"Tô tổng." Giọng nói của cô không còn sự trào phúng, mà thay vào đó là sự kiên định, mạnh mẽ tựa như lưỡi kiếm vừa được rút ra khỏi vỏ. "Tôi không ép Tô lão gia t.ử lên bàn mổ, mà là tôi đã giành lại mạng sống của ông ấy từ tay t.ử thần. Nhưng, chuyện ông ấy suýt mất mạng trên bàn phẫu thuật hôm nay là sự thật."
Câu nói của Tống Ninh khiến toàn bộ hành lang rơi vào trạng thái im lặng c.h.ế.t ch.óc. Lưu Mỹ Vân trố mắt, Phó Nhụy nín thở, ngay cả Tô Thần Hạo cũng khẽ nhíu mày, con ngươi đen kịt khẽ co rút lại.
"Cô đang nói cái gì?" Tô Thần Hạo cất giọng, âm thanh trầm thấp như tiếng sấm rền vang trước cơn bão.
Tống Ninh không chớp mắt, dõng dạc tuyên bố từng chữ một: "Tôi nói, có kẻ đã cố tình muốn g.i.ế.c ông nội anh ngay trong phòng phẫu thuật. Đây không phải là sự cố y khoa, mà là một vụ mưu sát có tổ chức!"
"Cô ngậm m.á.u phun người!" Phó Nhụy hoảng loạn hét lên, giọng the thé như gà bị cắt tiết. "Cô làm sai quy trình dẫn đến suy tim cấp tính, bây giờ lại muốn đổ vấy cho người khác mưu sát? Anh Thần Hạo, cô ta điên rồi, cô ta đang c.ắ.n càn đấy!"
Chu Vũ Đức cũng vội vàng bước lên, mồ hôi ướt đẫm cổ áo: "Tô tổng, đừng nghe cô ta ăn nói xằng bậy! Bệnh viện Hoa Trung chúng tôi an ninh nghiêm ngặt, làm sao có chuyện mưu sát? Bảo vệ đâu! Lập tức khống chế cô ta lại, đưa thẳng đến đồn cảnh sát ngay cho tôi!"
Đám bảo vệ vừa bị Tô Thần Hạo dọa cho khiếp vía lúc nãy, nghe lệnh Viện trưởng lại rục rịch tiến lên, định bắt lấy Tống Ninh một lần nữa.
"Kẻ nào dám tiến thêm một bước, tôi sẽ phế đôi chân của kẻ đó."
Giọng nói lạnh băng của Tô Thần Hạo cất lên, không lớn, nhưng uy áp tỏa ra khiến toàn bộ không khí như đóng băng. Đám bảo vệ cứng đờ người, chân như bị đóng đinh xuống sàn nhà, không một ai dám nhúc nhích.
Tô Thần Hạo chậm rãi lướt mắt nhìn một vòng. Từ khuôn mặt hoảng loạn tột độ của Phó Nhụy, đến bộ dạng đổ mồ hôi hột của Chu Vũ Đức, và cuối cùng là ánh mắt đầy tính toán của người mẹ trên danh nghĩa - Lưu Mỹ Vân. Anh lăn lộn trên thương trường bao năm, dẫm đạp lên vô số âm mưu quỷ kế để bước lên vị trí Tổng tài Tập đoàn Gia Hạo, chút trò hề này làm sao qua mắt được anh?
Anh thu lại ánh mắt, dồn toàn bộ sự chú ý vào người phụ nữ gầy gò nhưng mang khí thế ngút trời đang đứng trước mặt mình. Đôi mắt của cô quá sạch sẽ, quá kiên định. Nó không chứa đựng sự hoảng loạn của một kẻ vừa gây ra lỗi lầm, cũng không có sự xảo trá của một kẻ đang cố tình bịa chuyện. Trong ánh mắt đó, chỉ có sự sắc bén của một con sói bị dồn vào đường cùng đang chuẩn bị c.ắ.n nát cổ họng kẻ thù.
