Tổng Tài, Đừng Cản Tôi Phẫu Thuật!

Chương 3



Đèn báo hiệu trước cửa phòng mổ số 1 đột ngột chuyển từ màu đỏ ch.ói mắt sang màu xanh dịu nhẹ.

Cánh cửa kim loại nặng nề từ từ mở ra hai bên.

Mọi ánh mắt trên hành lang lập tức đổ dồn về phía cửa. Tống Ninh bước ra. Chiếc áo choàng phẫu thuật màu xanh nhạt của cô lấm tấm những vết m.á.u đã chuyển màu thẫm. Gương mặt cô tái nhợt vì kiệt sức sau hơn năm tiếng đồng hồ căng thẳng tột độ, đôi môi khô khốc, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp, ngạo nghễ và kiêu hãnh như một nữ chiến thần vừa chiến thắng trở về từ cõi c.h.ế.t.

"Bác sĩ Tống!" Phó Nhụy là người phản ứng đầu tiên, ả ta rú lên một tiếng giả tạo, lao tới chỉ thẳng tay vào mặt Tống Ninh. "Cô... cô đã làm gì Tô lão gia t.ử rồi? Cô có biết tội ngộ sát sẽ phải ngồi tù bao nhiêu năm không?!"

Chu Vũ Đức cũng như bắt được phao cứu sinh, lập tức vung tay ra lệnh cho đám bảo vệ đã túc trực sẵn: "Bắt lấy cô ta! Khống chế Tống Ninh lại! Không được để hung thủ mưu sát chạy thoát! Lập tức báo cảnh sát!"

Bốn tên bảo vệ thân hình lực lưỡng ngay lập tức xông lên. Bọn chúng không nể nang thân phận bác sĩ của cô, thô bạo túm lấy hai cánh tay Tống Ninh, bẻ gập ra phía sau lưng. Sự kiệt sức khiến Tống Ninh lảo đảo, đầu gối suýt nữa khuỵu xuống nền gạch lạnh lẽo, nhưng cô c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến rỉ m.á.u, nhất quyết không để bản thân phát ra một tiếng rên rỉ yếu đuối nào.

"Buông tay ra!" Tống Ninh lạnh lùng quát, ánh mắt lướt qua đám bảo vệ rồi găm c.h.ặ.t vào khuôn mặt đang vặn vẹo vì đắc ý của Chu Vũ Đức và Phó Nhụy.

"Buông ra? Cô nằm mơ đi!" Chu Vũ Đức cười gằn, bước tới giương oai. "Tống Ninh, sự nghiệp của cô đến đây là chấm dứt! Bệnh viện Hoa Trung không dung chứa loại lang băm g.i.ế.c người như cô!"

Giữa vòng vây thù địch, đối mặt với sự khống chế bạo lực và những lời vu khống tàn độc, Tống Ninh không hề hoảng loạn. Cô từ từ ngước mắt lên, xuyên qua đám đông ồn ào, ánh mắt cô chạm thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm, lạnh lùng như đáy vực của Tô Thần Hạo đang đứng cách đó không xa.

Giây phút ánh mắt hai người giao nhau, không khí xung quanh như ngưng đọng lại. Một bên là cô bác sĩ thiên tài đang chịu cảnh hàm oan nhưng không chịu khuất phục, một bên là vị tổng tài m.á.u lạnh đang tìm kiếm chân tướng.

Tống Ninh hếch cằm, khóe môi nhợt nhạt cong lên một nụ cười mỉa mai, giọng nói rõ ràng, dõng dạc vang lên đập nát mọi sự ồn ào:

"Viện trưởng Chu, e là ông phải thất vọng rồi. Ca phẫu thuật bắc cầu tim đã thành công mỹ mãn. Tô lão gia t.ử không c.h.ế.t. Ông ấy... vẫn đang sống rất tốt!"

Câu nói vừa thốt ra, toàn bộ hành lang rơi vào trạng thái c.h.ế.t ch.óc. Đồng t.ử Phó Nhụy giãn to hết cỡ, khuôn mặt béo phệ của Chu Vũ Đức trắng bệch như tờ giấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Và trong khoảnh khắc đó, ánh mắt Tô Thần Hạo lóe lên một tia sáng rực rỡ, sắc bén vô ngần. Anh chậm rãi bước về phía Tống Ninh, mỗi bước chân nện xuống sàn nhà tựa như nhịp gõ của t.ử thần, mang theo áp bức nghẹt thở giáng xuống đầu những kẻ vừa lớn tiếng vu khống cô.

