Tổng Tài, Đừng Cản Tôi Phẫu Thuật!

Chương 6



Dưới con mắt sững sờ, phẫn nộ và đầy bất lực của Lưu Mỹ Vân, Chu Vũ Đức và Phó Nhụy, Tô Thần Hạo hiên ngang kéo Tống Ninh đi xuyên qua hành lang bệnh viện. Bóng lưng hai người một cao lớn uy quyền, một gầy gò nhưng kiêu hãnh, tựa như một liên minh vừa được thiết lập ngay giữa tâm bão.

Nhìn bóng hai người khuất sau ngã rẽ, Phó Nhụy vội vàng lùi lại, trốn vào một góc khuất. Đôi tay cô ta run rẩy rút điện thoại ra, bấm một dãy số gọi đi. Đầu dây bên kia vừa nhấc máy, giọng cô ta đã hoảng loạn đến mức lạc đi:

"Ngô Dịch... Xong rồi... Kế hoạch thất bại rồi! Tống Ninh đã phát hiện ra stent bị nhiễm từ, Tô Thần Hạo đang đưa cô ta đi tìm vật chứng! Chúng ta phải làm sao đây?!"

Cục diện hỗn loạn tại hành lang kết thúc, nhưng một cơn bão lớn hơn, t.h.ả.m khốc hơn đang âm thầm kéo đến, chuẩn bị càn quét toàn bộ Bệnh viện Hoa Trung. Và Tống Ninh, với sự bảo hộ của vị tổng tài tàn nhẫn nhất Chư Thành, đã sẵn sàng để lật tung lớp màn đen tối này, tự tay vả nát mặt những kẻ dám đưa cô vào chỗ c.h.ế.t.

Cánh cửa thang máy VIP khép lại, cắt đứt hoàn toàn những âm thanh hỗn loạn, gào thét phẫn nộ từ phía hành lang. Không gian bên trong buồng thang máy chìm vào một sự tĩnh lặng đến nghẹt thở. Mùi t.h.u.ố.c sát trùng nhàn nhạt hòa quyện cùng hương gỗ tuyết tùng lạnh lẽo tỏa ra từ người người đàn ông bên cạnh khiến Tống Ninh bất giác siết c.h.ặ.t nắm tay.

Tô Thần Hạo buông cổ tay Tống Ninh ra. Trên làn da trắng ngần của cô vẫn còn in hằn những vết đỏ do lực đạo mạnh mẽ của anh để lại, nhưng cô không hề nhíu mày lấy một cái. Ánh mắt anh sắc như d.a.o, ghim c.h.ặ.t vào khuôn mặt tái nhợt nhưng quật cường của nữ bác sĩ.

"Ba mươi phút của cô bắt đầu đếm ngược." Giọng nói của Tô Thần Hạo trầm thấp, mang theo uy áp bức người, hoàn toàn không có chỗ cho sự dối trá. "Cô nói có kẻ muốn g.i.ế.c ông nội tôi. Chứng minh đi."

Tống Ninh hít một hơi thật sâu, ép nhịp tim đang đập liên hồi của mình bình ổn trở lại. Cô ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt đen thẳm của vị tổng tài tàn nhẫn nhất Chư Thành. Không có sự yếu đuối, không có nước mắt tủi thân, chỉ có sự sắc bén của một chuyên gia y tế vừa bước ra từ lằn ranh sinh t.ử.

"Khung đỡ động mạch vành, hay còn gọi là stent tim, vốn được làm từ hợp kim không gỉ và tuyệt đối không có từ tính." Tống Ninh rành rọt nói từng chữ, âm điệu lạnh lùng. "Nhưng chiếc stent mà Phó Nhụy đưa vào phòng mổ số một hôm nay đã bị can thiệp. Nếu tôi không kịp thời phát hiện và thực hiện phẫu thuật bắc cầu tim thay thế, ngay khi chiếc stent đó được cấy vào mạch m.á.u, chỉ cần ông nội anh vô tình tiếp xúc với bất kỳ thiết bị từ trường nào, hoặc thậm chí chỉ là sự chênh lệch áp suất m.á.u, nó sẽ x.é to.ạc thành mạch. Ông cụ sẽ c.h.ế.t vì xuất huyết nội nghiêm trọng, và toàn bộ lỗi lầm sẽ đổ lên đầu bác sĩ phẫu thuật chính là tôi."

