1
Lúc trở về Trạc Anh Cư, ta vừa hay chạm mặt Thúy Kiều, đại nha hoàn bên cạnh Tạ Ký Bạch.
Nàng ta liếc nhìn ta từ trên xuống dưới, không nhịn được mà mỉa mai:
“Ôi chao, đây chẳng phải Tiểu Man cô nương sao? Không phải vừa cãi nhau với nhị thiếu gia à, sao lại xám xịt quay về rồi?”
“Ái chà, ta quên mất, ngươi chỉ là một nha hoàn, không quay về thì còn có thể đi đâu nữa chứ?”
Thấy ta không nói gì, nàng ta cố ý tiếp lời.
“Mấy hôm trước ta mới gặp vị tiểu thư đang nghị thân với nhị thiếu gia, quả không hổ là thiên kim của phủ Thượng thư!”
“Không những là tài nữ nổi danh kinh thành, mà còn đẹp như người bước ra từ tranh vẽ, đứng cạnh nhị thiếu gia đúng là một đôi bích nhân.”
Nàng ta mím môi cười:
“Tiểu Man, ngươi lấy gì mà so với người ta đây? Lúc thiếu gia cùng ngươi nói cầm kỳ thư họa, ngươi đáp được gì? Nói cách quét sân à? Hay cách làm kim chỉ?”
“Nếu ta là thiếu gia, ta cũng cưới Từ tiểu thư.”
“Nếu ngươi còn biết điều thì mau mau mềm giọng với thiếu gia đi, bằng không cẩn thận sau này ngay cả nha hoàn của hắn cũng chẳng được làm nữa!”
Ta cười cười, không nói gì.
Xoay người trở về phòng bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Ta đã đồng ý đi làm thiếp cho đại thiếu gia, sau này cũng sẽ không còn tranh cãi với Thúy Kiều nữa.
Qua vài ngày nữa đại thiếu gia trở về, ta sẽ chuyển sang đó ở.
2
Lúc thu dọn chăn đệm, một cái túi thơm từ trên giường rơi xuống.
Ta nhặt túi thơm lên, có chút hoảng hốt.
Sống lại trở về, rất nhiều chuyện ta đã không còn nhớ rõ nữa.
Nhưng ta vẫn nhớ dáng vẻ vui mừng của Tạ Ký Bạch khi nhận được túi thơm.
Hắn lại còn không nhịn được mà xót tay ta.
“Sau này loại việc này cứ để hạ nhân làm là được rồi, cần gì phải tự tay làm?”
Khi ấy ta không nhịn được bật cười:
“Thiếu gia, ta chính là hạ nhân mà.”
Hắn nhíu mày: “Không cho phép nàng nói như vậy, ở chỗ ta, nàng vĩnh viễn không phải hạ nhân.”
Hắn nghiêm túc nắm lấy tay ta:
“Tiểu Man, sau này ta sẽ cưới nàng.”
Ta phản bác hắn: “Chàng là thiếu gia của hầu phủ, còn ta chỉ là một nha hoàn, sao chàng có thể cưới ta?”
Tạ Ký Bạch ôm lấy ta.
“Nào có thiếu gia gì chứ, ta là thứ t.ử, nàng là nha hoàn, chúng ta trời sinh một đôi.”
Ta khúc khích cười: “Làm gì có kiểu tính như chàng?”
Khi ấy, tình cảm giữa ta và Tạ Ký Bạch vẫn còn rất tốt.
Đúng như lời hắn nói, mẫu thân của hắn là Liễu di nương, chỉ là một thiếp thất chẳng mấy nổi bật, giữa vô số thiếp thất trong phủ thực sự vô cùng mờ nhạt.
Cảnh Thuận hầu phong lưu tuấn tú, con cái đông đúc, ngay cả Tạ Ký Bạch cũng vì thế mà không được coi trọng trong phủ.
Đám hạ nhân nâng cao đạp thấp, đều không muốn hầu hạ trong viện của hắn, lần lượt tìm đường đổi chủ.
Chỉ có ta là một lòng không chịu rời đi.
Mùa đông, quản gia nói than không đủ, ta thậm chí còn dùng tiền tiêu vặt mình dành dụm để mua than cho hắn sưởi ấm.
