Trân Châu Máu: Mạng Này Ta Đòi Lại

Chương 10



32

Ta thở phào nhẹ nhõm, liền đến bếp lớn tìm Chu ma ma để bàn giao công việc.

Thạch Đầu quấn lấy ta đòi đi cho mèo ăn.

Thằng bé ở trong phòng mấy ngày đã bí bách lắm rồi.

Ta liền cầm mấy con cá nhỏ chiên vàng, dắt nó ra bụi hoa tìm Đại Bạch.

"Miêu... miêu..."

Cái mũi của Đại Bạch thính thật, lập tức nhảy ra vây quanh mấy con cá nhỏ.

Trên cổ nó treo một đóa hoa sen bằng vàng ròng, đặc ruột, rất nặng.

"Đại Bạch, ai cho ngươi cái này thế?"

Ta vừa vuốt lông cho nó vừa lẩm bẩm.

Thạch Đầu ngồi xổm bên cạnh, mắt sáng lấp lánh.

"Oanh Nhi cô nương, hóa ra là ngươi đã chăm sóc Đạp Tuyết của ta tốt như vậy."

Từ sau bụi hoa bước ra một nam t.ử áo đỏ.

Là Tiểu công gia.

Đôi mắt ngài ấy sáng quắc như hai viên đá cuội dưới làn nước, thanh triệt mà ôn nhu.

Sắc đỏ càng tôn lên vẻ oai phong lẫm liệt, hào hoa phong nhã của bậc thiếu niên.

Ta dắt Thạch Đầu đứng dậy hành lễ:

"Nô tỳ xin cáo lui, không dám làm phiền nhã hứng của Tiểu công gia."

Ta cảm nhận được ánh mắt ngài ấy đang đo đạc từng tấc trên người mình, không có ý suồng sã, chỉ thuần túy là sự thưởng thức cái đẹp.

Chính cái kiểu nhìn như ngắm phong cảnh này khiến ta cảm thấy mình không phải là con người, mà chỉ là một con b.úp bê đất nung vô hồn.

Lòng ta lạnh ngắt.

Ngài ấy không ngăn cản, chỉ đứng lặng yên nhìn theo.

Khi đã đi vòng qua bụi cây, ta lén nhìn lại.

Gương mặt ngài không có vẻ gì là tức giận, chỉ có chút thẫn thờ nhàn nhạt.

Đại Bạch quấn quýt dưới chân ngài, Tiểu công gia cúi người bế nó lên, dịu dàng nói:

"Mắt nhìn của ngươi quả thật giống ta, cũng thích Oanh Nhi cô nương. Đạp Tuyết à, nàng thích ngươi như thế, sao lại sợ ta đến vậy? Ta là thú dữ hay sao? Trong phủ này không cô nương nào là không thích ta, vậy mà nàng lại không, thật thú vị."

Đúng như Lộng Tình nói, ngài ấy là một người dịu dàng với cái đẹp.

Phía sau ngài là hoàng hôn đỏ rực, hương hoa cỏ thoang thoảng trong khói mờ.

Chàng thiếu niên ôm mèo trắng, dung mạo như ngọc, đôi mày hơi rũ xuống tạo nên một khung cảnh cực kỳ mỹ lệ.

Ta nhìn ngài, cũng giống như ngài nhìn ta, chỉ có sự thưởng thức chứ không hề có ái mộ.

Sự tiếp cận của ngài, đối với ta, quả thực chính là "thú dữ" ăn th·ịt người.

33

Đại Bạch tên thật là Đạp Tuyết, là con mèo Tiểu công gia nuôi thả.

Ngài nói:

"Vạn vật sinh ra đều thích tự do. Ta bị vây hãm trong danh gia vọng tộc này đã là định số, hà tất phải ép Đạp Tuyết cũng phải như vậy? Ta dành cho nó sự chúc phúc lớn nhất, đó là tự do."

Biết Đại Bạch đã có người chăm sóc, ta không đến thăm nó nữa.

Thạch Đầu buồn bã mất mấy ngày, ta phải làm cho nó một con mèo bằng vải mới dỗ được nó vui vẻ trở lại.

Chu ma ma dạo này ngày càng bận rộn, ta đã lâu không gặp bà, chỉ nhận được một bọc bạc bà gửi qua.

Không khí trong phủ khiến ta cảm thấy ngày càng nguy hiểm.

Điều đáng mừng duy nhất là Tú Tú đã nhận được tin tốt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cha nàng vẫn còn sống, đã trở về từ chiến trường và mang theo bản đồ bố phòng của quân Thát Đát.

Lập chiến công lớn như vậy, triều đình phong ông làm Trấn Bắc tướng quân, thống lĩnh quân sự Liêu Đông với hàng chục vạn binh mã.

Ngay cả Quốc công gia vốn đang nhàn rỗi ở nhà cũng niềm nở phái người đến Liêu Đông tặng lễ, trân châu từng sọt, vàng thỏi từng rương.

