Bề ngoài, bà ta tỏ ra là một người con dâu đau đớn, xót xa cho tình trạng của bố chồng. Nhưng tận sâu trong đôi mắt hẹp dài kia, Tống Ninh tinh ý bắt gặp một tia tham lam và nôn nóng không thể che giấu. Tô lão gia t.ử là cột trụ của nhà họ Tô. Nếu ông mất đi, Tập đoàn Gia Hạo chắc chắn sẽ rơi vào hỗn loạn, và đó là cơ hội ngàn vàng để Lưu Mỹ Vân thâu tóm quyền lực, lật đổ đứa cháu đích tôn mà bà ta luôn gai mắt này để dọn đường cho con trai ruột của mình.
Tô Thần Hạo chậm rãi quay đầu lại, ánh mắt nhìn Lưu Mỹ Vân lạnh lẽo đến mức có thể đóng băng không khí.
"Bà ồn ào đủ chưa?" Giọng nói của anh trầm thấp, mang theo sự chán ghét tột độ. "Bà là bác sĩ sao? Bà có thể nhìn xuyên tường để biết ông nội đang thế nào sao? Nếu không biết, thì ngậm miệng lại."
"Cậu... Cậu dám nói chuyện với mẹ mình như thế hả?!" Lưu Mỹ Vân tức đến nghẹn họng, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt. Bà ta quay sang gắt gỏng với Chu Vũ Đức: "Viện trưởng Chu, các người còn đứng trơ ra đó làm gì? Bệnh viện Hoa Trung các người tuyển dụng loại lang băm hại c.h.ế.t bệnh nhân thế này, Tập đoàn Gia Hạo chúng tôi tuyệt đối không để yên đâu! Nếu hôm nay các người không cho tôi một lời giải thích thỏa đáng, tôi sẽ gọi luật sư kiện cho bệnh viện này phá sản!"
Bị điểm danh, mồ hôi hột trên trán Chu Vũ Đức thi nhau tuôn rơi. Lão ta dùng khăn mùi xoa lau vội trán, trong lòng thầm tính toán. Đắc tội với Tô Thần Hạo là c.h.ế.t, nhưng nếu để lộ chuyện lão ta ăn hối lộ, nhắm mắt làm ngơ cho Phó Nhụy tráo đổi vật tư y tế thì lão ta không chỉ mất ghế Viện trưởng mà còn rũ tù. Đâm lao thì phải theo lao, lão ta đành c.ắ.n răng, nháy mắt ra hiệu cho Phó Nhụy đang đứng nép một bên.
Nhận được tín hiệu, Phó Nhụy hít một hơi thật sâu, ép khóe mắt đỏ hoe, rơm rớm nước mắt bước lên phía trước. Cô ta ôm trong tay một tập hồ sơ bệnh án, dáng vẻ mong manh, yếu đuối như một đóa hoa trắng bị gió vùi dập.
"Anh Thần Hạo..." Phó Nhụy cất giọng nức nở, dùng ánh mắt đau đáu nhìn Tô Thần Hạo. "Em biết anh đang rất lo lắng cho ông nội, em cũng vậy, từ nhỏ em đã coi ông như ông ruột của mình. Nhưng... nhưng sự thật thì không thể che giấu được. Việc Tô lão gia t.ử rơi vào nguy kịch, hoàn toàn là do lỗi sai chuyên môn nghiêm trọng của bác sĩ Tống."
Nói rồi, Phó Nhụy giơ tập hồ sơ lên, lật mở một trang giấy có in đầy các biểu đồ chỉ số, giọng nói cố tình nâng cao để tất cả những người có mặt ở hành lang đều nghe rõ:
"Đây là báo cáo chỉ số huyết động học của lão gia t.ử ba mươi phút trước khi ca mổ bắt đầu. Huyết áp và nhịp tim của bệnh nhân có dấu hiệu bất ổn, hoàn toàn không đủ điều kiện an toàn để tiến hành phẫu thuật can thiệp. Em đã liên tục cảnh báo, thậm chí yêu cầu hoãn ca mổ để hội chẩn lại, nhưng Tống Ninh... cô ta vì muốn tranh công, muốn chứng tỏ bản thân là 'bàn tay vàng' của khoa ngoại tim mạch, đã độc đoán bỏ ngoài tai mọi lời khuyên, ép buộc đưa bệnh nhân lên bàn mổ!"
