Tổng Tài, Đừng Cản Tôi Phẫu Thuật!

Chương 14



Tống Ninh cứng đờ người. Cô ngước mắt lên, chạm ngay phải ánh nhìn sâu thẳm, đen kịt của Tô Thần Hạo. Bầu không khí trong phòng bệnh đột nhiên trở nên ám muội và căng thẳng đến lạ thường.

"Đi theo tôi." Tô Thần Hạo nhẹ nhàng gỡ tay ông nội ra, đắp lại chăn cho ông rồi hất cằm về phía phòng khách nhỏ riêng biệt nằm liền kề bên trong phòng VIP.

Cửa kính cách âm vừa đóng lại, ngăn cách hoàn toàn với không gian bên ngoài. Tô Thần Hạo thong thả đi đến quầy bar mini, rót hai ly nước lọc ấm, đặt một ly xuống chiếc bàn kính trước mặt Tống Ninh. Sau đó, anh ngồi vắt chéo chân trên chiếc sô pha bọc da thật, dáng vẻ ung dung tự tại, hoàn toàn kiểm soát cục diện.

"Ngồi đi." Anh hất cằm.

Tống Ninh không ngồi. Cô đứng thẳng người, hai tay đút vào túi áo blouse, ánh mắt lạnh lùng dò xét: "Tô tổng, ông nội anh vừa tỉnh lại, tinh thần chưa minh mẫn nên mới nói những lời hoang đường. Tôi hy vọng anh không lấy đó làm cớ để..."

"Tôi chưa bao giờ lấy ông nội ra làm cớ cho những quyết định của mình." Tô Thần Hạo ngắt lời cô, giọng điệu nhàn nhạt nhưng mang tính áp đảo tuyệt đối. Anh vươn tay, rút từ trong túi áo vest ra một bản tài liệu được gấp gọn gàng, ném lên mặt bàn. "Xem đi."

Tống Ninh nhíu mày, tiến lên một bước, cầm xấp giấy lên. Ngay trang đầu tiên, năm chữ in đậm đập thẳng vào mắt cô: HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN THỎA THUẬN.

Cô lật nhanh các trang bên trong. Càng đọc, đồng t.ử của Tống Ninh càng co rút lại. Bản hợp đồng này quy định rõ ràng: Tống Ninh và Tô Thần Hạo sẽ đăng ký kết hôn hợp pháp. Trong thời gian ba năm, cô phải đóng vai một người vợ hoàn hảo trước mặt công chúng và gia tộc họ Tô, đồng thời đảm nhận vị trí bác sĩ riêng, chịu trách nhiệm tuyệt đối về sức khỏe của Tô lão gia t.ử.

Đổi lại, Tập đoàn Gia Hạo sẽ trao cho cô chiếc ghế Viện trưởng Bệnh viện Hoa Trung, kèm theo 10% cổ phần của bệnh viện, biến cô từ một bác sĩ làm thuê thành một trong những người nắm quyền tối cao. Quan trọng hơn, điều khoản số 7 ghi rõ: "Bên A (Tô Thần Hạo) sẽ cung cấp mọi nguồn lực, nhân lực và quyền truy cập không giới hạn vào kho lưu trữ mật của bệnh viện để Bên B (Tống Ninh) điều tra những vụ án trong quá khứ."

Hơi thở của Tống Ninh khẽ chững lại. Cô ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt như hai lưỡi d.a.o sắc lẹm chĩa về phía người đàn ông đối diện.

"Anh điều tra tôi?"

Tô Thần Hạo khẽ cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. "Bác sĩ Tống, cô nghĩ tôi sẽ giao mạng sống của ông nội và cả Bệnh viện Hoa Trung cho một người mà tôi không nắm rõ lai lịch sao? Tống Ninh, 26 tuổi, con gái nuôi của cố giáo sư Tống Thế Kiệt. Cha mẹ nuôi mất trong một t.a.i n.ạ.n giao thông bí ẩn sáu năm trước. Từ đó, cô luôn âm thầm tìm kiếm hồ sơ về dự án nghiên cứu t.h.u.ố.c tiêu huyết khối của ông ấy... một dự án đã bị bệnh viện niêm phong."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Từng lời của Tô Thần Hạo như những nhát b.úa nện thẳng vào lớp vỏ bọc kiên cường mà Tống Ninh đã dày công xây dựng suốt nhiều năm qua. Bí mật lớn nhất của cô, nỗi đau sâu thẳm nhất của cô, lại bị anh ta bóc trần một cách dễ dàng.

"Nếu anh đã biết mục đích của tôi không đơn thuần, tại sao còn muốn đưa tôi lên làm Viện trưởng?" Tống Ninh siết c.h.ặ.t bản hợp đồng, các khớp ngón tay trắng bệch. "Anh không sợ tôi sẽ lật tung cái bệnh viện này lên, ảnh hưởng đến lợi ích của Tập đoàn Gia Hạo sao?"

