Tổng Tài, Đừng Cản Tôi Phẫu Thuật!

Chương 12



Lời tuyên bố như một quả b.o.m hạt nhân ném thẳng vào giữa phòng họp.

Đồng t.ử của Chu Vũ Đức co rụt lại đến mức nhỏ nhất, đôi chân mập mạp lảo đảo lùi về sau hai bước, va mạnh vào cạnh bàn. "Không... Không thể nào! Thu mua cổ phần lớn như vậy sao có thể không thông qua cuộc họp đại hội đồng cổ đông? Các người đang lừa gạt!"

"Ông nghĩ một kẻ sắp bóc lịch trong tù thì có quyền được thông báo sao?" Tô Thần Hạo lạnh nhạt lên tiếng, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn. "Luật sư Trần, cho ông ta xem qua những chiến tích vẻ vang của mình đi."

Luật sư Trần rút từ trong cặp ra một tập hồ sơ khác, ném thẳng về phía Chu Vũ Đức. Tập hồ sơ bung ra, những tờ sao kê ngân hàng, hợp đồng mua bán vật tư y tế và cả những bức ảnh chụp lén rơi lả tả trên mặt bàn.

"Tài khoản ngân hàng đứng tên vợ ông tại Thụy Sĩ. Trong vòng ba năm qua, cứ mỗi lần Bệnh viện Hoa Trung nhập một lô thiết bị y tế mới, tài khoản này lại nhận được một khoản tiền khổng lồ, tổng cộng lên tới ba mươi triệu. Và thật trùng hợp, đơn vị cung cấp số thiết bị đó lại chính là Công ty Thiết bị y tế Hồng Vũ." Luật sư Trần đẩy gọng kính, ánh mắt lóe lên sự sắc bén. "Chưa hết, lô stent tim được sử dụng trong ca phẫu thuật của Tô lão gia t.ử ngày hôm qua cũng nằm trong danh sách nhập lậu không qua kiểm định chất lượng do chính tay ông ký duyệt."

Mặt Chu Vũ Đức từ xám xịt chuyển sang trắng bệch như tờ giấy. Lão ta há hốc mồm, cổ họng phát ra những tiếng "khục khục" như bị ai bóp nghẹt, cả người run lên bần bật.

Tống Ninh khoanh tay đứng lặng lẽ bên cạnh Tô Thần Hạo, khóe môi khẽ cong lên một độ cong lạnh lẽo. Cô đã thu thập được bằng chứng chiếc stent bị nhiễm từ, nhưng để đào tận gốc tróc tận rễ đường dây ăn hối lộ khổng lồ này chỉ trong một đêm, e rằng ở Chư Thành này chỉ có Tô Thần Hạo mới có đủ thủ đoạn và quyền lực để làm được. Đây chính là cảm giác sảng khoái khi nghiền nát kẻ thù bằng thực lực tuyệt đối.

"Nhưng một tay Viện trưởng thùng rỗng kêu to như ông thì làm sao đủ trình độ chuyên môn để phù phép cho những vật tư y tế bẩn đó lọt qua mắt hội đồng kiểm định của bệnh viện được?" Giọng Tô Thần Hạo kéo dài, mang theo một tầng sát khí nồng đậm. Tầm mắt anh chậm rãi chuyển dời, ghim c.h.ặ.t vào người phụ nữ nãy giờ đang cố gắng thu mình lại ở góc phòng. "Phải có một kẻ làm nội ứng chuyên môn, một kẻ khao khát vị trí Bác sĩ chủ nhiệm khoa ngoại tim mạch đến phát điên, sẵn sàng làm giả báo cáo kiểm định để đổi lấy sự thăng tiến, đúng không, Bác sĩ Phó?"

Cái tên vừa được xướng lên, Phó Nhụy như bị sét đ.á.n.h trúng. Cô ta lảo đảo lùi lại, khuôn mặt được trang điểm kỹ lưỡng lúc này méo mó t.h.ả.m hại. Đôi mắt mở to đầy hoảng loạn, cô ta điên cuồng xua tay: "Không! Không phải tôi! Anh Thần Hạo, anh nghe em giải thích, em không làm gì cả! Là Tống Ninh! Chính Tống Ninh đã cấu kết với người ngoài để vu oan cho em! Anh đừng tin lời cô ta!"

Phó Nhụy nhào tới, định bắt lấy cánh tay của Tô Thần Hạo. Nhưng anh chỉ khẽ lách người, ánh mắt nhìn cô ta như nhìn một đống rác rưởi lây nhiễm.

"Ai cho phép cô gọi tên tôi?" Thanh âm của anh trầm thấp nhưng đủ sức đóng băng toàn bộ căn phòng.