 

Tiếng bước chân nện xuống nền gạch men lạnh lẽo của hành lang bệnh viện vang lên từng nhịp đều đặn, không nhanh không chậm, nhưng lại mang theo một loại áp bức vô hình khiến người ta nghẹt thở. Tô Thần Hạo dừng lại cách Tống Ninh chưa đầy một sải tay. Bóng lưng cao lớn của anh đổ dài dưới ánh đèn huỳnh quang, che khuất hoàn toàn thân ảnh gầy gò, vương đầy vệt m.á.u mờ trên chiếc áo blouse của cô.

Đôi mắt đen sâu thẳm của vị tổng tài Tập đoàn Gia Hạo lướt qua khuôn mặt nhợt nhạt vì kiệt sức của Tống Ninh, rồi chậm rãi dời xuống hai cánh tay đang bị bọn bảo vệ bẻ ngoặt ra sau lưng cô. Một luồng khí lạnh lẽo, tàn nhẫn bùng phát từ người anh, bao trùm toàn bộ không gian.

"Buông cô ấy ra."

Chỉ bốn chữ ngắn gọn, âm lượng không hề lớn, nhưng lại mang theo uy quyền tuyệt đối không thể chối cãi. Bốn tên bảo vệ lực lưỡng bất giác rùng mình. Bọn chúng đưa mắt nhìn sang Viện trưởng Chu Vũ Đức để dò xét, nhưng khi bắt gặp ánh mắt sắc như d.a.o cạo của Tô Thần Hạo quét tới, mồ hôi lạnh lập tức túa ra ướt đẫm lưng áo. Bọn chúng vội vã buông tay, lùi lại phía sau như phản xạ có điều kiện.

Bất ngờ mất đi lực kìm kẹp, Tống Ninh lảo đảo lao về phía trước. Thế nhưng, cô không ngã. Bằng một ý chí kiên cường đến đáng sợ, cô c.ắ.n c.h.ặ.t môi, dùng chút sức lực cuối cùng gồng cứng đôi chân, đứng thẳng người dậy. Cô đưa tay xoa nhẹ cổ tay đã hằn lên những vệt bầm tím, ánh mắt trong trẻo, quật cường không hề né tránh mà nhìn thẳng vào Tô Thần Hạo.

"Tô tổng, quyết định vừa rồi của anh, là quyết định sáng suốt nhất trong ngày hôm nay đấy." Tống Ninh hếch cằm, giọng nói tuy khàn đặc nhưng lại vô cùng bình tĩnh.

Tô Thần Hạo nheo mắt. Người phụ nữ này, rõ ràng vừa trải qua một trận chiến sinh t.ử trong phòng mổ, hiện tại lại đang bị cả hệ thống bệnh viện quay lưng vu khống, vậy mà trên người cô tuyệt nhiên không có lấy một tia hoảng loạn hay yếu đuối. Khóe môi anh hơi nhếch lên, tạo thành một độ cong khó nhận biết. Thú vị thật.

"Thần Hạo! Cháu bị điên rồi sao?!"

Một tiếng thét ch.ói tai x.é to.ạc bầu không khí tĩnh lặng. Lưu Mỹ Vân từ cuối hành lang xông tới, đôi giày cao gót nện xuống sàn cồm cộp. Bà ta ăn mặc diêm dúa, trên cổ và tay đeo đầy trang sức ngọc bích đắt tiền, hoàn toàn lạc lõng với không gian vô trùng của bệnh viện. Khuôn mặt trát đầy phấn của bà ta vặn vẹo đi vì tức giận, ngón tay sơn đỏ ch.ót chỉ thẳng vào mặt Tống Ninh.

"Ông nội cháu còn đang nằm bất tỉnh nhân sự bên trong, sống c.h.ế.t chưa rõ, thế mà cháu lại đi tin lời một con bác sĩ rẻ rách này? Nó nói thành công là thành công sao? Lỡ như ông già đã não c.h.ế.t, hay thành người thực vật thì sao? Báo cảnh sát! Lập tức tống cổ con ả này vào tù cho tôi!" Lưu Mỹ Vân gào lên, nước bọt văng tứ tung.