Ba mươi giây trôi qua. Sự im lặng trong phòng họp bắt đầu chuyển hóa thành những tiếng xì xào nghi hoặc.
Trần Kiến Nhân toát mồ hôi lạnh. Hắn trố mắt nhìn chậu cây, rồi lại nhìn ống dung dịch trên tay. "Không... không thể nào. Chắc chắn là lượng dung dịch chưa đủ!"
Hắn cuống cuồng bóp mạnh ống hút, nhỏ thêm năm, sáu giọt nữa vào gốc cây. Nhưng kết quả vẫn chỉ là một sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc. Huyết Đằng Mộc vẫn là một cái cây sắp c.h.ế.t khô. Không có chồi non nào nhú lên. Không có sự phục hồi sinh cơ nào cả. Thứ dung dịch được xưng tụng là "bước đột phá công nghệ thế giới" kia, phản ứng trên thực vật chẳng khác gì nước lã.
"Chuyện... chuyện quái gì thế này?" Trần Kiến Nhân lắp bắp, đôi môi run rẩy. Hắn ngẩng phắt lên nhìn Tư Niệm. "Em... em đưa nhầm hộp cho anh sao?"
Tư Niệm cũng hoảng loạn không kém. Bà ta lao tới, giật lấy ống dung dịch, trừng mắt nhìn chất lỏng bên trong. "Không thể nào! Rõ ràng người của chúng ta đã lấy nó từ két sắt bảo mật lõi của phòng thí nghiệm số một! Chính tay tôi đã xác nhận mã gen mã hóa của nó!"
"Đủ rồi."
Giọng nói lạnh lẽo của Mộ Tiểu Tiểu vang lên, cắt đứt màn hoảng loạn của đôi gian phu dâm phụ. Cô thong thả bước tới, vươn tay rút lấy ống thủy tinh từ tay Tư Niệm một cách dễ dàng. Cô nâng ống dung dịch lên ngang tầm mắt, khẽ lắc nhẹ, khóe môi vẽ lên một nụ cười giễu cợt tột độ.
"Để tôi giải thích cho bà và gã tình nhân ngu ngốc của bà hiểu tại sao thứ này không có tác dụng nhé, Phó chủ tịch Tư." Tiểu Tiểu chậm rãi nói, từng chữ nhả ra rành rọt, nện thẳng vào màng nhĩ của tất cả mọi người trong phòng. "Bởi vì thứ mà đám chuột nhắt các người trộm được từ két sắt bảo mật của tôi, vốn dĩ không phải là công thức cốt lõi gì cả. Nó có một cái tên rất đáng yêu do chính tôi đặt: Dịch ngọt ngào."
"Dịch ngọt ngào?" Vài cổ đông ngơ ngác lặp lại.
"Đúng vậy," Mộ Tiểu Tiểu gật đầu. "Thành phần chính của nó bao gồm chín mươi chín phần trăm là nước cất tinh khiết, thêm một chút màu thực phẩm xanh lam để trông có vẻ nguy hiểm, và một phần trăm hương liệu tạo ngọt. Bà có thể nếm thử, Giám đốc Trần. Đảm bảo ngọt lịm như chính những lời dối trá mà anh vừa thao thao bất tuyệt nãy giờ vậy."
"Cô... cô khốn nạn! Cô dám gài bẫy chúng tôi!" Tư Niệm gào lên, lớp trang điểm tinh tế trên mặt bà ta như nứt toác ra vì sự vặn vẹo của phẫn nộ. Bà ta chỉ tay thẳng vào mặt Tiểu Tiểu, ngón tay run bần bật. "Cô biết trước có người đột nhập vào phòng thí nghiệm? Cô cố tình để thứ nước lã này ở đó để lừa chúng tôi?"
"Nếu bà không có tâm tư bẩn thỉu muốn cướp đoạt thành quả của người khác, thì làm sao bà có thể sa vào cái bẫy này được?" Mộ Tiểu Tiểu cười lạnh, ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn.
Sự thật là, Mộ Tiểu Tiểu đã sớm nhận ra những dấu vết bất thường trong phòng thí nghiệm. Bằng năng lực siêu phàm của mình, cô biết rõ bọn điệp viên thương mại do Tư Niệm thuê đang rình rập để đ.á.n.h cắp công nghệ. Nhưng thay vì ngăn chặn, cô đã tương kế tựu kế. Cô pha chế ra "Dịch ngọt ngào", và bí mật truyền vào đó một lượng Linh lực cực mỏng. Lượng Linh lực này đóng vai trò như một lớp ngụy trang hoàn hảo, đủ để đ.á.n.h lừa các máy quét năng lượng sinh học tinh vi nhất mà đám trộm sử dụng, khiến chúng đinh ninh rằng đây là một siêu phẩm chứa năng lượng sống khổng lồ. Thế nhưng, loại Linh lực mỏng manh này có một đặc tính chí mạng: ngay khi tiếp xúc với không khí bên ngoài môi trường chân không, nó sẽ lập tức bốc hơi, trả lại bản chất nguyên thủy của dung dịch chỉ là nước lã pha màu.
Đương nhiên, bí mật về Linh lực là thứ cô vĩnh viễn chôn sâu trong đáy lòng. Đối với những kẻ phàm trần trong phòng họp này, đây chỉ đơn thuần là một màn gậy ông đập lưng ông bằng công nghệ chống trộm đỉnh cao.