Tống Ninh bước lên một bước, chắn giữa Tô Thần Hạo và Phó Nhụy. Cô cúi xuống nhặt một tờ giấy trên bàn, giơ lên trước mặt Phó Nhụy. Đó chính là bản báo cáo kiểm nghiệm vật tư có chữ ký xác nhận của Phó Nhụy, bên cạnh là một bản ghi âm được trích xuất từ camera an ninh ẩn ở góc khuất nhà kho bệnh viện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Phó Nhụy, cô còn định giảo biện đến bao giờ?" Tống Ninh cất giọng trong trẻo, từng chữ sắc bén như d.a.o mổ. "Cô vì muốn đẩy tôi ra khỏi Bệnh viện Hoa Trung, vì muốn leo lên cái ghế Bác sĩ chủ nhiệm mà không màng đến tính mạng của bệnh nhân. Cô cố tình tuồn chiếc stent nhiễm từ vào phòng mổ, định mượn tay tôi g.i.ế.c c.h.ế.t Tô lão gia t.ử rồi đổ vấy mọi tội lỗi lên đầu tôi. Cô tưởng rằng chỉ cần Chu Vũ Đức bao che là cô có thể một tay che trời sao? Tiếc là, kiến thức y khoa nông cạn của cô đã phản bội cô. Từ tính được cấy vào quá thô sơ, chỉ cần một bước kiểm tra nội soi đơn giản là có thể nhìn thấu sự bẩn thỉu trong tâm hồn cô."

Phó Nhụy run rẩy, hai chân mềm nhũn ngã phịch xuống sàn nhà. Bằng chứng rành rành trước mắt, mọi đường lui đều đã bị phong tỏa. Sự đố kỵ và tham vọng điên cuồng của cô ta cuối cùng đã đổi lại một cái tát chí mạng.

Ngay lúc đó, từ ngoài hành lang vang lên tiếng còi hụ ch.ói tai của xe cảnh sát. Những tiếng bước chân rầm rập tiến lại gần. Cửa phòng họp bị đẩy tung ra lần nữa, một đội cảnh sát sắc phục chỉnh tề bước vào. Đội trưởng đi đầu giơ cao thẻ ngành, quét mắt nhìn một vòng quanh phòng.

"Chúng tôi là lực lượng thuộc Cục Cảnh sát kinh tế Chư Thành. Ông Chu Vũ Đức và cô Phó Nhụy, hai người đã bị bắt khẩn cấp vì tội danh tham ô, nhận hối lộ, vi phạm nghiêm trọng quy định về khám chữa bệnh và có dấu hiệu cố ý g.i.ế.c người. Đề nghị hai người hợp tác."

Hai viên cảnh sát tiến lên, chiếc còng số tám lạnh lẽo khóa c.h.ặ.t lấy cổ tay mập mạp của Chu Vũ Đức. Lão ta hoàn toàn sụp đổ, nước mắt nước mũi tèm lem, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Tôi xong rồi... tôi mất trắng rồi..."

Phó Nhụy lúc này mới nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc. Đi tù? Cô ta không thể đi tù được! Cô ta là thiên kim nhà họ Phó, là bác sĩ tinh anh cơ mà!

"Buông tôi ra! Các người không có quyền bắt tôi!" Phó Nhụy vùng vẫy điên cuồng, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Tống Ninh đầy oán độc. "Tống Ninh! Chờ đấy, nhà họ Phó sẽ không tha cho cô! Tao sẽ g.i.ế.c mày!"

"Đem đi." Đội trưởng cảnh sát lạnh lùng ra lệnh. Tiếng gào thét của Phó Nhụy dần xa khuất dọc theo hành lang, để lại sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc trong phòng họp.

Bốn tên bảo vệ lúc nãy còn hùng hổ định bắt Tống Ninh giờ đây đã lùi sát vào tường, cúi gằm mặt không dám thở mạnh, chỉ hận không thể tàng hình.

Lưu Mỹ Vân đứng sững sờ chứng kiến toàn bộ quá trình lật lọng, thanh trừng diễn ra chỉ trong vòng chưa đầy mười lăm phút. Bà ta nuốt nước bọt cái ực, mồ hôi lạnh làm trôi cả lớp phấn dày cộp trên mặt. Thấy tình thế đã mất kiểm soát, kẻ ngu ngốc đến mấy cũng biết không thể đối đầu với Tô Thần Hạo lúc này. Bà ta lén lút xách túi xách hiệu, định rón rén chuồn ra khỏi cửa.

"Tôi cho bà đi chưa?"