Tổng Tài Độc Quyền Sủng: Vợ Yêu Có Dị Năng

Chương 5



Mộ Tiểu Tiểu vẫn đứng yên tại chỗ. Cô không hề có biểu hiện hoảng loạn, phẫn nộ hay tuyệt vọng như Tư Niệm và Trần Kiến Nhân mong đợi. Ngược lại, đôi mắt trong veo của cô tĩnh lặng như một mặt hồ mùa đông, sâu thẳm và lạnh lẽo đến rợn người. Khóe môi cô cong lên một nụ cười mỉm, một nụ cười mang theo sự trào phúng tột độ.

"Một bài thuyết trình thật xuất sắc, Giám đốc Trần. Giọng điệu hùng hồn, số liệu hoành tráng, lại còn có cả hợp đồng mồi nhử. Nếu không biết rõ anh là loại người hèn nhát chỉ biết bám váy đàn bà để thăng tiến, tôi suýt chút nữa đã tưởng anh là một thiên tài khởi nghiệp đấy."

Lời nói của Mộ Tiểu Tiểu nhẹ nhàng nhưng sắc bén như một lưỡi d.a.o mổ, trực tiếp lột trần lớp mặt nạ đạo mạo của Trần Kiến Nhân trước mặt bao người. Sắc mặt hắn lập tức tái nhợt, rồi chuyển sang đỏ lựng vì tức giận.

"Cô... Cô ăn nói cho cẩn thận! Sự thật rành rành ra đây, cô đừng cố giãy giụa vô ích nữa!" Trần Kiến Nhân nắm c.h.ặ.t ống thủy tinh, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay.

Mộ Tiểu Tiểu chậm rãi bước ra khỏi vị trí, tiến về phía Trần Kiến Nhân. Mỗi bước đi của cô, gót giày gõ xuống mặt sàn đá cẩm thạch tạo ra những âm thanh khô khốc, nhịp nhàng như đang gõ nhịp t.ử thần.

"Sự thật rành rành?" Tiểu Tiểu dừng lại cách hắn đúng hai bước chân. Cô hơi nghiêng đầu, ánh mắt sắc lẹm ghim c.h.ặ.t vào ống thủy tinh màu xanh lam. "Anh nói đây là dung dịch tái tạo tế bào thế hệ mới? Một sản phẩm công nghệ sinh học mang lại hàng trăm tỷ lợi nhuận?"

"Đúng vậy!" Tư Niệm chen ngang, bước tới đứng chắn trước mặt tình nhân, giọng điệu đanh thép bảo vệ. "Đây là thành quả nghiên cứu suốt ba năm qua của đội ngũ cốt lõi do tôi quản lý. Cô lấy tư cách gì mà chất vấn?"

"Tư cách của người sở hữu toàn bộ bản quyền trí tuệ tại Mộ Thị." Mộ Tiểu Tiểu lạnh lùng đáp trả. Cô quét mắt nhìn một vòng quanh phòng họp. "Các vị cổ đông, kinh doanh công nghệ sinh học không phải là bán bánh vẽ trên giấy. Bất cứ một sản phẩm y d.ư.ợ.c nào trước khi ký kết cũng cần phải được kiểm chứng lâm sàng. Nếu Giám đốc Trần đây đã tự tin như vậy, tại sao chúng ta không làm một bài kiểm tra nhỏ ngay tại chỗ nhỉ?"

Đề nghị của Tiểu Tiểu khiến cả phòng họp xôn xao. Một vị cổ đông ho húng hắng rồi lên tiếng: "Ý của Giám đốc Mộ cũng có lý. Dù sao đây cũng là dự án quyết định sự sống còn của công ty, cẩn thận một chút vẫn hơn. Giám đốc Trần, cậu có dám thử nghiệm tại chỗ không?"

Trần Kiến Nhân khẽ nuốt nước bọt. Hắn đưa mắt nhìn Tư Niệm. Bà ta gật đầu chắc nịch. Trong thâm tâm Tư Niệm, đội ngũ điệp viên thương mại mà bà ta cài cắm vào phòng thí nghiệm của Tiểu Tiểu đã lấy được ống dung dịch cốt lõi nhất, được bảo mật bằng hệ thống ba lớp vân tay. Không thể nào có sai sót được.

"Thử thì thử! Cô muốn thử thế nào?" Trần Kiến Nhân lấy lại vẻ ngang ngược, hất cằm thách thức.

