"Cô tưởng cô thắng rồi sao, con ranh con?" Tư Niệm nghiến răng, lùi lại một bước và thọc tay vào túi áo khoác. Khuôn mặt bà ta vặn vẹo trong một nụ cười tàn độc của kẻ bị dồn vào chân tường. "Được lắm. Nếu các người đã không chọn tôi, nếu công nghệ này là giả... vậy thì tất cả chúng ta cùng nhau xuống địa ngục đi!"
Bầu không khí trong phòng hội nghị thượng đỉnh Tập đoàn Mộ Thị lúc này đặc quánh lại, ngột ngạt đến mức một tiếng kim rơi cũng có thể x.é to.ạc màng nhĩ. Lời đe dọa đồng quy vu tận của Tư Niệm vừa thốt ra, vài vị cổ đông lớn tuổi đã biến sắc, vô thức lùi bước về phía cửa kính cường lực. Sự điên cuồng hằn rõ trong đáy mắt vằn tia m.á.u của người đàn bà từng một thời hô mưa gọi gió, khoác lên mình lớp vỏ bọc phu nhân đài các.
Thế nhưng, đứng ở trung tâm cơn bão, Mộ Tiểu Tiểu không hề nhúc nhích.
Cô đứng đó, gót giày cao gót vững chãi găm trên mặt t.h.ả.m nỉ lông cừu, bóng lưng thẳng tắp như một thanh bảo kiếm đã được rút khỏi vỏ. Khí thế bức người tỏa ra từ cô không mang theo sự cuồng loạn, mà là một loại tĩnh lặng của mặt hồ đóng băng, lạnh lẽo và tàn nhẫn đến thấu xương.
"Xuống địa ngục sao?" Mộ Tiểu Tiểu khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự trào phúng tột độ. Cô chậm rãi bước lên một bước, âm thanh gót giày gõ xuống sàn vang lên từng nhịp khô khốc. "Tư Niệm, bà đ.á.n.h giá bản thân quá cao rồi. Địa ngục không chứa chấp những kẻ cặn bã như bà. Nơi bà sắp đến, là nhà tù dành cho những tội phạm đê hèn nhất."
"Cô im đi! Con ranh vắt mũi chưa sạch, cô lấy quyền gì mà phán xét tôi?" Tư Niệm rít lên, bàn tay giấu trong túi áo khoác khẽ run rẩy, gân xanh nổi dọc trên mu bàn tay.
Mộ Tiểu Tiểu không buồn đôi co bằng lời nói suông. Cô đưa tay lên, ngón tay thon dài gõ nhẹ vào chiếc điều khiển máy chiếu nằm trên bàn chủ tọa.
Tít.
Màn hình LED khổng lồ chiếm trọn bức tường phía sau lưng Tư Niệm đột ngột bừng sáng. Một tệp âm thanh được bật lên, âm lượng khuếch đại qua hệ thống loa vòm cao cấp của phòng họp khiến từng tiếng thở dốc, từng lời nỉ non ân ái vang lên rõ mồn một.
"Kiến Nhân... anh nói xem, lão già Mộ Quân kia bao giờ mới chịu buông tay? Em chán ngấy cái cảnh phải diễn vai người vợ hiền thục rồi." Giọng nói õng ẹo, lả lơi phát ra từ hệ thống loa, không ai khác chính là Tư Niệm.
"Bảo bối, em gấp gáp cái gì? Chỉ cần bản báo cáo tài chính quý này được thông qua, dòng tiền dự phòng của Mộ Thị sẽ hoàn toàn chảy vào tài khoản công ty vỏ bọc của chúng ta ở nước ngoài. Đến lúc đó, Mộ Thị chỉ còn là một cái xác rỗng, em muốn đá lão già đó đi lúc nào chẳng được." Giọng nam đáp lại mang theo sự xảo trá, đắc ý tột cùng. Là Trần Kiến Nhân.
Sắc mặt của toàn bộ cổ đông trong phòng lập tức thay đổi. Nếu như lúc trước, sự thất bại của "Dịch ngọt ngào" chỉ chứng minh năng lực yếu kém và sự dối trá trong nghiên cứu công nghệ, thì đoạn ghi âm này chính là đòn chí mạng phơi bày sự thối nát về đạo đức và âm mưu rút ruột tập đoàn của bọn họ.
"Đồ vô liêm sỉ!" Một vị cổ đông đập mạnh tay xuống bàn, tức giận chỉ thẳng mặt Tư Niệm. "Phó chủ tịch Tư, bà mang danh là vợ của Chủ tịch Mộ, lại đi thông đồng với Giám đốc Trần để đục khoét tài sản công ty? Hai người coi chúng tôi là những kẻ ngu ngốc hết sao?"
"Không... không phải! Đó là ghép âm! Là Mộ Tiểu Tiểu vu oan cho tôi!" Tư Niệm hoảng loạn, bà ta vung tay muốn đập vỡ chiếc máy tính điều khiển, nhưng đội an ninh đã được Mộ Tiểu Tiểu âm thầm ra hiệu tiến lên chặn lại từ trước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Ghép âm sao?" Mộ Tiểu Tiểu lạnh lùng bấm nút tiếp theo.
Trên màn hình lập tức hiện ra hàng loạt bản sao kê ngân hàng, những hợp đồng ma được ký kết với các công ty vỏ bọc tại thiên đường thuế, và cuối cùng là những bức ảnh chụp lén cảnh Tư Niệm cùng Trần Kiến Nhân lén lút ôm ấp nhau ra vào khách sạn hạng sang. Từng con số, từng mốc thời gian, từng chữ ký đều khớp đến mức hoàn hảo.