Chu Vũ Đức lập tức hùa theo, vẻ mặt đầy đạo mạo và đau xót: "Đúng vậy! Bác sĩ Phó là người luôn tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc y đức. Tôi đã nhận được báo cáo khẩn cấp của cô ấy, nhưng khi tôi chạy đến thì Tống Ninh đã khóa trái cửa phòng mổ. Tô tổng, cậu là người thông minh, cậu thử nghĩ xem, nếu cô ta không làm gì sai trái, tại sao lại phải khóa cửa cách ly hoàn toàn với bên ngoài? Rõ ràng là có tật giật mình, muốn che đậy sai lầm!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lời vu khống trắng trợn được đan cài bằng những thuật ngữ y khoa chuyên nghiệp và thái độ diễn xuất vô cùng nhập tâm của hai kẻ đạo đức giả khiến cục diện lập tức đảo chiều. Những y tá và bác sĩ đứng hóng chuyện xung quanh bắt đầu xì xầm bàn tán, ánh mắt nhìn Tống Ninh từ e dè chuyển sang khinh bỉ và phẫn nộ.
Lưu Mỹ Vân như bắt được vàng, vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái, chỉ thẳng vào mặt Tống Ninh: "Đấy! Cậu nghe thấy chưa Thần Hạo? Bằng chứng rành rành ra đấy! Loại phụ nữ ti tiện này vì muốn leo cao mà đem mạng sống của ông nội cậu ra làm trò đùa! Cậu còn định bao che cho nó đến bao giờ?"
Đối mặt với "bằng chứng thép" và màn kịch hoàn hảo của phe phản diện, Tống Ninh không hề nao núng. Khóe môi cô chậm rãi nở một nụ cười lạnh nhạt. Cô bước lên một bước, ánh mắt sắc như d.a.o lướt qua tờ giấy trên tay Phó Nhụy.
"Chỉ số huyết động học bất ổn?" Tống Ninh bật cười thành tiếng, âm thanh trong vắt nhưng lại mang theo sự trào phúng tột độ. "Phó Nhụy, cô làm bác sĩ chủ nhiệm được bao lâu rồi mà đến kỹ năng đọc điện tâm đồ cơ bản cũng muốn giấu dốt? Sự d.a.o động huyết áp của Tô lão gia t.ử trước ca mổ là do phản ứng sinh lý tự nhiên với t.h.u.ố.c gây mê tiền phẫu, chỉ số hoàn toàn nằm trong ngưỡng an toàn cho phép. Chính tay cô đã ký tên xác nhận vào tờ cam kết đồng ý tiến hành phẫu thuật cùng với tôi. Giờ xảy ra chuyện, cô lại nói là tôi ép buộc?"
Phó Nhụy tái mặt, bàn tay cầm hồ sơ hơi run lên. Cô ta không ngờ Tống Ninh lại nhớ rõ từng chi tiết nhỏ nhặt đến vậy ngay sau một ca mổ căng thẳng tột độ.
"Tôi... tôi ký vì lúc đó cô dùng tư cách bác sĩ mổ chính áp đặt tôi! Cô đe dọa nếu tôi không ký, cô sẽ báo cáo lên hội đồng đ.á.n.h giá tư cách đạo đức của tôi!" Phó Nhụy c.ắ.n răng cãi cùn, nước mắt cá sấu lại rơi lã chã. "Anh Thần Hạo, anh phải tin em. Chúng ta quen nhau từ nhỏ, anh biết rõ con người em mà. Em làm sao có thể nói dối chuyện liên quan đến mạng sống của ông nội chứ?"
Tống Ninh chán nản lắc đầu. Cô không muốn lãng phí thêm một giây phút nào để đôi co với loại trà xanh hạ đẳng này. Đột nhiên, cô thu hồi lại nụ cười, khuôn mặt trở nên nghiêm túc và lạnh lẽo đến đáng sợ. Bỏ qua hoàn toàn sự tồn tại của Lưu Mỹ Vân, Chu Vũ Đức và Phó Nhụy, Tống Ninh bước thẳng đến trước mặt Tô Thần Hạo.
Khoảng cách giữa hai người lúc này chỉ còn chưa đầy nửa mét. Mùi t.h.u.ố.c sát trùng nhàn nhạt trên người cô hòa lẫn với hương gỗ tuyết tùng trầm ấm phát ra từ chiếc áo vest thủ công đắt tiền của anh.
Tống Ninh ngước mắt, nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu không thấy đáy của người đàn ông nắm giữ quyền sinh sát trong tay.