Mộ Tiểu Tiểu không đáp, cô đưa tay ấn một nút trên thiết bị liên lạc đeo ở cổ tay. Chỉ chưa đầy một phút sau, cánh cửa phòng họp mở ra. Hai nhân viên mặc áo blouse trắng cẩn thận đẩy một chiếc xe đẩy nhỏ vào trong. Trên xe là một chậu cây Huyết Đằng Mộc – một loại d.ư.ợ.c liệu cực kỳ quý hiếm nhưng vô cùng nhạy cảm. Lúc này, chậu Huyết Đằng Mộc đang trong tình trạng héo úa t.h.ả.m hại, cành lá rủ xuống, màu sắc nhợt nhạt như sắp c.h.ế.t khô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Huyết Đằng Mộc là loại thực vật có cấu trúc tế bào phức tạp nhất. Nếu dung dịch của anh thực sự có khả năng tái tạo tế bào gấp ba trăm lần như anh vừa huênh hoang, thì chỉ cần một giọt, cái cây này sẽ lập tức đ.â.m chồi nảy lộc và phục hồi sinh cơ trong vòng chưa tới ba phút." Mộ Tiểu Tiểu lùi lại một bước, đưa tay làm động tác mời. "Sân khấu là của anh, Giám đốc Trần. Xin mời chứng minh cho các nhà đầu tư thấy 'tương lai của Mộ Thị' đi."

Bầu không khí trong phòng họp dồn nén đến mức nghẹt thở. Mọi ánh mắt đều tập trung vào chiếc xe đẩy và ống dung dịch trên tay Trần Kiến Nhân.

Ngồi ở chiếc ghế VIP góc phòng, Chu Hoành Nghĩa nãy giờ vẫn giữ thái độ im lặng quan sát. Đôi mắt sâu thẳm của anh khẽ híp lại. Bằng khả năng Tiên thiên linh cảm bẩm sinh, anh có thể nhìn thấu được những dòng chảy năng lượng mà người phàm không thể thấy. Khi Trần Kiến Nhân vừa mở chiếc hộp, anh quả thực có cảm nhận được một gợn sóng năng lượng rất mỏng manh, tựa như tàn tích của một thứ sức mạnh vô hình nào đó. Nhưng chỉ vài giây sau khi tiếp xúc với không khí, tia năng lượng ấy đã bốc hơi sạch sẽ, chẳng để lại gì ngoài một thứ chất lỏng vô giá trị.

Chu Hoành Nghĩa khẽ nhếch mép, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên tay vịn ghế. Ánh mắt anh chuyển từ ống dung dịch sang khuôn mặt điềm nhiên của Mộ Tiểu Tiểu. Cô gái này... quả nhiên không tầm thường. Một cái bẫy quá tinh vi và tàn nhẫn. Cô ta không chỉ muốn đ.á.n.h bại kẻ thù, mà muốn nghiền nát lòng tự tôn và uy tín của chúng trước mặt tất cả những kẻ đang nắm giữ quyền lực tài chính.

Trần Kiến Nhân hít một hơi thật sâu. Hắn dùng ống hút nhỏ giọt bằng thủy tinh, cẩn thận hút ra đúng một giọt dung dịch màu xanh lam từ trong ống. Bàn tay hắn hơi run rẩy khi đưa giọt dung dịch lại gần gốc cây Huyết Đằng Mộc đang héo rũ.

Tư Niệm đứng bên cạnh, hai tay đan c.h.ặ.t vào nhau, ánh mắt rực lửa chờ đợi khoảnh khắc vinh quang. Chỉ cần cái cây này sống lại, bà ta sẽ chính thức tống cổ Mộ Tiểu Tiểu ra đường, nắm trọn tài sản của Mộ Quân và đường hoàng đưa tình nhân lên ghế Chủ tịch.

Tách.

Giọt dung dịch rơi xuống lớp đất nứt nẻ, thấm ngay vào bộ rễ của Huyết Đằng Mộc.

Cả phòng họp nín thở. Đồng hồ trên tường tích tắc điểm từng giây.

Một giây. Năm giây. Mười giây.

Không có bất kỳ phép màu nào xảy ra. Chậu Huyết Đằng Mộc vẫn nằm bẹp dí ở đó, cành lá thậm chí còn rũ rượi hơn vì bị thấm nước. Màu xanh lam của dung dịch chỉ làm ướt một mảng đất nhỏ, ngoài ra không hề có dấu hiệu nào của sự tái tạo hay sinh trưởng.