26
Đêm ta không ngủ được, lén đến tiểu Phật đường thắp ba nén hương cho cha mẹ.
Phật đường này vốn đã bỏ hoang, đám hạ nhân tự phát quyên tiền tu sửa tượng Phật, thắp hương kính Phật.
Chuyện truyền ra ngoài, ai nấy đều khen phủ Quốc Công từ trên xuống dưới đều thiện tâm tu hành.
Lão thái quân thấy đây là danh tiếng tốt nên giữ Phật đường lại.
Tú Tú nói, vào mùa đông, quân Thát Đát vùng Liêu Đông đ.á.n.h phá dữ dội hơn vì chúng giỏi tác chiến trên tuyết.
Cha nàng cũng bị vây khốn trong ngày tuyết, từ đó biệt tích.
Ta quỳ lạy Bồ Tát, cầu xin Người phù hộ cho ca ca bình an, tín nữ nguyện giảm thọ để đổi lấy sự an toàn cho huynh ấy.
27
Khói hương nghi ngút, ta thấy Chu ma ma cũng đến tiểu Phật đường.
Cách một lớp màn che dày, bà không nhìn thấy ta.
Bà rón rén quỳ trước Phật, sụt sùi khóc lóc:
“Phật Tổ hiển linh, tín nữ cả đời chưa từng làm chuyện gì trái với lương tâm.
Phu nhân bắt con đi cho vay nặng lãi, nếu con làm, bà ấy hứa sẽ phóng thích cả nhà con khỏi nô tịch.
Nếu con không làm, bà ấy sẽ đưa Thạch Đầu vào cung làm thái giám.
Con không còn cách nào khác, không còn cách nào khác...
Chuyện s·át sinh, tổn hại âm đức này, cứ để một mình con gánh chịu đi...”
Thảo nào dạo này bà ấy cứ ủ rũ mỗi ngày.
Hóa ra là làm những việc phạm pháp này.
Cho vay nặng lãi, bóc lột dân lành, lãi suất lên tới cả trăm lần.
Mượn một đồng, lãi mẹ đẻ lãi con, một tháng phải trả mười mấy đồng.
Nhà nào không trả nổi là đám du côn lưu manh kéo đến ép bán con cái, thậm chí có kẻ còn đ.á.n.h ch·ết con nợ để đem đi "minh hôn" .
Chủ nợ thu tiền, đám tay sai được ăn no, chỉ có dân nghèo là tan cửa nát nhà.
Thôn Hoàng Gia của chúng ta từng có một hộ không trả nổi tiền, bị sống sờ sờ m.ổ b.ụ.n.g khoét tâm.
Lúc hai đứa trẻ bị đem đi bán, ông nội ta đã dẫn cả tộc cầm cuốc xẻng đ.á.n.h đuổi đám lưu manh, cứu lấy hai đứa nhỏ.
“Đám tiện dân các người cứ đợi đấy! Chủ t.ử nhà ta chỉ cần khạc nhổ một cái cũng đủ làm các người ch·ết đuối! Lão già kia, để xem nhà ngươi ch·ết trước thế nào!”
Đám lưu manh c.h.ử.i bới, chạy trốn như chuột.
Những lời đó chẳng ai để tâm.
Quý nhân trên chín tầng mây sao có thể hạ mình dẫm vào vũng bùn của nông dân?
Theo lời ông nội, đó chỉ là "mượn oai hùm" mà thôi.
Hai đứa trẻ kể rằng tiền mua t.h.u.ố.c cho mẹ bị bọn chúng cướp mất, cha chúng bất đắc dĩ mới phải đi vay tiền nặng lãi.
Ông nội lúc đó đã hiểu ra ngay:
“Cướp tiền và cho vay tiền chắc chắn là cùng một bọn. Sắp Tết rồi, chủ nợ muốn ăn thịt, đám tay chân cũng muốn uống canh nóng, dân đen chúng ta chính là con lợn chờ bị mổ trong mắt bọn chúng!”
Ông nội rơi lệ, nghiêm khắc răn đe mọi người:
“Về sau nhà ai khó khăn thì trong tộc giúp trước, không được thì cả làng quyên góp, tuyệt đối không được dính vào tiền nặng lãi! Đứa nào chạm vào ta đ.á.n.h gãy chân! Đến lúc đó đừng trách lão già này không nể tình, làm hỏng hòa khí.”
Ông nội là vị thôn trưởng công chính vô tư, nhưng về nhà lại thành người ông thiên vị.
Ông bảo cha ta đại diện gia đình bỏ tiền hậu táng cho kẻ xấu số kia, rồi quyên tiền đưa hai đứa trẻ vào thành học nghề thợ mộc.
Số tiền đó vốn là tiền cha ta vất vả săn bẫy từng con hoẵng để dành đưa ta đi học nữ học.
Ông nội không đồng ý:
“Để dành tiền đó cho đám con trai trong tộc học hành, đỗ được cái Tú tài còn hơn vạn lần.”
Bà nội cũng mắng mỏ:
“Tội nghiệp Phượng nhi con bé, chẳng có gì cả. Lão đại, sao ngươi không đưa nó đi học, nó cũng gọi ngươi một tiếng bác, ngươi cũng phải gánh vác trách nhiệm làm cha chứ!”
Cuối cùng ta không được đi học, và cũng không còn nhà nữa.
Bây giờ nhớ lại, năm đó cả thôn bị t.h.ả.m s·át, e rằng có liên quan mật thiết đến đám lưu manh cho vay nặng lãi này.
Chúng vừa đi tháng trước, tháng sau thôn Hoàng Gia đã biến mất.
