Trân Châu Máu: Mạng Này Ta Đòi Lại

Chương 5



18

"Yến nhi, tỷ cũng muốn cứu muội lắm. Hiện giờ Ngô ma ma chọc giận Phu nhân nên đã bị bắt rồi, chuyện này giờ do Chu ma ma quản lý."

Yến Phượng quẹt nước mũi, mắt sáng rực lên:

"Chu ma ma thích tỷ, tỷ đi cầu xin bà ấy đi."

Ta cười lạnh trong lòng, nhưng ngoài mặt lại lộ vẻ vô cùng khó xử:

"Chu ma ma đã chiếu cố chúng ta rất nhiều rồi. Bà ấy mới nhậm chức, bao nhiêu người đang chằm chằm nhìn vào, chỉ mong bà ấy phạm sai lầm để kéo xuống. Nguyễn ma ma bên cạnh Lão thái quân sắp đại thọ, đám quản sự lớn nhỏ trong phủ đều đang đua nhau tặng lễ, Chu ma ma chắc chắn cũng phải đến góp vui. Nguyễn ma ma tuổi cao, thích nhất là ngọc, nói rằng ngọc dưỡng người. Nếu ai tặng được món quà hợp ý Nguyễn ma ma thì coi như giúp Chu ma ma có được một món nợ ân tình lớn."

Ta cuống quýt siết c.h.ặ.t khăn tay thành một nút thắt:

"Đáng hận là chị em mình nghèo rớt mồng tơi, đến việc lấy lòng người ta cũng chẳng làm nổi."

Yến Phượng dỏng tai lên nghe cực kỳ nghiêm túc.

Đôi lông mày muội ấy lúc nhíu lúc giãn, sự đấu tranh và nghi hoặc hiện rõ trong đôi mắt đang soi mói mặt ta.

Ta vẫn thản nhiên, chỉ cúi đầu rơi lệ, ra vẻ một người tỷ tỷ hết lòng vì em.

Từ lúc gia đình tan nát, ta tự thấy mình chưa từng làm điều gì có lỗi với muội ấy.

Có miếng cơm xin được cũng nhường muội ấy ăn trước, đống rơm trong miếu đổ cũng nhường muội ấy nằm, vì mua cho muội ấy một xâu kẹo hồ lô mà ta và Hổ T.ử phải đẩy xe thuê cho người ta ba ngày trời đến mức rách cả giày rơm.

Kể cả khi vào phủ Quốc Công, ta cũng từng bước kéo muội ấy theo.

Trong phủ ai mà không khen ta hiếu thuận, phúc hậu?

Yến Phượng có kết cục như ngày hôm nay, dù có ta thêm dầu vào lửa, nhưng nếu muội ấy không tham lam thì chẳng ai có thể đẩy muội ấy vào chỗ ch·ết được.

Muội ấy c.ắ.n môi, vẫn còn do dự.

Ta mất kiên nhẫn, trực tiếp nói bằng giọng nghẹn ngào:

"Năm sau Tiểu công gia tuyển nha hoàn hầu cận, mẹ nuôi của muội định đưa muội vào đó mà. Yến nhi, mệnh của muội tốt như vậy, người được chọn phải là muội mới đúng chứ!"

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Mệnh có tốt đến đâu thì cũng phải còn mạng mới hưởng được.

Bị nhốt ở đây, không biết ngày nào bị lôi ra đ.á.n.h ch·ết, thì làm sao làm bà chủ tương lai được?

Yến Phượng nghiến răng kèn kẹt.

Muội ấy hạ quyết tâm, hổn hển nói:

"Dưới chậu hoa lan thứ hai trong nhà kính, đào lên sẽ thấy một chiếc hộp nhỏ, bên trong có miếng ngọc bội gia truyền mà bà nội để lại cho muội. Tỷ cầm lấy đưa cho Chu ma ma đi, bảo bà ấy thả muội ra."

19

Tuyết rơi lất phất.

Ta cầm đèn l.ồ.ng, đào lớp đất trong nhà kính lên, bên dưới quả nhiên có một chiếc hộp gỗ trắc nhỏ.

Mở ra, bên trong chính là miếng ngọc bội ta hằng mong nhớ, trên đó khắc một chữ "Oanh" theo lối thảo.

Cầm món đồ mất mà tìm lại được này, ta bật khóc nức nở.

Yến Phượng không chịu nói ra tung tích ca ca, vậy ta sẽ tự đi tìm nguồn gốc của miếng ngọc này.

Nhất định có ngày ta sẽ tìm được huynh ấy.

Ta san phẳng lớp đất, đặt chậu hoa lan về chỗ cũ.

Đúng lúc này, bên ngoài vang lên vài tiếng mèo kêu, cùng tiếng giày giẫm trên tuyết kêu kèn kẹt mỗi lúc một gần. Là một nam t.ử!

Người đó cất tiếng hỏi: "Ai ở đó?"

Giọng nói thong dong, mang chút dịu dàng và tò mò, là của một thiếu niên.

