14.
"Oanh Nhi, ngươi cái gì cũng tốt, ngày hôm qua Phu nhân còn khen ngươi lanh lợi. Cái mụ Ngô ma ma kia không biết mắt mũi để đâu, cứ nhất quyết phải chọn con muội muội bao cỏ của ngươi.Nó chỉ được cái mồm mép đổi trắng thay đen, chứ thực chất trong bụng trống trỗng, ngay cả cái sân cũng quét không xong. Nếu là lúc phủ Quốc Công còn hưng thịnh như trước, cái loại nha đầu không biết điều ấy làm gì có cửa."
Ta đương nhiên muốn vào nội viện.
Chỉ là, ta không muốn vào sân của Phu nhân.
Phu nhân nhìn bề ngoài thì hiền từ, nhưng thực chất là kẻ khẩu Phật tâm xà, hạ nhân bị bà ta đuổi đi nếu không ch·ết thì cũng tàn phế.
Có đứa nha hoàn xinh đẹp nào ở bên cạnh bà ta mà có kết cục tốt đâu?
Không có một ai.
Kiếp trước, chính bà ta đã hạ lệnh đ.á.n.h ch·ết ta mà chẳng thèm hỏi han xanh đỏ trắng đen.
Ta đã có tính toán khác.
Chu ma ma hạ thấp giọng hỏi ta:
"Oanh Nhi, chẳng lẽ... ngươi muốn đến hầu hạ bên cạnh Tiểu công gia?"
Ánh mắt bà ấy lộ vẻ phức tạp.
Nha hoàn cả phủ ai mà chẳng muốn vào Tập Nhã Đường hầu hạ.
Thứ nhất là tiền thưởng nhiều, địa vị cao; thứ hai là... Tiểu công gia tuấn mỹ ôn nhã, lại chưa cưới vợ.
Ngài ấy không thích đọc sách, chẳng màng công danh, chỉ thích vùi mình trong chốn phấn son nhung lụa.
Nếu trở thành thông phòng của ngài ấy, chẳng khác nào một bước lên trời làm chủ t.ử.
Chỉ có điều, Lão thái quân và Phu nhân coi Tiểu công gia như con ngươi trong mắt, tuyệt đối không cho phép nha hoàn nào làm hư ngài ấy.
Những đứa định quyến rũ ngài ấy đều bị đổ t.h.u.ố.c cho câm rồi bán tống bán tháo đi nơi khác.
Quả thực là "phú quý hiểm trung cầu", mà có muốn cầu cũng cầu không được.
Ta từng đứng từ xa thấy Tiểu công gia một lần.
Ngài mặc một bộ y phục đỏ thẫm bó tay, đầu đội mũ t.ử kim, gương mặt tuấn tú như người trong tranh.
Còn ta chỉ là một ngọn cỏ mọc lên từ cát bụi.
Văn nhân từ xưa tới nay chỉ vẽ lan, vẽ tùng, vẽ trúc, chẳng mấy ai thích vẽ cỏ.
Ta và Tiểu công gia vốn không cùng thuộc về một bức họa, vì thế ta chưa bao giờ để ngài ấy trong lòng.
"Đại nương, con biết nặng nhẹ mà. Con chỉ nguyện làm việc chăm chỉ, đợi ca ca đến đón con về nhà thôi."
Chu ma ma gật gật đầu:
"Tiền tiêu vặt tháng này ta cứ giữ hộ ngươi, lúc nào cần thì bảo ta."
Bà ta đây là lòng tham ngày càng lớn, đang đòi tiền ta đấy. Ta chỉ có thể mỉm cười đồng ý.
15
Buổi tối gió lớn nổi lên, thổi giấy dán cửa sổ kêu vun v.út.
Chỗ ở của nha hoàn tam đẳng không mấy ấm áp, khí lạnh luồn qua khe cửa khiến những vết nứt nẻ trên tay ta đau nhức.
Đau quá nên ta tỉnh giấc.
Đã canh ba rồi mà Yến Phượng vẫn chưa về.
