Tổng Tài Độc Quyền Sủng: Vợ Yêu Có Dị Năng

Chương 8



Mộ Tiểu Tiểu đứng khoanh tay, ánh mắt lạnh lẽo quan sát vở kịch bi hài trước mắt. Sự ghê tởm dâng lên trong cổ họng, nhưng đồng thời, một luồng khoái cảm sảng khoái cũng lan tỏa khắp toàn thân. Nhìn hai kẻ đã từng hãm hại gia đình cô, từng coi cô như một cái gai trong mắt giờ đây đang tự hủy hoại lẫn nhau, cô hiểu rằng đây chính là cái giá phải trả cho sự phản trắc.

"Đủ rồi."

Chỉ hai từ ngắn gọn, thanh âm không quá lớn nhưng lại được bao bọc bởi một tia Linh lực vô hình, vang vọng và đè ép màng nhĩ của tất cả mọi người trong phòng. Sự uy nghiêm tuyệt đối tỏa ra từ Mộ Tiểu Tiểu khiến Tư Niệm và Trần Kiến Nhân đang cấu xé nhau cũng vô thức khựng lại, rùng mình lùi ra xa nhau.

Mộ Tiểu Tiểu bước chậm rãi về phía trước. Mỗi bước đi của cô mang theo một luồng hàn khí áp bức. Cô dừng lại trước mặt Tư Niệm, đôi mắt đen láy xoáy sâu vào đồng t.ử đang co rút liên hồi của người đàn bà độc ác.

"Ngoại tình, tham ô, tẩu tán tài sản..." Mộ Tiểu Tiểu cất giọng, từng chữ thốt ra sắc bén như d.a.o mổ băng. "Những thứ đó, đối với tôi, chỉ là màn dạo đầu. Bà nghĩ tôi tốn công thiết lập ván cờ này chỉ để vạch trần thói trăng hoa rẻ tiền của bà sao?"

Tư Niệm nuốt nước bọt cái ực, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên thái dương. Bà ta cảm nhận được một nỗi sợ hãi bản năng dâng lên từ tận đáy lòng. Đứa con gái này... từ khi nào lại trở nên đáng sợ đến vậy?

"Tội ác thực sự của bà, Tư Niệm..." Mộ Tiểu Tiểu nhấn mạnh từng âm tiết, ánh mắt tóe lửa hận thù. "...là tội mưu sát."

Cả phòng họp ồ lên kinh hãi. Mưu sát? Từ những tranh chấp kinh tế và bê bối tình ái, tính chất của sự việc đã đột ngột leo thang lên mức độ án hình sự nghiêm trọng nhất.

Mộ Tiểu Tiểu bấm chiếc điều khiển một lần nữa. Màn hình phía sau thay đổi, hiển thị một chuỗi các báo cáo y tế được đóng dấu đỏ ch.ót của Bệnh viện Trung ương Kinh Thị, cùng với một bản phân tích độc d.ư.ợ.c học chi tiết từ một viện nghiên cứu độc lập danh tiếng.

"Cách đây sáu tháng, sức khỏe của ba tôi, Chủ tịch Mộ Quân, đột ngột suy giảm nghiêm trọng. Các bác sĩ chẩn đoán ông bị suy đa tạng không rõ nguyên nhân. Mọi người đều nghĩ đó là do ông làm việc quá sức." Mộ Tiểu Tiểu cất giọng đều đều, nhưng trong thanh âm ẩn chứa sự nghẹn ngào bị kìm nén bằng một ý chí sắt đá. "Nhưng sự thật không phải vậy."

Cô chỉ tay lên màn hình, nơi hiển thị cấu trúc hóa học của một loại chất kịch độc.

"Đây là Thallium, một loại kim loại nặng không màu, không mùi, không vị, hòa tan hoàn hảo trong nước. Bà đã âm thầm mua loại độc d.ư.ợ.c này thông qua chợ đen quốc tế, dùng tài khoản của Trần Kiến Nhân để thanh toán nhằm xóa dấu vết. Mỗi ngày, bà tự tay pha trà, tự tay chuẩn bị t.h.u.ố.c bổ cho ba tôi, và lén lút nhỏ từng giọt Thallium vào đó. Bà muốn hạ độc ông ấy một cách từ từ, để cái c.h.ế.t của ông ấy trông như một cơn bạo bệnh tự nhiên. Bà nằm chung giường với ông ấy, hưởng thụ khối tài sản ông ấy làm ra, nhưng mỗi đêm lại đếm ngược thời gian chờ ông ấy tắt thở!"

Sự thật tàn nhẫn được lột trần khiến bầu không khí phòng họp đóng băng. Những tiếng hít khí lạnh vang lên liên tiếp. Không một ai dám tin người phụ nữ có vẻ ngoài hiền hậu, luôn đóng vai người vợ tận tụy bên giường bệnh lại chính là hung thủ tàn độc tiễn chồng mình vào chỗ c.h.ế.t.

"Cô vu khống! Cô nói bậy! Bằng chứng đâu? Chỉ dựa vào tờ giấy này mà cô dám kết tội tôi sao?" Tư Niệm gào thét đến lạc giọng, đôi mắt đỏ ngầu như sắp nứt toạc.

"Bằng chứng sao?" Mộ Tiểu Tiểu bật cười lạnh lẽo. Cô b.úng tay, cánh cửa phòng họp mở tung. Hai viên cảnh sát mặc thường phục bước vào, theo sau là một người phụ nữ trung niên ăn mặc xuề xòa, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đó chính là Dì Lý, người giúp việc lâu năm của nhà họ Mộ.