Tô Thần Hạo đứng dậy, sải những bước chân dài tiến sát về phía Tống Ninh. Áp lực từ chiều cao và khí thế của anh khiến cô vô thức muốn lùi lại, nhưng sự kiêu hãnh đã ghim c.h.ặ.t c.h.â.n cô trên mặt đất. Anh cúi xuống, khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy một gang tay. Mùi hương gỗ tuyết tùng pha lẫn mùi bạc hà từ người anh xộc thẳng vào khứu giác cô, mang theo sự nguy hiểm tột cùng.

"Đó chính xác là những gì tôi muốn cô làm." Giọng anh trầm khàn, vang lên bên tai cô như lời thì thầm của ác quỷ. "Cái bệnh viện này... từ lâu đã mục nát từ bên trong. Chu Vũ Đức, Phó Nhụy, hay thậm chí là đám người đứng sau lưng bà mẹ kế Lưu Mỹ Vân của tôi... bọn chúng cấu kết với nhau, dùng tính mạng bệnh nhân để rửa tiền và trục lợi. Tôi là một thương nhân, tôi có thể dùng tiền để mua lại bệnh viện, nhưng tôi cần một con d.a.o mổ sắc bén, đủ tàn nhẫn và đủ sạch sẽ để khoét bỏ khối u ác tính đó."

Anh dừng lại một nhịp, ngón tay thon dài thon dài khẽ nâng cằm Tống Ninh lên, buộc cô phải nhìn thẳng vào mắt mình. "Cô muốn báo thù cho cha mẹ nuôi. Cô muốn tìm lại thành quả nghiên cứu của ông ấy. Nhưng với thân phận một bác sĩ chủ trị quèn, cô bị Phó Nhụy chà đạp, bị Chu Vũ Đức tùy ý hắt nước bẩn, hôm nay suýt chút nữa đã phải vào tù rũ xương. Cô lấy cái gì để đấu với những con quái vật ẩn trong bóng tối?"

Tống Ninh c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, đến mức rướm m.á.u. Những lời của Tô Thần Hạo tàn nhẫn, nhưng lại là sự thật trần trụi đến đau lòng.

Hôm nay, nếu không có sự xuất hiện của anh, nếu không có đội ngũ luật sư và sức mạnh tài chính áp đảo của Tập đoàn Gia Hạo, dù cô có chứng minh được chiếc stent tim bị nhiễm từ, bọn chúng vẫn có trăm ngàn cách để đổi trắng thay đen, dồn cô vào chỗ c.h.ế.t. Kẻ thù thực sự g.i.ế.c c.h.ế.t cha nuôi cô - những kẻ tạo ra "Dược tễ số không" - quyền lực của chúng còn kinh khủng hơn Chu Vũ Đức gấp trăm lần.

Không có quyền lực, công lý chỉ là một câu nói suông của kẻ yếu đuối.

"Tại sao lại là hợp đồng hôn nhân?" Tống Ninh gạt tay anh ra, lùi lại một bước để lấy lại không gian thở. "Anh hoàn toàn có thể thuê tôi làm Viện trưởng. Đâu cần phải trói buộc bằng hôn thú?"

Tô Thần Hạo xoay người, bước lại phía cửa sổ kính, nhìn xuống dòng xe cộ hối hả của thành phố Chư Thành đang chìm dần vào màn đêm.

"Vì tôi cần một lá chắn tuyệt đối." Anh lạnh nhạt đáp. "Lưu Mỹ Vân và đám cậu ruột của bà ta đang nhòm ngó chiếc ghế Chủ tịch của tôi. Bọn chúng lấy cớ tôi chưa lập gia đình, tâm tính không ổn định để xúi giục hội đồng quản trị. Hơn nữa, những kẻ muốn ám sát ông nội tôi vẫn còn lẩn khuất. Nếu cô chỉ là một Viện trưởng làm thuê, bọn chúng có thể đe dọa, mua chuộc hoặc thủ tiêu cô bất cứ lúc nào. Nhưng nếu cô là Tô phu nhân... động đến cô, chính là tuyên chiến với toàn bộ nhà họ Tô."

Tô Thần Hạo quay lại, ánh mắt rực sáng một ngọn lửa tham vọng đầy cuồng vọng. "Một cuộc giao dịch công bằng. Tôi cho cô quyền lực tối cao để giẫm đạp lên những kẻ từng khinh khi cô, cho cô thanh gươm để báo thù. Cô cho tôi sự trung thành tuyệt đối và bảo vệ mạng sống của ông nội. Thế nào?"