Tiểu Tiểu ném mạnh ống thủy tinh xuống sàn nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Xoảng!
Ống thủy tinh vỡ tan tành, chất lỏng màu xanh lam chảy lênh láng trên mặt đá cẩm thạch đắt tiền, trông t.h.ả.m hại và nực cười tột cùng. Tiếng vỡ nát ấy cũng chính là âm thanh báo hiệu sự sụp đổ hoàn toàn cho uy tín của phe Tư Niệm.
Phòng họp bùng nổ.
"Lừa đảo! Đây là một sự l.ừ.a đ.ả.o trắng trợn!" Một vị cổ đông lớn tuổi đập mạnh tay xuống bàn, đứng phắt dậy, khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận. "Tư Niệm, bà định dùng một ống nước đường để ký kết hợp đồng hàng tỷ đô la sao? Bà muốn kéo Tập đoàn Mộ Thị xuống mồ cùng bà à?"
"Trần Kiến Nhân! Thằng ranh con, mày dám lừa dối cả hội đồng quản trị? Mày nói đây là tương lai của Mộ Thị? Tương lai của Mộ Thị là nước lã sao?" Những tiếng c.h.ử.i rủa, chất vấn bắt đầu trút xuống đầu hai kẻ phản diện như mưa đá.
Bàn cân lợi ích đã hoàn toàn lật ngược. Khi ác chủ bài công nghệ bị vạch trần chỉ là một trò hề hèn hạ, lớp vỏ bọc đạo đức giả của Tư Niệm không còn tác dụng nữa. Những cổ đông ban nãy còn định ngả theo phe bà ta giờ đây trở mặt nhanh hơn lật bàn tay. Họ cảm thấy bị sỉ nhục trí tuệ, bị đem ra làm trò đùa trong một âm mưu cướp quyền rẻ tiền.
Trần Kiến Nhân lùi lại mấy bước, mồ hôi hột tuôn ròng ròng trên trán. Hắn hoảng loạn nhìn quanh, cố gắng tìm một cái phao cứu sinh. "Không... mọi người nghe tôi giải thích... Có thể là do quá trình vận chuyển... hoặc do công thức có vấn đề..."
"Đủ rồi, đồ rác rưởi!" Một vị cổ đông khác vò nát tập hợp đồng mồi nhử trên bàn, ném thẳng vào mặt Trần Kiến Nhân. "Cút ngay khỏi đây! Chúng tôi sẽ gọi cảnh sát vì tội l.ừ.a đ.ả.o và gián điệp thương mại!"
Tư Niệm đứng c.h.ế.t trân tại chỗ. Đôi mắt bà ta trợn ngược, hàm răng nghiến c.h.ặ.t đến mức rướm m.á.u. Kế hoạch hoàn hảo mà bà ta ấp ủ bao lâu nay, thứ v.ũ k.h.í tối thượng để lật đổ Mộ Quân và thâu tóm công ty, lại bị chính đứa con gái mà bà ta luôn khinh thường dẫm nát không thương tiếc. Sự nhục nhã, cay đắng và phẫn nộ đan xen c.ắ.n xé tâm can bà ta.
Mộ Tiểu Tiểu đứng ở vị trí trung tâm, bóng lưng thẳng tắp, lạnh lùng quan sát dáng vẻ t.h.ả.m hại của hai kẻ từng muốn đẩy cô vào chỗ c.h.ế.t. Cảm giác sảng khoái lan tỏa trong từng tế bào. Sự uất ức bao ngày qua khi phải chứng kiến ba mình nằm trên giường bệnh rốt cuộc cũng được giải tỏa một phần. Nhưng đây chưa phải là kết thúc. Cô muốn chúng phải trả giá đến đồng xu cuối cùng, phải mất đi tất cả những gì chúng coi trọng nhất.
Ở góc phòng, Chu Hoành Nghĩa từ từ đứng dậy. Động tác của anh tao nhã nhưng mang theo một cỗ uy áp khiến những người xung quanh bất giác phải lùi lại. Anh cài lại cúc áo vest, đôi mắt sâu như hồ thu khóa c.h.ặ.t lấy hình bóng kiên cường của Mộ Tiểu Tiểu. Không có sự hoảng loạn, không có giọt nước mắt yếu đuối nào. Cô gái này không phải là một bông hoa trong l.ồ.ng kính cần người bảo bọc, mà là một nữ vương đang dẫm đạp lên xác kẻ thù để bước lên ngai vàng.
Chu Hoành Nghĩa khẽ cong môi. Lần đầu tiên trong đời, vị tổng tài mang chứng khiết phỉ và luôn chán ghét sự dối trá của con người lại cảm thấy hứng thú mãnh liệt với một cạm bẫy đầy mùi vị của sự toan tính.
Mộ Tiểu Tiểu... em thực sự làm tôi bất ngờ đấy.
Giữa tiếng ồn ào hỗn loạn của phòng họp, Tư Niệm đột nhiên bật cười. Tiếng cười the thé, điên loạn và rợn tóc gáy. Bà ta ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt hằn những tia m.á.u đỏ sọc nhìn chằm chằm vào Mộ Tiểu Tiểu.