Trăng Lên Tròn Đầy

Chương 2



Tạ Ký Bạch đầu cũng không ngẩng lên, thuận miệng đáp:

 

“Ngay cả nàng cũng biết rồi à?”

 

Ta lặng lẽ đứng nguyên tại chỗ.

 

Rất lâu sau hắn mới nhận ra điều bất thường, ngẩng đầu hỏi:

 

“Sao vậy?”

 

Ta khẽ hỏi: “Vì sao lại muốn cưới nàng ấy?”

 

“Ta không cưới nàng ấy chẳng lẽ cưới nàng sao?”

 

Hắn khẽ day mi tâm.

 

“Tiểu Man, nàng đừng gây chuyện nữa, ta đã rất mệt rồi.”

 

Ta buột miệng: “Nhưng trước kia chàng từng nói sẽ cưới ta, chàng còn nhớ không?”

 

Tạ Ký Bạch thở dài.

 

“Bây giờ vẫn chưa được, Tiểu Man, ta ở triều đình không có chút trợ lực nào, phụ thân của Ôn Du là Hộ bộ thượng thư, ta cần phải cưới nàng ấy.”

 

“Nàng chờ thêm một thời gian nữa đi.”

 

Ta nhìn hắn, hé miệng muốn nói gì đó.

 

Cuối cùng vẫn chẳng nói nên lời.

 

Từ Ôn Du rất nhanh đã gả vào phủ.

 

Chỉ là ngay từ cái nhìn đầu tiên, nàng ta đã không thích ta.

 

Nàng ta gọi tên tự của Tạ Ký Bạch:

 

“Mộ Chi, nha hoàn này sinh ra đã mang vẻ hồ ly tinh, chẳng giống người an phận, vẫn nên mau đuổi nàng ta ra ngoài đi.”

 

Tạ Ký Bạch khẽ nhíu mày đến mức khó nhận ra, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ không để tâm.

 

“Nha hoàn này từ nhỏ đã theo ta, tuy trông có vẻ lanh lợi, nhưng thật ra lại ngốc.”

 

“Huống hồ nàng ấy cũng không còn người thân, đuổi ra ngoài thì cũng chẳng sống nổi, cứ để lại đi.”

 

Từ Ôn Du không vui, từ đó càng thêm hành hạ ta.

 

Nàng ta trước tiên bắt ta dọn khỏi bích sa trù trong phòng Tạ Ký Bạch, rồi đày ta đi làm nha hoàn giặt giũ.

 

Từ y phục trong phủ cho tới quần áo của hạ nhân, tất cả đều do một mình ta giặt.

 

Giữa mùa đông rét đậm, nàng ta không cho ta dùng nước nóng.

 

Tay ta mọc đầy vết nẻ cóng rồi lại cọ rách, đôi tay gần như không thể nhìn nổi.

 

Nhưng Tạ Ký Bạch biết chuyện, chỉ đưa cho ta một lọ t.h.u.ố.c.

 

Hắn thở dài: “Chờ thêm chút nữa thôi, Tiểu Man, nàng nhịn thêm một chút.”

 

Sau đó Từ Ôn Du phát hiện chiếc túi thơm năm xưa ta tặng Tạ Ký Bạch, càng nổi trận lôi đình.

 

Nàng ta trước tiên sai người tát ta thật mạnh, rồi cười mà như không cười nói:

 

“Ngươi không phải thích làm túi thơm sao? Vậy thì làm trước năm trăm cái đi, ta còn đem đi thưởng cho người khác chơi.”

 

Làm năm trăm cái túi thơm nào có dễ dàng, huống hồ tay ta đã bị thương, từ lâu đã không thể làm nữ công được nữa.

 

Ta chỉ mới biện giải một câu, Từ Ôn Du đã nói với Tạ Ký Bạch rằng ta hỗn láo với nàng ta, rồi giữa cơn mưa lớn bắt ta quỳ trên nền đá sỏi lởm chởm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta vừa lạnh vừa đau, không bao lâu đã ngất đi.

 

Lúc tỉnh lại, Tạ Ký Bạch đang ở bên cạnh ta.

 

Hắn đang bôi t.h.u.ố.c lên đầu gối cho ta, nhìn đầy người thương tích của ta mà không nhịn được đau lòng.

 

“Nàng ấy vốn là tính tình như vậy, nàng nhịn thêm chút nữa đi, đợi nàng ấy quên chuyện này là ổn thôi.”

 

Lần này cuối cùng ta không nhịn được nữa.

 

“Ta còn chưa đủ nhẫn nhịn sao?”

 

Tạ Ký Bạch cau mày:

 

“Nàng chờ thêm chút nữa, trước tiên tránh nàng ấy đi đã, đợi ta vào được Lại bộ thì sẽ không cần nhìn sắc mặt Từ gia nữa…”

 

Ta cắt ngang lời hắn:

 

“Mỗi lần chàng đều bảo ta chờ, nhưng rốt cuộc ta còn phải chờ bao lâu nữa?!”

 

“Vậy nàng muốn ta phải làm sao?”

 

Tạ Ký Bạch cũng cao giọng.

 

“Chẳng lẽ muốn ta trở mặt với nàng ấy? Trở mặt với Từ gia?”

 

Nước mắt ta rơi xuống:

 

“Nhưng rõ ràng ta chẳng làm sai điều gì, vì sao lúc nào cũng là ta phải nhẫn nhịn?!”

 

“Chỉ vì nàng ấy là chủ t.ử, còn nàng là hạ nhân!”

 

Hắn buột miệng nói ra, thanh âm vang dội khắp thư phòng.

 

Ta ngây người.

 

Hắn cũng ngây người.

 

Ánh nến lay động, soi gương mặt hắn lúc xanh lúc trắng.

 

Ta nhìn thấy yết hầu hắn khẽ động, dường như có lời mắc nghẹn nơi cổ họng, nhưng một chữ cũng không nói ra được.

 

Ta đột nhiên ngẩng đầu:

 

“Tạ Ký Bạch, chàng sẽ hòa ly với Từ Ôn Du sao?”

 

Tạ Ký Bạch không nói gì.

 

Ta đã biết đáp án rồi.

 

Ta khẽ cười: “Vậy lúc trước, vì sao chàng lại nói sẽ cưới ta?”

 

Vì sao lại cho ta loại hy vọng ấy, để ta mãi chờ đợi.

 

Tạ Ký Bạch hơi nghiêng đầu.

 

“Chỉ là trẻ con nói không kiêng dè thôi, Tiểu Man, chúng ta không thể mãi ngây thơ như trẻ con được.”

 

Ta gật đầu, nhắm mắt lại.

 

“Ta hiểu rồi.”

 

“Chàng ra ngoài đi.”

 



 

Tạ Ký Bạch đã nghĩ sai.

 

Từ Ôn Du không hề quên chuyện này, trái lại còn càng quá đáng hơn.