"Chứng cứ đâu?" Tô Thần Hạo hỏi, giọng điệu bình thản nhưng mang theo áp lực ngàn cân. Nếu cô dám lừa anh, hậu quả sẽ t.h.ả.m khốc hơn cả cái c.h.ế.t.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Chiếc stent tim được chuẩn bị để cấy ghép cho Tô lão gia t.ử đã bị cố tình gắn từ tính." Tống Ninh rành rọt giải thích, vốn kiến thức y khoa uyên bác lập tức phát huy tác dụng. "Nếu tôi không kịp thời phát hiện và đưa nó vào cơ thể ông ấy, dưới tác động của máy móc và dòng m.á.u lưu thông, từ tính sẽ gây ra rối loạn nhịp tim nhân tạo, dẫn đến nhồi m.á.u cơ tim cấp tính. Khi đó, ông ấy sẽ c.h.ế.t ngay trên bàn mổ mà mọi thiết bị giám sát đều chỉ báo cáo đó là do cơ địa bệnh nhân phản ứng bài xích với vật thể lạ. Một kế hoạch g.i.ế.c người không để lại bất kỳ dấu vết nào."
Sắc mặt Tô Thần Hạo lập tức chìm vào bóng tối. Từ tính trong stent tim? Một thủ đoạn thâm độc đến mức rợn người. Nếu ông nội c.h.ế.t với lý do bài xích y tế, sẽ không một ai nghi ngờ, và kẻ đứng sau sẽ danh chính ngôn thuận đạt được mục đích.
Phó Nhụy nghe đến đây thì hai chân nhũn ra, suýt chút nữa ngã khuỵu xuống sàn. Đôi mắt cô ta mở to, kinh hãi nhìn Tống Ninh. Làm sao cô ta biết? Rõ ràng chiếc stent đó được bọc kín, từ tính được xử lý bằng công nghệ cao vô cùng vi diệu. Tại sao Tống Ninh có thể phát hiện ra ngay giữa ca mổ căng thẳng như vậy?
"Cô... cô ăn nói hàm hồ!" Phó Nhụy lắp bắp, cố vớt vát chút hy vọng cuối cùng. "Stent tim là do bệnh viện nhập khẩu chính hãng, làm sao có từ tính được? Cô có giỏi thì lấy bằng chứng ra đây!"
Đúng vậy, bằng chứng. Chiếc stent đó sau khi bị Tống Ninh ném ra ngoài khay phẫu thuật, trong lúc hỗn loạn dọn dẹp phòng mổ, Phó Nhụy đã lén sai y tá thực tập vứt lẫn vào đống rác thải y tế lây nhiễm. Không có vật chứng, Tống Ninh lấy gì để định tội cô ta?
Tống Ninh không thèm nhìn Phó Nhụy lấy một cái, ánh mắt vẫn khóa c.h.ặ.t lấy Tô Thần Hạo. "Tô tổng, tôi cần thời gian. Và tôi cần quyền tiếp cận phòng thí nghiệm và khu xử lý vật tư của bệnh viện. Chỉ cần anh cho tôi cơ hội, tôi sẽ đặt bằng chứng thép lên bàn làm việc của anh."
Lưu Mỹ Vân thấy tình hình không ổn, vội vàng xông tới định kéo tay Tô Thần Hạo: "Thần Hạo! Cậu điên rồi! Cậu định nghe lời con ả này dắt mũi sao? Nó đang câu giờ để tẩu thoát đấy! Mau bắt nó lại..."
"Bà câm miệng cho tôi!"
Tô Thần Hạo đột ngột quát lớn. Âm thanh bùng nổ như sấm sét khiến Lưu Mỹ Vân giật nảy mình, lùi lại vài bước, khuôn mặt cắt không còn một giọt m.á.u. Anh quay sang nhìn bà ta bằng ánh mắt tàn nhẫn chưa từng có: "Từ giờ phút này, bất cứ ai dám đụng đến một sợi tóc của Tống Ninh, chính là đối đầu với Tô Thần Hạo tôi. Tập đoàn Gia Hạo sẽ nghiền nát kẻ đó, bất kể là ai."
Ánh mắt anh cố tình lướt qua mặt Chu Vũ Đức và Phó Nhụy, khiến cả hai người bọn họ lạnh toát từ đầu đến chân, cảm giác như vừa bị lưỡi hái t.ử thần kề sát cổ.
Tô Thần Hạo quay lại nhìn Tống Ninh. Anh vươn tay ra, những ngón tay thon dài, mạnh mẽ nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của cô. Lực đạo không quá mạnh để làm cô đau, nhưng đủ chắc chắn để không cho phép cô cự tuyệt.
"Cô có ba mươi phút." Tô Thần Hạo trầm giọng nói. "Đi theo tôi."