Tống Ninh lặng lẽ nhìn người đàn ông trước mặt. Anh ta quả nhiên là một con sói đầu đàn kiệt xuất. Mọi đường đi nước bước đều được tính toán chi li, không để lọt một giọt nước. Anh ta đem chức Viện trưởng, đem danh vọng, đem cả cơ hội điều tra chân tướng ra làm mồi nhử. Một mồi nhử quá đỗi ngọt ngào và c.h.ế.t ch.óc mà cô không thể nào từ chối.
Khóe môi Tống Ninh khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười lạnh lẽo nhưng rực rỡ đến mức khiến Tô Thần Hạo phải khẽ nheo mắt.
Cô bước tới bàn kính, cầm lấy cây b.út máy Montblanc mà anh đã đặt sẵn ở đó. Không một chút do dự, nắp b.út được mở ra.
"Tô tổng, hy vọng anh không hối hận vì đã rước một con sói cái vào nhà."
Xoẹt... xoẹt...
Ngòi b.út lướt nhanh trên mặt giấy, để lại chữ ký "Tống Ninh" nét thanh nét đậm vô cùng dứt khoát ở trang cuối cùng của bản hợp đồng. Cô ném b.út xuống bàn, ngẩng cao đầu, khí chất sắc bén không hề thua kém vị tổng tài bá đạo trước mặt.
Cô đã chịu đựng quá đủ sự mục nát của cái bệnh viện này. Từ giờ phút này trở đi, cô sẽ không nhẫn nhịn thêm bất cứ một ai. Kẻ nào nợ cô, nợ gia đình cô, nợ những bệnh nhân vô tội, cô sẽ dùng chính đôi tay cầm d.a.o mổ này để rạch nát mặt nạ của bọn chúng.
Tô Thần Hạo nhìn chữ ký trên bàn, khóe môi cuối cùng cũng cong lên một nụ cười hài lòng thực sự. Anh bước tới, thu lại bản hợp đồng, sau đó vươn tay ra trước mặt cô.
"Hợp tác vui vẻ, Tô phu nhân."
Tống Ninh nhìn bàn tay to lớn, khớp xương rõ ràng của anh, chần chừ nửa giây rồi cũng đưa tay ra nắm lấy. Hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền qua lớp da lạnh lẽo của cô.
"Hợp tác vui vẻ. Nhưng tôi nhắc trước, tôi làm Viện trưởng sẽ rất tàn nhẫn. Ngày mai, m.á.u sẽ chảy thành sông ở Bệnh viện Hoa Trung đấy."
Tô Thần Hạo siết nhẹ tay cô, ngón cái mang theo lớp chai mỏng cố ý cọ xát vào mu bàn tay cô đầy ám muội.
"Cứ việc g.i.ế.c ch.óc." Giọng anh trầm thấp, mang theo sự sủng nịnh và dung túng đến vô lý. "Cô chỉ cần lo cầm d.a.o mổ. Kẻ nào dám phản kháng, tôi sẽ phụ trách dọn xác."
Đêm đó, bầu trời Chư Thành vần vũ những đám mây đen đặc quánh. Một cơn bão lớn đang chực chờ đổ ập xuống. Nhưng ở tâm bão, Tống Ninh biết mình đã tìm được một chiếc mỏ neo vững chắc nhất, cũng là v.ũ k.h.í sắc bén nhất. Ngày mai, khi mặt trời lên, toàn bộ giới y học của Chư Thành sẽ phải rung chuyển dưới chân cô.
Cơn bão đêm qua quét qua Chư Thành, gột rửa sạch sẽ những tầng mây xám xịt, trả lại một buổi sáng rực rỡ nắng vàng. Nhưng bên trong hội trường lớn của Bệnh viện Hoa Trung, bầu không khí lại đặc quánh, ngột ngạt và căng như dây đàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tám giờ sáng. Toàn bộ nhân viên y tế, từ các trưởng phó khoa, bác sĩ chủ trị, cho đến đội ngũ y tá trưởng đều đã có mặt đông đủ. Những tiếng xì xầm bàn tán vang lên không ngớt ở mọi góc phòng. Tin tức Viện trưởng Chu Vũ Đức bị cảnh sát áp giải đi ngay trong đêm cùng với sự sụp đổ của Phó Nhụy đã lan truyền với tốc độ ch.óng mặt. Tập đoàn Gia Hạo đột ngột tuyên bố thu mua toàn bộ cổ phần, trở thành chủ sở hữu tuyệt đối của bệnh viện.