May mà Tạ Ký Bạch thông minh, khoa cử đỗ thám hoa, vào Hàn Lâm viện, có quan thân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cảnh Thuận hầu lúc ấy mới nhớ ra mình còn có một thứ t.ử như vậy, cuối cùng cũng bắt đầu coi trọng hắn, chúng ta mới được chuyển khỏi tiểu viện kia.
Nhưng Tạ Ký Bạch cũng đã đến tuổi thành thân, trong phủ bắt đầu nghị thân cho hắn.
Sau khi biết chuyện, ta cãi nhau với hắn một trận lớn.
Đúng lúc ấy, trong một lần tình cờ, ta gặp được đại thiếu gia.
Đại thiếu gia có vài phần hứng thú với ta, liền hỏi ta có nguyện ý làm thiếp cho hắn hay không.
Sau khi nghe tin, sắc mặt Tạ Ký Bạch lập tức thay đổi, hắn suốt đêm trở về tìm ta.
“Tiểu Man, nàng không thể làm thiếp cho đại ca!”
Hắn nhìn ta, trong mắt thấp thoáng vẻ cầu xin.
“Tiểu Man, thiếp thất chẳng qua chỉ là món đồ chơi, sau này ai cũng có thể đem nàng bán đi.”
“Ta không muốn sau này nàng giống như mẫu thân ta. Nàng chờ ta đi, ta sẽ không thành thân với người khác, đợi chức quan của ta cao hơn một chút, không cần nhìn sắc mặt trong phủ nữa, ta nhất định sẽ cưới nàng!”
…
Ta từ chối bà t.ử được đại thiếu gia phái tới.
“Đa tạ đại thiếu gia yêu mến, nhưng ta vẫn muốn ở lại bên cạnh nhị thiếu gia.”
Bà t.ử tận tình khuyên nhủ:
“Tiểu Man à, thiếp thất dù không được sủng ái thì vẫn là chủ t.ử, nha hoàn dù được sủng ái đến đâu cũng chỉ là hạ nhân.”
“Hiện giờ nhị thiếu gia thích ngươi, nhưng sau này thì sao? Đợi hắn cưới thê t.ử rồi thì sao?”
“Ngươi phải nghĩ cho kỹ, qua cái thôn này rồi sẽ không còn cái quán này nữa đâu.”
Ta gật đầu.
Ta đã nghĩ kỹ rồi.
Ta tin Tạ Ký Bạch, hắn sẽ không phụ lòng ta.
3
Tạ Ký Bạch ngày càng bận rộn.
Thời gian trở về cũng ngày một ít hơn.
Nhưng ta vẫn luôn tin tưởng tình cảm giữa chúng ta, chưa từng nghĩ nhiều.
Cho đến ngày ấy, khi ta đang vừa ngân nga vừa tản bộ trong hoa viên, lại nhìn thấy mấy tiểu nha hoàn bên cạnh đang tụm đầu nói gì đó.
“Có chuyện gì vậy?”
Ta tò mò ghé lại gần.
“Tiểu Man tỷ tỷ còn chưa biết sao?”
Một tiểu nha hoàn tên Bạch Chỉ hưng phấn nói:
“Thiếu gia sắp đính hôn rồi, là thiên kim nhà Hộ bộ thượng thư đó!”
Ta sững người.
Bạch Chỉ phấn khích nói tiếp:
“Tiểu Man tỷ tỷ, tỷ thân với thiếu gia nhất, tỷ đã gặp vị tiểu thư kia chưa?”
“Nghe nói nàng ấy là tài nữ nổi danh kinh thành đấy.”
Có lẽ ánh mặt trời quá ch.ói mắt.
Ta chỉ cảm thấy một trận choáng váng ập tới.
Ta quên mất mình đã nói gì, chỉ nhớ sau đó ta rời đi trong ánh mắt kinh ngạc của đám tiểu nha hoàn.
Sau khi trở về, ta vừa lúc bắt gặp Tạ Ký Bạch đang cau mày viết gì đó trong thư phòng.
Ta khàn giọng hỏi: “Chàng sắp thành thân với thiên kim nhà Hộ bộ thượng thư sao?”
“Ừ.”