Đây chính là thành quả mà Mộ Tiểu Tiểu đã âm thầm chuẩn bị bấy lâu. Nhờ có Độc Tâm Thạch ẩn dưới lớp mặt dây chuyền kim cương trước n.g.ự.c, cô đã nghe thấu toàn bộ những suy nghĩ dơ bẩn, những mật khẩu két sắt và những địa điểm giao dịch bí mật mà Tư Niệm và Trần Kiến Nhân luôn giấu kín trong tâm trí. Độc Tâm Thạch không chỉ là một món đồ trang sức, nó là một chiếc chìa khóa vạn năng mở toang mọi góc khuất đê hèn nhất của tâm hồn con người. Từ những tiếng lòng đó, cô đã thuê thám t.ử tư và chuyên gia tài chính lần theo dấu vết, thu thập đầy đủ vật chứng, nhân chứng không thể chối cãi.
Trần Kiến Nhân đứng chôn chân tại chỗ. Khuôn mặt gã trắng bệch, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thấm đẫm chiếc áo sơ mi lụa đắt tiền. Đôi mắt gã trợn trừng nhìn những con số chuyển khoản khổng lồ hiện trên màn hình. Gã biết, mọi chuyện đã kết thúc. Sự nghiệp, tiền tài, danh vọng... tất cả đã sụp đổ hoàn toàn. Với số tiền tham ô khổng lồ này, án tù chung thân là điều chắc chắn đang chờ đợi gã.
Sự hèn nhát bản năng của một kẻ quen sống dựa dẫm bùng lên. Trong khoảnh khắc đối diện với vực thẳm, bản chất đê hèn của Trần Kiến Nhân bộc lộ không sót một mảnh.
Bịch!
Trần Kiến Nhân bất ngờ quỳ sụp xuống sàn nhà, hai đầu gối đập mạnh vào mặt t.h.ả.m. Gã ngẩng khuôn mặt nhòe nhoẹt nước mắt và mồ hôi lên nhìn các vị cổ đông, rồi quay sang nhìn Mộ Tiểu Tiểu bằng ánh mắt van lơn t.h.ả.m hại.
"Giám đốc Mộ! Các vị cổ đông! Tôi bị oan! Tôi hoàn toàn bị ép buộc!" Trần Kiến Nhân gào lên, giọng nói vỡ nát, tay run rẩy chỉ thẳng vào người phụ nữ gã vừa ân ái đêm qua. "Là Tư Niệm! Là bà ta đã dùng quyền lực Phó chủ tịch để chèn ép tôi! Bà ta đe dọa nếu tôi không lên giường với bà ta, không giúp bà ta làm giả sổ sách, bà ta sẽ tống cổ tôi khỏi Mộ Thị, sẽ hủy hoại sự nghiệp của tôi! Tôi chỉ là một giám đốc nhỏ bé, tôi làm sao dám chống lại vợ của Chủ tịch? Tôi chỉ là nạn nhân thôi!"
Lời nói của Trần Kiến Nhân như một gáo nước lạnh buốt tạt thẳng vào mặt Tư Niệm. Bà ta sững sờ, đôi mắt trợn ngược nhìn gã nhân tình trẻ tuổi mà bà ta từng say mê điên cuồng, kẻ đã thề non hẹn biển sẽ cùng bà ta nắm trọn Mộ Thị và bay sang trời Tây hưởng thụ.
"Trần Kiến Nhân... anh nói cái gì?" Giọng Tư Niệm run rẩy, bờ môi tô son đỏ ch.ót lúc này tái nhợt đi vì sốc.
"Bà ngậm miệng lại, đồ đàn bà độc ác!" Trần Kiến Nhân thấy Tư Niệm lên tiếng thì càng hoảng sợ, gã vùng dậy, lao tới giáng một cái tát nảy lửa vào mặt Tư Niệm. Chát! Âm thanh vang dội khiến cả phòng họp giật mình. "Chính bà là kẻ đã quyến rũ tôi! Chính bà đã đưa ra cái kế hoạch ăn cắp công nghệ c.h.ế.t tiệt kia! Bây giờ mọi chuyện vỡ lở, bà định kéo tôi c.h.ế.t chìm cùng bà sao? Mơ đi!"
Bị tát một cú trời giáng, mái tóc được b.úi cao sang trọng của Tư Niệm bung xõa rũ rượi. Bà ta lảo đảo lùi lại, ôm lấy một bên má sưng đỏ, ánh mắt từ ngỡ ngàng chuyển sang phẫn nộ tột độ. Giới hạn chịu đựng của bà ta đã đứt phựt.
"Đồ ăn cháo đá bát! Thằng khốn nạn, mày tưởng mày sạch sẽ lắm sao? Mày xin xỏ tao mua cho mày xe sang, nhà đẹp, mày quỳ dưới chân tao l.i.ế.m gót để xin vị trí Giám đốc dự án! Bây giờ mày dám c.ắ.n ngược lại tao?" Tư Niệm tru lên như một con thú hoang bị dồn vào đường cùng, bà ta lao vào cào cấu, xé rách chiếc áo sơ mi lụa của Trần Kiến Nhân. Hai kẻ từng là đồng minh thân thiết nhất, từng âu yếm gọi nhau là "bảo bối", giờ đây lại lao vào c.ắ.n xé nhau như những con ch.ó hoang tranh giành miếng xương thừa trước mặt tất cả những nhân vật quyền lực nhất giới thượng lưu.