Thôn chúng ta ở Bình An Châu, nơi có đại quân trấn giữ lương thực, chưa từng có thổ phỉ quấy nhiễu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cha ta là thợ săn nổi danh, thân thủ nhanh nhẹn, thông thuộc núi rừng quanh vùng, huynh ấy cũng chưa bao giờ gặp phải sơn tặc.
Ta siết c.h.ặ.t nén hương trong tay, nhìn Chu ma ma dập đầu.
Bóng lưng đen ngòm của bà trườn trên mặt đất, chiếc thoa vàng trên đầu uốn lượn như con rết nghìn chân, bò lên cột sống đang run rẩy của ta.
Bà nói, G.i.ế.c người...
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
G.i.ế.c người...
G.i.ế.c người...
Phải chăng quý nhân cho vay nặng lãi cũng là kẻ đã g.i.ế.c cả nhà ta?
28
Ngày hôm sau gặp Chu ma ma, y phục của bà càng thêm hoa lệ.
Nghe nói là Phu nhân thưởng cho tơ lụa quý giá, sai người may đo riêng cho bà, lại đón Thạch Đầu vào sân ở hẳn để bà cháu được đoàn tụ.
Ai nấy đều khen Phu nhân nhân từ.
Nhưng tơ lụa có quý báu đến đâu cũng không che được vẻ tiều tụy của Chu ma ma.
Quầng thâm hiện rõ dưới mắt, trong ánh nhìn chỉ toàn sự khẩn cầu:
“Oanh Nhi, ngươi thông minh lại thận trọng, hãy trông chừng Thạch Đầu giúp ta. Đừng để nó đến gần nước, đừng đến chỗ không người... Cứ để nó ở chỗ đông người, nơi chỉ cần liếc mắt là thấy được...”
Những nơi vắng vẻ đó, một đứa trẻ ch·ết đi lặng lẽ là chuyện quá dễ dàng.
Giọng bà đã mang tiếng nghẹn ngào.
Ta nắm lấy tay bà:
“Đại nương yên tâm, khi bà bận việc, con sẽ luôn mang Thạch Đầu bên mình, không rời nửa bước.”
"Qua cầu rút ván"
"Vắt chanh bỏ vỏ".
Chu ma ma là hạ nhân, lại giúp Phu nhân làm chuyện cho vay nặng lãi g.i.ế.c người, coi như là tâm phúc.
Nhưng việc chưa xong mà Phu nhân đã chuẩn bị trừ khử bà, thật khiến người ta lạnh lòng.
Cái ch·ết của Ngô ma ma cũng không đơn giản như thế.
Bà ta cũng giúp Phu nhân cho vay nặng lãi, bà ta giữ sổ sách thật giả và vật riêng tư của Phu nhân làm bùa hộ mệnh.
Ta và Chu ma ma nộp lên cuốn sổ thật, chưa chắc đã không phải là Phu nhân cố ý để lộ sơ hở nhằm tìm lý do chính đáng để diệt trừ Ngô ma ma.
Biển thủ tài vật chỉ là cái cớ trên mặt nổi, còn nguyên nhân thực sự một khi đưa lên bàn cân, cái giá phải trả không chỉ là mạng sống của cả nhà Ngô ma ma.
Phu nhân quả thực là "khẩu Phật tâm xà", ngay cả người thân cận từ nhà mẹ đẻ cũng dùng xong rồi vứt, huống chi là kẻ nửa đường như Chu ma ma.
Mạng của Ngô ma ma không đáng tiền.
Mạng của Chu ma ma cũng không đáng tiền.
Vậy thì, mạng của một nha hoàn nhị đẳng như ta chắc chắn càng rẻ mạt hơn.
Ta cũng đã xem cuốn sổ sách thật giả kia, ta cũng nằm trong "Sổ Sinh Tử" của Phu nhân rồi.
Nghĩ đến đây, tay chân ta lạnh toát.
Sau khi Chu ma ma ch·ết, Phu nhân cũng sẽ không để ta sống.
"Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc", giống như cả nhà Ngô ma ma từ già đến trẻ đều bị đ.á.n.h ch·ết ném ra bãi tha ma.
Ta lặng lẽ nhìn về phía Bắc, nơi tuyết trắng bay đầy, nơi có người thân duy nhất còn lại của ta.
Ta phải sống.
Ta phải leo lên cao hơn nữa.
Bữa cơm tất niên, Lão thái quân từng cố ý muốn ta đến hầu hạ, còn sai đại nha hoàn Lộng Tình sát sao phẩm tính của ta.
Nay đã ba bốn tháng trôi qua mà vẫn không có động tĩnh gì.
Ta phải đi hỏi Lộng Tình xem sao.
Phủ Quốc Công cực kỳ coi trọng đạo hiếu, nha hoàn bên cạnh Lão thái quân ai nấy đều có thể diện rất lớn, ngay cả Tiểu công gia cũng phải gọi một tiếng tỷ tỷ.
Lão thái quân lại rất bảo bọc người của mình, bà từng từ chối yêu cầu của Phu nhân muốn xin nha hoàn của bà để làm di nương cho Quốc công gia:
“Ta già rồi, bên cạnh chỉ có mấy đứa nha đầu này là hợp ý, không xa chúng được.
Ngươi bây giờ là Quốc công phu nhân, nha hoàn nào mà chẳng tìm được, hà tất cứ phải nhìn chằm chằm người bên cạnh ta.”
Lão thái quân không ưa Phu nhân.
Phu nhân chỉ đành hậm hực ra về.
Ta phải nghĩ cách để được đến hầu hạ bên cạnh Lão thái quân.