Hôm nay, vị Tân Viện trưởng do chính tay Tập đoàn Gia Hạo bổ nhiệm sẽ chính thức lộ diện.
"Các người đoán xem là ai? Lẽ nào là người từ trụ sở chính của Gia Hạo giáng xuống?" Trần Kiến, Phó Viện trưởng phụ trách nhân sự, kẻ từng là tay sai đắc lực nhất của Chu Vũ Đức, đang bồn chồn lau mồ hôi hột trên trán.
"Dù là ai thì cũng phải nể mặt những lão làng như chúng ta thôi. Tập đoàn Gia Hạo chỉ có tiền, làm sao hiểu được cách vận hành chuyên môn của một bệnh viện lớn thế này?" Một vị Trưởng khoa Ngoại lầm bầm, cố tỏ ra trấn tĩnh. Bọn họ đều là những kẻ từng ăn chia tiền hoa hồng thiết bị y tế bẩn, nay Chu Vũ Đức ngã ngựa, trong lòng ai nấy đều thấp thỏm lo âu, chỉ mong vị Tân Viện trưởng này là một kẻ bù nhìn dễ thao túng.
Đúng tám giờ mười lăm phút.
Cánh cửa gỗ lim nặng trịch của hội trường bị đẩy mạnh ra từ hai bên. Âm thanh trò chuyện ồn ào bỗng chốc im bặt, như thể có ai đó vừa bấm nút tắt tiếng của cả căn phòng.
Từ ngoài cửa, một vóc dáng thanh mảnh nhưng tỏa ra uy áp bức người sải bước đi vào.
Tiếng giày cao gót gõ xuống nền đá hoa cương vang lên từng nhịp đều đặn, sắc lạnh như nhịp đập của máy đo điện tâm đồ. Tống Ninh khoác trên mình chiếc áo blouse trắng tinh khôi, được cắt may thủ công vừa vặn tôn lên vòng eo thon gọn và dáng đứng thẳng tắp. Mái tóc đen dài thường ngày được b.úi gọn gàng sau gáy, để lộ khuôn mặt xinh đẹp sắc sảo không chút biểu cảm. Ánh mắt cô lạnh lẽo, tĩnh lặng nhưng lại mang theo sức mạnh xuyên thấu tâm can người đối diện.
Theo sát phía sau cô là bốn vệ sĩ mặc vest đen cao lớn, cùng với tổ trưởng tổ pháp chế của Tập đoàn Gia Hạo.
Cả hội trường như nín thở. Hàng trăm đôi mắt trợn ngược, hàng trăm khuôn mặt chuyển từ ngỡ ngàng sang kinh hãi tột độ.
"Tống... Tống Ninh?" Trần Kiến lắp bắp, hai chân run rẩy suýt ngã khuỵu. "Sao cô ta lại ở đây? Không phải cô ta đã bị tước giấy phép hành nghề rồi sao?"
Bỏ ngoài tai những tiếng xì xầm kinh hoảng đang bắt đầu bùng nổ, Tống Ninh đi thẳng lên bục phát biểu. Cô không vội lên tiếng, chỉ đứng đó, đôi mắt lạnh lùng quét một vòng qua toàn bộ những gương mặt quen thuộc bên dưới. Dưới ánh sáng của đèn chùm pha lê, chiếc thẻ tên mạ vàng lấp lánh trên n.g.ự.c áo cô đập thẳng vào mắt mọi người: Viện trưởng - Tống Ninh.
"Chào buổi sáng, các đồng nghiệp." Giọng nói của Tống Ninh vang lên qua micro, trong trẻo nhưng mang theo sự sắc bén không thể chối cãi. "Có lẽ sự xuất hiện của tôi khiến nhiều người ở đây cảm thấy thất vọng. Nhưng rất tiếc, từ giây phút này trở đi, tôi chính thức tiếp quản vị trí Viện trưởng Bệnh viện Hoa Trung."
"Chuyện này không thể nào!" Trần Kiến không kìm được, đập bàn đứng phắt dậy, mồ hôi túa ra như tắm. "Cô chỉ là một bác sĩ chủ trị! Cô đang bị điều tra vì sự cố y khoa của Tô lão gia t.ử! Tập đoàn Gia Hạo làm sao có thể giao bệnh viện cho một kẻ có vết nhơ như cô? Đây chắc chắn là giả mạo!"
Tống Ninh khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh đến thấu xương. Cô đưa tay ra hiệu cho vị luật sư bên cạnh. Lập tức, một xấp tài liệu dày cộp được đặt lên bục phát biểu.