Tổng Tài, Đừng Cản Tôi Phẫu Thuật!

Chương 13



Giọng nói của Tô Thần Hạo vang lên từ phía sau lưng, nhàn nhạt nhưng khiến Lưu Mỹ Vân giật nảy mình, bước chân khựng lại. Bà ta quay đầu, cố nở một nụ cười gượng gạo, đôi môi tô son đỏ ch.ót run rẩy: "Thần... Thần Hạo, chuyện này mẹ... à không, tôi không hề hay biết. Là do Chu Vũ Đức và con nha đầu Phó Nhụy kia lừa gạt tôi. Tôi cũng chỉ vì lo lắng cho sức khỏe của ông nội con nên mới có chút hồ đồ..."

Tô Thần Hạo đút một tay vào túi quần, chậm rãi bước tới trước mặt người phụ nữ đã từng gây ra vô số sóng gió cho tuổi thơ của anh. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh toát ra sự tàn nhẫn không chút che giấu.

"Bà Lưu," Anh cất giọng trầm đục, âm lượng chỉ đủ để bà ta và Tống Ninh nghe thấy. "Bà tưởng tôi không biết việc bà lén lút tuồn tin tức về bệnh tình của ông nội cho hội đồng quản trị Tập đoàn Gia Hạo nhằm tạo áp lực hạ bệ tôi sao? Bà tưởng việc Chu Vũ Đức dám to gan thao túng vật tư y tế trong ca mổ của ông nội, đằng sau không có sự dung túng và hứa hẹn từ bà sao?"

Lưu Mỹ Vân như bị rút cạn m.á.u, hai mắt trợn ngược: "Cậu... cậu ngậm m.á.u phun người! Tôi không có!"

"Tôi không cần bà thừa nhận." Tô Thần Hạo khẽ cúi người, áp sát một cách đầy đe dọa. "Hôm nay tôi chỉ nhổ cỏ dại ở Bệnh viện Hoa Trung. Nhưng tôi cảnh cáo bà, hãy nhớ cho kỹ vị trí của mình. Nếu ông nội tôi có thêm bất kỳ mệnh hệ gì, tôi đảm bảo không chỉ bà, mà cả hai đứa con cưng của bà cũng sẽ phải ra đê mà sống. Cút!"

Từ "Cút" bật ra khỏi môi anh mang theo uy lực sấm sét. Lưu Mỹ Vân chân nam đá chân chiêu, hoảng loạn ôm túi xách tháo chạy khỏi phòng họp, thậm chí còn vấp ngã ở ngưỡng cửa nhưng không dám quay đầu lại nhìn.

Căn phòng rộng lớn giờ đây chỉ còn lại Tống Ninh, Tô Thần Hạo và đội ngũ luật sư đang lặng lẽ thu dọn tài liệu. Mùi t.h.u.ố.c sát trùng nhàn nhạt của bệnh viện dường như đã lấn át đi thứ mùi hôi thối của những âm mưu quyền lực vừa bị đập tan.

Tống Ninh hít một hơi thật sâu, cảm giác trĩu nặng trên vai suốt hai mươi tư giờ qua cuối cùng cũng được trút bỏ. Cô nhìn những xấp hồ sơ nằm chỏng chơ trên bàn, rồi lại ngước lên nhìn người đàn ông cao lớn đang đứng ngược sáng trước cửa sổ kính sát đất. Bóng lưng anh thẳng tắp, cô độc nhưng lại vững chãi tựa núi Thái Sơn.

"Cảm ơn anh." Tống Ninh chân thành lên tiếng. Lời cảm ơn này không chỉ vì anh đã giải oan cho cô, mà còn vì anh đã giúp cô thanh lọc được một ung nhọt tàn độc trong ngành y tế, trả lại sự trong sạch cho những bệnh nhân vô tội suýt trở thành nạn nhân của chúng.

Tô Thần Hạo xoay người lại. Dưới ánh sáng mờ ảo của buổi chiều tà, đường nét góc cạnh trên khuôn mặt anh càng trở nên sâu thẳm. Đáy mắt anh lấp lánh một tia sáng khó dò, vừa có sự đ.á.n.h giá, vừa có một sự chiếm hữu ngầm ẩn giấu.

Anh bước chậm rãi về phía cô, dừng lại ở khoảng cách chưa đầy một cánh tay. Hơi thở nam tính ấm áp phả nhẹ lên đỉnh đầu Tống Ninh.

"Đừng vội cảm ơn, Bác sĩ Tống." Khóe môi anh nhếch lên một nụ cười nửa miệng, mang theo sự nguy hiểm của một loài dã thú đang ngắm nhìn con mồi. "Tôi là một thương nhân, tôi không bao giờ làm việc thiện mà không đòi hỏi lợi nhuận. Sự bảo hộ của tôi, cái giá rất đắt."

Tống Ninh khẽ nhíu mày, sống lưng thẳng tắp không hề lùi bước, ánh mắt kiên cường đối diện trực tiếp với anh. "Anh muốn gì?"