Tú Tú không còn là người họ hàng nghèo nữa.

Lão thái quân không sai nàng pha trà, Phu nhân không nhắc đến việc làm quý th·iếp.

Ngay cả đại tiểu thư trong cung cũng vội vã sai tiểu thái giám mang đến một đôi uyên ương bội bằng hồng ngọc, nói một chiếc tặng Tiểu công gia, một chiếc cho

Bạch đại tiểu thư, xưng tụng họ là thanh mai trúc mã, trời sinh một cặp.

Duy chỉ có Tiểu công gia là không đổi.

Ngài vẫn bình thản, chắp tay chúc mừng Tú Tú:

"So với đám quan lại ăn không ngồi rồi trong triều, hay đám huân quý chỉ biết hưởng lộc tổ tiên như phụ thân ta, Bạch thế bá mới thật sự là anh hùng!"

Tú Tú nói với ta, những người khác chỉ là hạng nịnh trên nạt dưới, duy chỉ có Tiểu công gia Lương Ngộ làm nàng phải nhìn bằng con mắt khác.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

"Hắn là người có phẩm hạnh, đối xử với ta trước sau như một, không khinh khi cũng chẳng tâng bốc. Hắn giống như một khối ngọc thô, phủ Quốc Công không ai biết mài giũa, không ai dạy lễ nghĩa liêm sỉ, không ai dạy mạng người là quý giá, vậy mà hắn vẫn có thể lớn lên thế này, quả là hiếm có. Ta đã bỏ đi thành kiến với hắn. Hắn không phải người xấu, nhưng là một người vô dụng."

Trong mắt Tú Tú có tuyết trắng Liêu Đông, có rừng già mênh m.ô.n.g và chim Hải Đông Thanh trên bầu trời.

Nàng là con gái của Liêu Đông, bức tường thành Kinh đô không nhốt nổi nàng.

Tiểu công gia dù giàu sang, dung mạo điệt lệ, cũng chưa từng lọt vào mắt nàng.

Tú Tú hỏi ta:

"Oanh Nhi, ngươi có muốn cùng ta đi Liêu Đông không? Trong thư cha ta nhắc đến một vị tiểu tướng họ Hoàng, không biết có phải ca ca ngươi không?"

Đêm đó gió rất dịu dàng, hương nhài thoang thoảng.

Chữ "Hoàng" trong thư như sống dậy trong mắt ta, nở thành một đóa hoa rực rỡ.

Ta ôm bức thư khóc suốt một đêm.

34

Khi ta xách túi nải nhỏ bước vào thượng phòng, một cô nương suýt nữa đ.â.m sầm vào ta.

Đôi mày lá liễu, đôi mắt dài, đôi môi mỏng tô son sắc sảo, nàng ta cười nói:

"Cô nương lần đầu đến thượng phòng hả? Đụng phải ta cũng không sao, lần sau nhớ nhìn đường cho kỹ."

Đây chính là Thập Nguyệt.

Nàng ta cười dịu dàng nhưng ánh mắt nhìn ta như chứa đầy mảnh sành, chạm vào là đổ m.á.u.

Nàng ta ra lệnh cho các tiểu nha hoàn khác:

"Đạp Tuyết chưa ăn cơm à? Thôi, nó cũng giống Tiểu gia vậy, phải đích thân ta trông coi, tận tay cho ăn mới được. Hai vị tiểu tổ tông này xa ta một khắc là không xong đâu! Có người muốn chơi trò 'lạt mềm buộc c.h.ặ.t' thì cũng đừng để trẹo lưng nhé."

Nàng ta đang khẳng định chủ quyền.

Ta chẳng buồn để ý đến những lời mỉa mai hay trò tranh giành tình cảm quanh Tiểu công gia của nàng ta.

Mỗi người có chí hướng riêng.

Thập Nguyệt muốn làm di nương, điều đó không có gì đáng khinh.

Thế đạo này để lại cho nữ t.ử con đường quá ít và hẹp, làm di nương vẫn được xem là một đường bằng phẳng.

Điều đáng khinh ở nàng ta là đem mạng sống của người khác làm bậc thang để leo lên, xây nên bức tường thành toàn bằng m.á.u thịt.

Nàng ta là một con quái vật ăn bánh bao tẩm m.á.u người, là kẻ tiếp tay cho quỷ dữ dưới trướng Phu nhân.

Thạch Đầu nép sát vào người ta, mở hai tay che chở.

Thằng bé dù ít nói nhưng cảm giác rất nhạy bén, nó biết Thập Nguyệt không phải người tốt.

Thập Nguyệt lạnh lùng liếc nhìn xuống:

"Bên cạnh Đức Tần nương nương đang cần một tiểu thái giám để bồi dưỡng từ nhỏ, bảo ta tìm người chọn lựa. Tầm bảy tám tuổi là vừa vặn nhất đấy."

Ta siết c.h.ặ.t t.a.y Thạch Đầu, không ngoảnh đầu lại mà bước thẳng vào thượng phòng.