29
Nhờ một đĩa bánh gạo nếp hoa quế vừa mới làm ở bếp lớn, đại nha hoàn Lộng Tình nhanh ch.óng mở lòng trò chuyện với ta.
Nàng tinh tế đ.á.n.h giá ta một lượt:
"Quả là một nha đầu có tướng mạo hảo. Chẳng trách các chủ t.ử đều yêu thích."
Các chủ t.ử?
Ngoài Lão thái quân ra còn ai nữa?
Lòng ta thoáng chút bất an.
Ta lấy ra mấy chiếc túi thơm, bên trong đựng ngải thảo khô, hương liệu và tro hương đốt từ kinh Phật, bên ngoài thêu hình Ngũ Độc thú, dùng để đeo vào dịp Đoan Ngọ để xua đuổi sâu bọ, bệnh tật.
Đây vốn là việc Lão thái quân giao cho Lộng Tình, nhưng nàng ta ngại phiền phức lại lười viết chữ, nên đã nhờ ta chép kinh rồi đốt thành tro hương.
Để lấy lòng nàng ta, ta đã tự mình hoàn thành mọi công đoạn, không để nàng ta phải tốn chút công sức nào.
Nụ cười trên mặt Lộng Tình quả nhiên đậm thêm vài phần. Nàng ta nhận túi thơm, ghé tai ta cười nói:
"Số ngươi thật tốt, Tiểu công gia đã nhìn trúng ngươi, vừa mới xin Lão thái quân cho ngươi sang đó hầu hạ. Có điều, chắc phải đợi đại tiểu thư nhà Lâm các lão gả vào cửa thì ngươi mới được nâng lên làm thông phòng."
Ta không hề thấy vui mừng, lòng như rơi vào hầm băng.
Sự yêu thích của Tiểu công gia chính là một liều độc d.ư.ợ.c.
Nó chỉ khiến Phu nhân càng muốn g.i.ế.c ta nhanh hơn, để tránh loại "hồ ly tinh" như ta mê hoặc con trai bảo bối, làm hỏng thanh danh của ngài ấy.
Trước đây Tiểu công gia cũng từng mở miệng xin vài nha hoàn khác.
Phu nhân biết chuyện, chỉ một bát t.h.u.ố.c ban xuống, nha hoàn đó liền mọc mụn mủ đầy người, vừa đau vừa ngứa rồi rữa thịt mà ch·ết.
Tiểu công gia chê bẩn thỉu nên cũng chẳng thèm hỏi han gì thêm.
Lúc đó, Phu nhân chỉ thản nhiên gõ mõ:
"Ngộ nhi còn trẻ, trước khi đội mũ thành thân không thể sớm tiết nguyên dương. Con bé đó ch·ết cũng có ý nghĩa. Thôi thì ta từ bi, nhận muội muội nó vào làm nha hoàn vậy."
Muội muội của nha hoàn đó cũng sinh đẹp cực kỳ.
Một lần nàng ta đang cho vẹt ăn trong sân, Tiểu công gia ngâm một câu thơ:
"Ai là người trong mộng xuân khuê của ngươi?".
Phu nhân nghe thấy liền dùng cách cũ hại ch·ết nốt người muội muội.
Bà ta không cho phép bất kỳ nha hoàn hạ tiện nào mơ tưởng đến con trai mình.
Lão thái quân có lẽ không hiểu những uẩn khúc này, nhưng Lộng Tình là một đại nha hoàn, không đời nào lại không biết quy luật hành sự của Phu nhân.
Đây không phải phúc khí, đây là bùa đòi mạng.
Sắc mặt ta trắng bệch, lảo đảo đứng không vững.
Lộng Tình thấy vậy thì không đành lòng.
Nàng ta tuy thích nịnh trên nạt dưới, giữ kẽ đại nha hoàn, nhưng bản tính không phải kẻ tàn nhẫn.
"Đại nha hoàn của Tiểu công gia tên là Thập Nguyệt, ngươi cẩn thận đừng đắc tội nàng ta. Lão thái quân mấy lần định gọi ngươi lên đều bị nàng ta dùng lời lẽ khéo léo gạt đi. Bên chỗ Lão thái quân, để ta lựa lời nhắc lại một câu xem bà còn nhớ việc này không."
Ta vội vàng hành lễ, vừa cười vừa khóc:
"Hảo tỷ tỷ, từ nay về sau tỷ chính là chị ruột của Oanh Nhi!"
Lộng Tình ôm lấy ta, thở dài một tiếng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy:
"Muội muội ta nếu còn sống chắc cũng bằng tuổi ngươi. Da nó cũng trắng, giống hệt ngươi vậy, lấp lánh dưới ánh mặt trời..."
Muội muội của nàng ta năm xưa chỉ vì được Tiểu công gia khen một câu "là mầm mống mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành", ngày hôm sau Phu nhân liền gọi đến.
Trên đường về, con bé ngã xuống hồ nước ch·ết đuối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lúc Tiểu công gia nói câu đó, tại hiện trường chỉ có Lộng Tình và Thập Nguyệt.