Tô Thần Hạo cúi sát xuống bên tai cô, giọng nói khàn khàn mang theo lực dụ hoặc c.h.ế.t người: "Ông nội tôi đã tỉnh. Và bây giờ, Bệnh viện Hoa Trung đang khuyết một vị trí Viện trưởng. Đi theo tôi, chúng ta cần nói chuyện về một bản hợp đồng... có thể thay đổi toàn bộ vận mệnh của cô."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hành lang khu VIP của Bệnh viện Hoa Trung tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ từng tiếng bước chân gõ nhịp trên mặt sàn đá cẩm thạch. Tống Ninh đi ngay phía sau Tô Thần Hạo, ánh mắt cô vô thức dừng lại trên bờ vai rộng lớn được bọc trong lớp vest cắt may thủ công tinh xảo của anh. Lời nói vừa rồi của người đàn ông này vẫn còn văng vẳng bên tai cô, mang theo một sức nặng vô hình.

Một bản hợp đồng thay đổi vận mệnh? Vị trí Viện trưởng?

Tống Ninh không phải là một cô gái ngây thơ mới bước chân vào đời. Trải qua biến cố sinh t.ử trong phòng mổ và màn đấu tố cặn bã vừa rồi, cô thừa hiểu trên đời này không có bữa ăn nào miễn phí, huống hồ "bữa ăn" do vị Diêm vương sống của Tập đoàn Gia Hạo dọn ra.

Cửa phòng bệnh VIP số 1 khẽ mở. Khác với bầu không khí ngột ngạt đầy mùi t.h.u.ố.c sát trùng ở các khoa phòng thông thường, nơi này được thiết kế như một căn hộ cao cấp, thoang thoảng hương trầm an thần.

Trên chiếc giường bệnh trung tâm, máy theo dõi nhịp tim phát ra những tiếng "tít... tít..." đều đặn, ổn định. Tô lão gia t.ử đã qua cơn nguy kịch, sắc mặt tuy còn nhợt nhạt nhưng l.ồ.ng n.g.ự.c đã phập phồng nhịp nhàng. Ngay khi nghe tiếng động, mí mắt nặng trĩu của ông lão khẽ động đậy, rồi từ từ mở ra.

"Ông nội." Tô Thần Hạo bước nhanh tới, giọng nói luôn lạnh lùng sắc bén trên thương trường nay lại pha lẫn sự dịu dàng hiếm hoi. "Ông cảm thấy thế nào rồi?"

Tô lão gia t.ử không vội trả lời cháu trai. Ánh mắt vẩn đục nhưng vẫn còn vương nét uy nghi của một người từng hô mưa gọi gió lướt qua Tô Thần Hạo, rồi dừng lại trên người cô gái mặc áo blouse trắng đang đứng cách đó không xa.

"Cháu... lại đây..." Giọng ông lão khàn đặc, yếu ớt nhưng rõ chữ.

Tống Ninh bước tới, theo thói quen nghề nghiệp, cô nhanh ch.óng kiểm tra các chỉ số sinh tồn trên màn hình, sau đó nhẹ nhàng bắt mạch cho ông. "Nhịp tim đã ổn định, huyết áp đang phục hồi chậm. Lão gia t.ử, ông vừa trải qua một ca phẫu thuật lớn, không nên nói nhiều."

Bàn tay già nua đầy đồi mồi của Tô lão gia t.ử bất ngờ vươn lên, run rẩy nắm lấy cổ tay Tống Ninh. Lực đạo không mạnh, nhưng lại mang theo một sự kiên định kỳ lạ.

"Ta biết..." Lão gia t.ử thều thào, khóe môi nhợt nhạt khẽ nhếch lên thành một nụ cười yếu ớt. "Lúc ở trên bàn mổ... ta nửa tỉnh nửa mê... Ta nghe thấy có người muốn ngừng phẫu thuật... cũng nghe thấy cháu quát mắng bọn chúng... Cô gái nhỏ, cháu đã cướp lại cái mạng già này từ tay T.ử thần."

Tống Ninh hơi sững người. Cô không ngờ ông cụ lại có ý thức trong khoảnh khắc hỗn loạn đó. Ánh mắt cô dịu lại: "Đó là trách nhiệm của một bác sĩ. Cháu không thể đứng nhìn bệnh nhân của mình bị hại c.h.ế.t ngay trước mắt."

"Tốt... tốt lắm..." Ánh mắt Tô lão gia t.ử lóe lên một tia tán thưởng rõ rệt. Ông quay sang nhìn Tô Thần Hạo, gõ gõ ngón tay lên mu bàn tay Tống Ninh. "Thần Hạo... thằng nhóc nhà cháu... ánh mắt nhìn người cuối cùng cũng có chút tiến bộ. Cô bé này... ta rất thích. Cưới nó... bảo vệ nó cho tốt..."

Nói xong câu đó, dường như đã cạn kiệt chút sức lực cuối cùng, ông cụ lại từ từ nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ sâu để cơ thể tự phục hồi.