Đây là nội trạch, ngoài Quốc công gia thì chỉ có Tiểu công gia.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Có lẽ chính là vị "trứng phượng hoàng" Tiểu công gia ấy rồi.

Biết rằng đêm hôm khuya khoắt "nam nữ thụ thụ bất thân" rất nguy hiểm, ta cúi thấp người, men theo các chậu hoa từng bước một lén lút đi ra ngoài.

Nhà kính ngập trong ánh sáng lạnh lẽo của tuyết nguyệt, ngài ấy vừa xuất hiện, không gian như thêm phần rực rỡ và sang trọng.

Ánh sáng vàng kim lấp lánh trên vạt áo... chính là chiếc áo kim cừu ấy.

Tim ta run lên, càng muốn tránh xa ngài ấy hơn.

Bên ngoài dần im ắng.

Ta cứ ngỡ hoa cỏ đã che chắn rất tốt, không ai thấy ai.

Rất lâu sau này, Tiểu công gia Lương Ngộ mới nói với ta:

"Lúc đó, một cô gái thanh khiết như ngọc, hòa cùng hoa lan, tuyết mịn và ánh đèn l.ồ.ng lụa trắng, nhìn không giống người thường chút nào. Cứ như tinh linh hoa cỏ vậy, đẹp đến mức không thực."

Ngài ấy là người của phong hoa tuyết nguyệt, cần một nha hoàn xinh đẹp để tô điểm thêm cho cuộc sống của mình.

Nhưng ta không muốn trở thành vật trang trí cho cuộc đời bất kỳ ai, dù người đó có tôn quý đến đâu đi chăng nữa.

Ta còn huynh trưởng phải tìm, còn nợ m.á.u phải trả.

Thế đạo này đối với ta không chỉ gói gọn trong chốn nội trạch này.

20

Lấy được ngọc bội rồi, ta cũng không đi cầu xin Chu ma ma.

Bà ấy tự mình quyết định "giơ cao đ.á.n.h khẽ", đuổi Yến Phượng về lại ngoại viện tiếp tục làm nha hoàn thô sử.

Có tiểu nha hoàn lén hỏi ta:

"Oanh Nhi tỷ tỷ, có cần chúng muội chiếu cố Yến Phượng không?"

Ta xoa đầu con bé:

"Các muội còn nhỏ, lo cho bản thân mình là đủ rồi."

Mọi người ngầm hiểu rằng ta đã nản lòng, không còn muốn quản chuyện của Yến Phượng nữa.

Cuộc sống của Yến Phượng bắt đầu trở nên vô cùng tồi tệ.

Trước đây, muội ấy cậy mình là nha hoàn tam đẳng nên thường xuyên bắt nạt đám tiểu nha hoàn thô sử, chèn ép các lão ma ma.

Giờ đây muội ấy thất thế trở về, đám người đó đương nhiên không bỏ qua cơ hội trả thù.

Họ dội nước vào chăn của muội ấy, giữa mùa đông lạnh giá đóng thành tảng băng; họ không để phần cơm cho muội ấy, bữa nào cũng chỉ còn lại ít đồ thừa dưới đáy thùng; những lời mắng c.h.ử.i sỉ nhục ngay trước mặt đã trở thành chuyện thường tình.

Ngay cả mụ mẹ nuôi hám lợi kia, nhận tiền xong cũng chẳng thèm bảo vệ con gái nuôi, kém xa Chu ma ma.

Bà ta còn đến ngoại viện làm loạn một trận, giật đứt một mớ tóc của Yến Phượng, buông lời nh.ụ.c m.ạ rồi cuỗm sạch số tiền tiêu vặt ít ỏi cùng chiếc áo khoác mùa đông cuối cùng của muội ấy.

Rất nhanh sau đó, Yến Phượng ngã bệnh.

Muội ấy nhờ người đến tìm ta, nhưng ta luôn lấy cớ bận việc để thoái thác.

Thế này đã thấm tháp vào đâu, Yến nhi à.

Những cay đắng sau này muội phải chịu còn nhiều lắm, cứ từ từ mà nếm trải đi.

Trước đây ta dốc hết lòng hết dạ tốt với muội, muội chẳng thèm để tâm.

Phải để cuộc đời vùi dập một trận thì muội mới biết cúi đầu.

Thỉnh thoảng gặp mấy lão ma ma ở ngoại viện dưới hành lang, họ cúi đầu cười nịnh nọt, không dám đắc tội ta.

Ta chủ động bước tới, đặt vào tay họ một nắm tiền đồng.

Tiếng tiền va vào nhau nghe mới êm tai làm sao.

"Đa tạ các ma ma đã chiếu cố Yến Phượng. Tính tình muội ấy nóng nảy, cần được rèn giũa nhiều hơn. Các ma ma làm vậy cũng là giúp muội ấy nên người, số tiền này các ma ma cầm lấy mua rượu uống cho ấm người mùa đông nhé."