Đáy mắt Tô Thần Hạo xẹt qua một tia sát khí lạnh buốt. Anh là một con sói già dặn trên thương trường, mưu hèn kế bẩn nào cũng từng chứng kiến, nhưng dùng mạng sống của người đứng đầu nhà họ Tô làm công cụ tranh quyền đoạt lợi trong bệnh viện thì quả thực đã chạm đến vảy ngược của anh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Vật chứng đâu?" Anh lạnh nhạt hỏi, đi thẳng vào vấn đề.

"Phòng xử lý rác thải y tế." Tống Ninh đáp ngay lập tức, bước đến bấm nút dừng thang máy ở tầng hầm B2. "Sau khi tôi gắp chiếc stent đó ra, tôi đã ném nó vào khay rác thải y tế lây nhiễm cùng với băng gạc dính m.á.u để qua mắt camera và kíp mổ. Rác từ phòng mổ số một sẽ được tập kết xuống tầng hầm trong vòng mười lăm phút sau khi ca phẫu thuật kết thúc. Lò đốt rác của bệnh viện hoạt động vào mỗi buổi trưa. Chúng ta phải lấy lại nó trước khi Phó Nhụy nhận ra sơ hở và cho người đi tiêu hủy."

Tô Thần Hạo không nói thêm một lời thừa thãi. Anh lập tức rút điện thoại, bấm một dãy số. Đầu dây bên kia là Trịnh Lý, trợ lý đắc lực của anh.

"Phong tỏa ngay khu vực tập kết rác thải y tế ở tầng hầm B2 Bệnh viện Hoa Trung. Nội bất xuất, ngoại bất nhập. Viện cớ kiểm tra an toàn phòng cháy chữa cháy, giữ chân toàn bộ nhân viên vệ sinh lại cho tôi."

Cúp máy, thang máy vừa vặn phát ra một tiếng "ting", cửa mở ra tầng hầm vắng lặng, ẩm thấp. Tống Ninh lao ra ngoài như một mũi tên. Tô Thần Hạo sải những bước dài, vững chãi đi theo sát phía sau cô. Nhìn bóng lưng gầy gò nhưng thẳng tắp của người phụ nữ mặc áo blouse trắng dính đầy vết m.á.u khô, trong lòng Tô Thần Hạo dâng lên một sự hứng thú kỳ lạ. Người phụ nữ này, đứng trước sự vu khống của cả một gia tộc và sự phản bội của đồng nghiệp, lại không hề chọn cách khóc lóc cầu xin sự thương hại, mà dùng chính cái đầu lạnh của mình để tìm đường sống trong chỗ c.h.ế.t.

Rất thú vị. Cũng rất nguy hiểm.

Khu vực rác thải y tế bốc lên mùi hôi nồng nặc của hóa chất và chất thải sinh học. Hai vệ sĩ áo đen của Tô Thần Hạo đã đứng gác sẵn ở cửa, tống khứ toàn bộ nhân viên vệ sinh ra ngoài hành lang. Tống Ninh vơ lấy một đôi găng tay cao su dày trên kệ, không hề do dự mà lao vào đống thùng rác màu vàng có dán nhãn cảnh báo nguy hiểm sinh học.

Cô lật tung từng túi rác, m.á.u mủ, dịch tiết và những miếng gạc phẫu thuật bốc mùi không làm cô nao núng. Tô Thần Hạo đứng cách đó vài bước, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t lại vì mùi hôi, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Tống Ninh. Anh thấy rõ sự quyết liệt đến tàn nhẫn trong từng hành động của cô.

"Đâu rồi... Thùng rác của phòng mổ số một..." Tống Ninh lẩm bẩm, trán lấm tấm mồ hôi. Thời gian trôi qua từng giây. Nếu chiếc stent bị mất, cô sẽ mất đi bằng chứng duy nhất, và bản án ngộ sát sẽ vĩnh viễn đóng đinh lên cuộc đời cô.