Nhìn thấy Dì Lý, đôi chân Tư Niệm mềm nhũn, bà ta loạng choạng suýt ngã quỵ.

"Dì Lý đã giao nộp lọ t.h.u.ố.c nhỏ mắt chứa Thallium mà bà giấu trong két sắt cá nhân tại phòng ngủ. Dấu vân tay của bà trên đó vẫn còn nguyên vẹn." Mộ Tiểu Tiểu tiến sát lại, gằn từng chữ vào mặt Tư Niệm. "Chính Độc Tâm Thạch... à không, chính sự chủ quan ngạo mạn của bà đã tố cáo bà. Bà luôn nghĩ mình là kẻ thông minh nhất, điều khiển mọi thứ trong lòng bàn tay. Nhưng bà không biết rằng, ông trời có mắt, và tôi, Mộ Tiểu Tiểu, sẽ tự tay tống bà vào địa ngục trần gian."

Ở góc phòng, Chu Hoành Nghĩa ngồi trên chiếc ghế da bọc nhung cao cấp, vắt chéo đôi chân dài miên man. Đôi bàn tay thon dài, khớp xương rõ ràng của anh đan vào nhau đặt trên đầu gối. Đôi mắt sâu thẳm như hắc ín của vị tổng tài trẻ tuổi không hề rời khỏi Mộ Tiểu Tiểu nửa giây.

Sự lạnh lùng, tàn nhẫn và dứt khoát của cô khi lột từng lớp da, bẻ gãy từng chiếc xương phòng thủ của kẻ thù khiến anh cảm thấy một sự rung động kỳ lạ. Đối với một kẻ mắc chứng khiết phỉ nặng và luôn chán ghét sự dối trá, bẩn thỉu của lòng người như Chu Hoành Nghĩa, anh chưa từng thấy một người phụ nữ nào lại tỏa sáng rực rỡ trong đống bùn lầy như vậy.

Hơn thế nữa, thông qua Tiên thiên linh cảm - giác quan thứ sáu bẩm sinh vô cùng hiếm có của mình - Chu Hoành Nghĩa cảm nhận được một luồng năng lượng tinh khiết, mạnh mẽ đang cuộn trào quanh người Mộ Tiểu Tiểu. Dòng Linh lực ấy không chỉ áp chế tinh thần đối thủ mà còn ẩn chứa một sức sống mãnh liệt. Hóa ra, công nghệ sinh học lõi mà cô tuyên bố nắm giữ không chỉ là những dòng code hay công thức hóa học khô khan, mà nó bắt nguồn từ chính năng lượng kỳ bí này.

Một viên ngọc quý thực sự, sắc bén và đầy gai góc.

"Tư Niệm, Trần Kiến Nhân." Giọng Mộ Tiểu Tiểu vang lên, cắt đứt mạch suy nghĩ của Chu Hoành Nghĩa. "Bằng chứng đã giao cho cơ quan điều tra. Cảnh sát kinh tế và Đội trọng án đang chờ hai người ở tầng dưới. Cuộc chơi kết thúc rồi."

Cả phòng họp chìm trong im lặng, chỉ còn tiếng thở dốc đầy tuyệt vọng của hai kẻ phản diện. Trần Kiến Nhân đã gục hẳn xuống sàn, hai tay ôm đầu khóc rống lên như một đứa trẻ, hoàn toàn mất đi nhận thức để phản kháng.

Nhưng Tư Niệm thì khác. Khi con người bị dồn đến đường cùng, khi mọi hy vọng sống sót, danh dự và tài sản đều bị nghiền nát, họ sẽ biến thành ác quỷ.

Bà ta từ từ đứng thẳng dậy. Tiếng cười the thé, rợn người lại một lần nữa cất lên từ cổ họng bà ta, vang dội khắp căn phòng rộng lớn. Khuôn mặt sưng vù, lớp trang điểm nhòe nhoẹt khiến bà ta trông như một ác linh thoát ra từ vực sâu.

"Mộ Tiểu Tiểu... cô giỏi lắm. Cô thừa hưởng sự tàn nhẫn của lão già đó." Tư Niệm thò tay vào sâu trong túi áo khoác, rút ra một thiết bị nhỏ màu đen, trên đó có một nút bấm màu đỏ đang nhấp nháy liên hồi.

Khoảnh khắc thiết bị đó xuất hiện, Tiên thiên linh cảm của Chu Hoành Nghĩa đột ngột giật nhói. Đôi mày rậm của anh cau lại. Cảm quan bẩm sinh đối với máy móc và từ trường của anh lập tức nhận diện được một luồng sóng điện từ mãnh liệt đang kết nối trực tiếp đến hệ thống máy chủ trung tâm đặt tại tầng hầm tòa nhà.

"Cô tưởng đẩy tôi vào tù là cô có thể yên ổn ngồi lên chiếc ghế Chủ tịch này sao?" Tư Niệm điên cuồng gào lên, ngón tay cái đặt hờ lên nút bấm màu đỏ. "Cô bảo vệ cái công ty này? Cô trân trọng những công thức nghiên cứu tâm huyết của ba cô? Được! Tôi cho cô biết, trước khi cuộc họp này diễn ra, tôi đã cấy một mã độc mã hóa cấp độ quân sự vào toàn bộ hệ thống máy chủ của Mộ Thị!"