Ngô ma ma bảo muội ấy xem sổ sách.
Muội ấy chắc chắn xem không hiểu, nhưng với tính cách lanh chanh và cái miệng dẻo kẹo, muội ấy nhất định sẽ nói nhăng nói cuội.
Nhưng những điều đó đều không quan trọng.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Dẫu sao Ngô ma ma cũng chẳng hiểu gì, bà ta tìm vài người đối chiếu sổ sách chỉ để đề phòng bị người ta lừa gạt cả mẻ thôi.
Đợi xem xong, ngày vui của Yến Phượng cũng chấm dứt.
Ngô ma ma đang làm chuyện tày đình: bà ta trộm tiền riêng của Phu nhân để tiếp tế cho con trai.
Một khi chuyện này bại lộ, bà ta khó tránh khỏi cái ch·ết.
Bà ta sẽ không để Yến Phượng sống sót đâu.
Ba lượng bạc trắng mới tinh kia chính là bằng chứng phạm tội rành rành:
Trộm bạc mới trong kho nội phủ.
Chỉ riêng tội danh này, bất kể số lượng bao nhiêu, Yến Phượng cũng đủ khốn đốn rồi.
Thế nhưng, ta không thể để Yến Phượng ch·ết.
Muội ấy vẫn đang nắm giữ tung tích của ca ca.
Ánh nến lung lay. Sống mũi ta chợt cay cay khi nhớ đến Hổ Tử.
Ngày đó trên phố bị Trịnh đại nương đ.á.n.h ngất rồi bị bán vào phủ làm nô tỳ, ta chẳng biết cậu ấy đã đi đâu.
Cậu ấy là người trọng tình nghĩa, suốt dọc đường luôn không rời không bỏ, dù có xin được cái màn thầu cũng nhường cho ta và muội muội ăn trước, còn mình thì đói đến gầy trơ xương, chỉ nhặt thức ăn thừa sau phố lầu xanh để ăn qua bữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Không có chúng ta, hy vọng cậu ấy có thể sống tốt hơn một chút. Hy vọng mùa đông khắc nghiệt này cậu ấy được ăn no mặc ấm.
Hy vọng cậu ấy có thể trở thành đại tướng quân như ước nguyện.
Thế đạo gian nan, mục tiêu báo thù xa vời như mây đen trên trời, cứ từng sợi từng sợi, khó có ngày thành hình.
Bồ Tát phù hộ, chỉ nguyện ca ca, Hổ T.ử và ta đều có thể sống tốt, sống đến ngày được gặp lại nhau.
Lau khô nước mắt, ta cầm lấy sổ sách gõ cửa phòng Chu ma ma.
Đây là cuốn sổ thật trong tay Ngô ma ma mà ta đã chép lại theo trí nhớ.
Ngoài ra, khi giúp Triệu ma ma dọn dẹp sổ sách, ta cũng phát hiện ra Ngô ma ma đã nhúng tay vào.
Dù chỉ là một phần nhưng số tiền không hề nhỏ.
Tiệm tơ lụa thuộc của hồi môn của Phu nhân, hằng năm một nửa lợi nhuận đều bị Ngô ma ma biển thủ.
Một nửa, tức là đã có đến vạn lượng bạc vào túi bà ta.
16
Trong đêm gió tuyết, tiếng gõ cửa vang lên trước phòng Phu nhân.
Bà không ngờ tới chuyện này.
Ngay khi Chu ma ma trình sổ sách lên, Phu nhân tức giận đến mức đập nát một bộ sứ trắng Nhữ Diêu.
"Đồ ăn cây táo rào cây sung! Ta có bao giờ đãi ngộ tệ với nó đâu, vậy mà nó dám đối xử với ta như thế này!"
Phu nhân vừa giận vừa hận.
Ngô ma ma là người của bà mang từ nhà mẹ đẻ sang, làm ra chuyện này chẳng khác nào tát vào mặt Phu nhân.
Bà lập tức sai người lục soát phòng Ngô ma ma, tìm thấy hai cuốn sổ cùng vô số vàng bạc châu báu đã mất bấy lâu.