Thập Nguyệt... Thập Nguyệt?
Ta nheo mắt suy nghĩ.
Lúc mới vào phủ, trong nhóm chúng ta có một nha đầu cực kỳ xinh đẹp, cái ch·ết của nàng ta cũng liên quan đến Thập Nguyệt.
Chính Thập Nguyệt nói nàng ta đ.á.n.h vỡ ngọc như ý, nên nàng ta mới bị Phu nhân hạ lệnh đ.á.n.h ch·ết.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Cái miệng của Thập Nguyệt quả thực là một lưỡi đao g.i.ế.c người không thấy m.á.u.
30
Thập Nguyệt là đại nha hoàn bên cạnh Tiểu công gia.
Nàng ta và Lộng Tình đều do một tay Lão thái quân dạy bảo.
Lộng Tình xinh đẹp đanh đá, giỏi xông xáo; Thập Nguyệt dung mạo bình thường nhưng tính tình tỉ mỉ ôn nhu, khéo léo chăm sóc người khác, nên Lão thái quân đã đưa nàng ta cho đứa cháu trai cưng nhất, Tiểu công gia Lương Ngộ.
Phu nhân cũng thích Thập Nguyệt, khen nàng ta trung hậu thật thà, không có tướng hồ ly.
Tiểu công gia vốn yêu cái đẹp, thấy nha hoàn mặt mũi bình thường thì căn bản chẳng buồn để mắt tới.
Thậm chí có nha hoàn chỉ vì nổi một chiếc mụn mà bị ngài ấy chê là "xấu xí bẩn mắt" rồi đuổi khỏi phủ.
Vậy mà Thập Nguyệt lại rất được lòng ngài ấy.
Mọi việc từ quần áo, trang sức, đồ dùng đến việc hầu hạ bên mình hay ra ngoài của Tiểu công gia đều do một tay Thập Nguyệt nắm giữ.
Lộng Tình ăn hết đĩa bánh hoa quế, thoải mái ợ một cái:
"Ngươi biết chiếc áo khoác tước kim cừu ngự tứ không? Nó quý giá vô ngần, đừng nói là một viên Nam Châu trên đó, ngay cả một sợi lông vũ cũng đáng giá vài trăm lượng bạc. Thứ đó hằng ngày cũng do Thập Nguyệt quản lý, người khác không được chạm vào."
Lại là Thập Nguyệt.
Nàng ta cẩn thận, tỉ mỉ như vậy, kiếp trước làm sao có thể để viên Nam Châu đó rơi vào tay Yến Phượng?
Yến Phượng chỉ là một nha hoàn tam đẳng, ngay cả sân của Tiểu công gia còn chẳng vào được, làm sao có thể vượt qua tầng tầng lớp lớp canh gác để lẻn vào phòng ngủ, lấy được viên châu từ tay đám nha hoàn?
Ta thận trọng hỏi:
"Viên Nam Châu đó dễ rơi lắm sao?"
Lộng Tình có vẻ ngày càng quý ta, nàng thân mật quẹt mũi ta một cái:
"Nha đầu ngốc. Viên Nam Châu đó là điểm nhấn quan trọng nhất trên áo, được cố định bằng nhiều lớp chỉ vàng cực kỳ chắc chắn. Áo có rách nát thì nó cũng chẳng rụng ra được đâu."
Thì ra là thế.
Những lời này khiến ta lạnh cả người, lông tơ dựng đứng.
Thập Nguyệt, Yến Phượng, viên Nam Châu, Tiểu công gia... tất cả quấn c.h.ặ.t lấy nhau như mạng nhện, trói buộc ta vào đường ch·ết.
Kiếp trước ta rốt cuộc đã đắc tội Thập Nguyệt ở điểm nào?
Chỉ vì lúc hầu hạ ở phòng khách, Tiểu công gia đã nhìn ta thêm một cái sao?
31
Lộng Tình nhắc đến ta trước mặt Lão thái quân:
"Người còn nhớ tiểu nha đầu Hoàng Oanh Nhi không? Càng lớn càng xinh đẹp, lại viết chữ trâm hoa rất khéo, kinh Phật chép cũng rất đẹp. Để ở ngoại viện, bao nhiêu ma ma muốn hỏi về làm con dâu đấy!"
Lão thái quân quả nhiên hứng thú:
"Già rồi, ta quên mất con bé đó là ai. Nhưng chép kinh đẹp thì chắc hẳn là một đứa trẻ lòng dạ tĩnh tại, thành kính."
Bạch Tú Tú vẫn đang pha trà như thường lệ, liền cười tiếp lời:
"Con cũng biết Oanh Nhi cô nương. Nàng có người muội muội tính tình trẻ con, mùa đông năm ngoái bị bệnh nặng, chính Oanh Nhi đã tận tình chăm sóc, giành giật người từ tay Diêm Vương về đấy ạ. Lão tổ tông nói đúng lắm, người biết chép kinh thì tâm cũng rất thành."
Hai người kẻ xướng người họa, Lão thái quân liền quyết định cho ta đến viện của bà hầu hạ.