, thứ công thức công nghệ sinh học mà bà ta coi là "ác chủ bài" kia, thực chất chỉ là một mắt xích nhỏ bé nằm trong sự tính toán lạnh lùng của Mộ Tiểu Tiểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Bà chắc chắn rằng... thứ trong chiếc hộp đó sẽ cứu sống được Mộ Thị sao, Phó chủ tịch Tư?" Giọng Tiểu Tiểu vang lên, nhẹ nhàng nhưng sắc như một lưỡi d.a.o mổ, cắt ngang bầu không khí căng như dây đàn. Bờ môi cô khẽ mỉm cười, một nụ cười khiến người ta lạnh toát cả sống lưng. Màn kịch hay nhất, bây giờ mới thực sự bắt đầu.
Bầu không khí trong phòng hội nghị thượng đỉnh của Tập đoàn Mộ Thị lúc này đặc quánh lại, ngột ngạt đến mức người ta có thể nghe rõ tiếng máy điều hòa đang thổi ra những luồng khí lạnh buốt.
Trần Kiến Nhân bước lên phía trước, cẩn trọng nhận lấy chiếc hộp kim loại từ tay Tư Niệm. Hắn ta vuốt lại vạt áo vest, cố gắng tạo ra một phong thái đĩnh đạc, đạo mạo nhất có thể. Dưới ánh đèn pha lê rực rỡ, nụ cười trên môi hắn giãn ra, tràn đầy sự tự mãn của một kẻ tiểu nhân sắp chạm tay vào đỉnh cao quyền lực. Bàn tay hắn khẽ bấm nút khóa mật mã. Một tiếng "cạch" khô khốc vang lên. Nắp hộp mở ra, để lộ một ống thủy tinh chứa dung dịch màu xanh lục lam đang tỏa ra thứ ánh sáng nhàn nhạt đầy ma mị.
"Các vị cổ đông đáng kính," Giọng Trần Kiến Nhân vang lên, dõng dạc và đầy tính kích động. Hắn cẩn thận nhấc ống thủy tinh lên, giơ cao trước hàng chục ánh mắt đang hau háu đổ dồn về phía mình. "Như Phó chủ tịch Tư đã nói, đây chính là tương lai của Tập đoàn Mộ Thị. Bản dung dịch nâng cấp tế bào thế hệ mới nhất, một bước đột phá công nghệ sinh học chưa từng có trên thị trường thế giới!"
Những tiếng xì xầm lập tức nổi lên. Ánh mắt d.a.o động của các cổ đông ban nãy giờ đây đã hoàn toàn bị thay thế bởi sự tham lam tột độ. Trong giới kinh doanh m.á.u lạnh này, đạo đức hay tình thân chỉ là những khái niệm viển vông. Kẻ nào nắm giữ công nghệ lõi, kẻ đó chính là vị vua đích thực.
Trần Kiến Nhân đắc ý đi dọc theo chiếc bàn họp dài bằng gỗ dán sồi, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt đang căng mọng vì kích thích. "Chỉ với một phần mười giọt dung dịch này, tốc độ tái tạo tế bào thực vật sẽ tăng lên gấp ba trăm lần. Nếu áp dụng vào việc chiết xuất d.ư.ợ.c liệu y học, lợi nhuận mang lại không phải là hàng chục tỷ, mà là hàng trăm tỷ. Thậm chí, tôi đã thay mặt Phó chủ tịch Tư, đàm phán thành công một thỏa thuận ghi nhớ với đối tác quốc tế. Chỉ cần hôm nay hội đồng quản trị đưa ra 'quyết định đúng đắn', hàng tỷ đô la vốn đầu tư sẽ lập tức đổ vào tài khoản của Mộ Thị!"
Nói đoạn, hắn ra hiệu cho thư ký riêng ném lên bàn một xấp tài liệu hợp đồng có in logo của các tập đoàn d.ư.ợ.c phẩm đa quốc gia. Đòn bẩy tài chính này đ.á.n.h trúng vào t.ử huyệt của những kẻ hám lợi.
Tư Niệm đứng khoanh tay ở đầu bàn, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn độc. Bà ta liếc nhìn Mộ Tiểu Tiểu bằng ánh mắt thương hại của một kẻ bề trên đang nhìn con kiến sắp bị nghiền nát. "Sao rồi, Giám đốc Mộ? Cô còn lời nào để trăn trối trước khi dọn đồ rời khỏi chiếc ghế này không? Một đứa con gái vắt mũi chưa sạch như cô, lấy tư cách gì để quản lý một di sản khổng lồ thế này?"
Sự áp đảo dường như đã nghiêng hẳn về phe phản diện. Vài cổ đông lớn tuổi bắt đầu gật gù, tay vươn ra định kéo tập hợp đồng về phía mình.
Đúng lúc đó, một tiếng vỗ tay chậm rãi, nhịp nhàng vang lên.
Bốp... Bốp... Bốp...