Thậm chí còn có cả khăn tay bằng tơ tằm của Phu nhân.
Đây đều là những thứ Ngô ma ma chuẩn bị đưa cho con trai đem bán lấy tiền.
Đây không chỉ là chuyện trộm cắp, cũng không chỉ là chuyện thể diện.
Vật dụng riêng tư trong khuê phòng một khi lọt ra ngoài, dù tôn quý như Phu nhân cũng sẽ bị miệng lưỡi thế gian ép ch·ết vì mang danh thất tiết.
Phu nhân nổi trận lôi đình, sai người dùng nghiêm hình tra khảo Ngô ma ma và con trai bà ta.
Chu ma ma được thăng làm quản sự bếp lớn nội viện, đó là phần thưởng của Phu nhân dành cho bà ấy.
Thuận nước đẩy thuyền, bà ấy đề bạt ta lên làm nha hoàn nhị đẳng.
Bà ấy cảm kích vì ta không kiêu ngạo, không tranh công trước mặt Phu nhân nên hỏi ta muốn phần thưởng gì.
Ta khẩn khoản thưa:
"Ngô ma ma nói Yến Phượng trộm bạc, đang nhốt muội ấy ở phòng chứa củi chờ xử lý. Con là người biết lễ nghĩa, muội muội phạm lỗi con sẽ không cầu xin tha thứ, chỉ xin vì tình cốt nhục mà được đến nhìn muội ấy một lần cuối."
Chu ma ma liên tục gật đầu, khen ta là người trung hậu, có phẩm cách.
Nhờ bà ấy giúp đỡ, ta thuận lợi gặp được Yến Phượng đang bị nhốt trong phòng củi.
Ngô ma ma đã ngã đài, bà ta từng hạ lệnh đ.á.n.h ch·ết Yến Phượng. Lệnh ban ra lúc chập tối vang dội là thế, nhưng đến nửa đêm, giữa tiếng gió bắc rít từng hồi, chẳng còn ai thèm nghe nữa.
Cửa phòng củi cũng không có người trông coi, chỉ nghe thấy tiếng khóc khản đặc của Yến Phượng:
"Ta không trộm bạc... Thả ta ra ngoài!"
17
Ta mở cửa bước vào.
Trên mặt Yến Phượng in hằn hai dấu bàn tay đỏ ch.ót, đôi mắt khóc sưng húp như hạt đào thối.
Muội ấy ngừng kêu la, người run cầm cập như chim cút nấp trong đống củi, chẳng còn chút oai phong nào của ngày trước.
Ta nặn ra một giọt nước mắt, vội vàng tiến tới:
"Yến nhi, tỷ tỷ tới cứu muội đây."
Muội ấy nhào tới ôm chầm lấy chân ta, vừa khóc vừa quẹt nước mũi:
"Tỷ tỷ, mụ Ngô ma ma cứ khăng khăng bảo muội trộm bạc mới trong kho. Hôm nay muội mới lần đầu vào nội viện, muội không trộm! Bà ta muốn đ.á.n.h ch·ết muội, tỷ có thể nhận số bạc đó là của tỷ được không? Dù sao vốn dĩ nó cũng là của tỷ mà, muội không muốn ch·ết đâu, hu hu..."
Quy củ trong phủ rất nghiêm.
Thì ra Yến Phượng cũng biết trộm đồ sẽ bị đ.á.n.h ch·ết.
Vậy mà lúc muội ấy đưa viên Nam Châu trên áo kim cừu cho ta, muội ấy đã sớm coi ta như một người ch·ết rồi.
Thật là một người muội muội m.á.u mủ tình thâm!
Gió bắc lạnh thấu xương, lòng ta cũng lạnh ngắt như băng dưới giếng sâu, chẳng thể nảy sinh thêm một chút tình cảm nào nữa.
Nếu đã như vậy, đừng làm bẩn dòng m.á.u họ Hoàng.
Máu của ngươi cũng nên dùng để sưởi ấm cho ta đi.