Dưới ánh trăng, dường như ánh mắt hắn vẫn luôn dừng trên người ta.
Một lúc sau, hắn cười. “Ừm, ngươi cũng bảo trọng.”
Cho đến sau này, lúc ta đi lĩnh tiền thưởng trong tiệc mừng thọ của lão phu nhân, lại nghe thấy phía trên truyền tới một giọng nói quen thuộc.
Ta ngẩng đầu, ánh mắt vừa lúc rơi vào đôi mắt mang ý cười của người kia.
Ta sợ đến ngây người, còn tưởng mình nhìn nhầm.
Cho đến khi nhìn thấy sợi dây kết trên người hắn do chính tay ta làm, ta mới hoàn hồn, vội vàng cúi đầu xuống.
Quý An sao lại là đại thiếu gia?!
Đầu óc ta trống rỗng.
Đại thiếu gia Tạ Lan Chi mới là quý công t.ử chân chính.
Mẫu thân hắn là nữ nhi duy nhất của Trấn Bắc đại tướng quân, phụ thân là Cảnh Dương hầu, đệ đệ ruột của Thái hậu.
Nghe nói năm mười tám tuổi hắn đã liên tiếp đỗ đầu ba kỳ thi, là thiên tài thiếu niên chân chính, hơn nữa còn rất được thánh thượng coi trọng, tuổi còn trẻ đã giữ chức Đại Lý tự thiếu khanh tam phẩm.
Chỉ là hắn bận rộn chính vụ, từ trước tới nay rất ít về phủ, nên ta cũng chưa từng gặp hắn.
Làm sao đây?!
Làm sao đây!
Trước mặt chủ t.ử mà trộm bánh ngọt, còn nói xấu hắn, kết cục tốt nhất cũng là bị đuổi ra ngoài!
Nhưng ta không ngờ đại thiếu gia lại không làm khó ta.
Hắn chỉ nhàn nhạt nói:
“Mọi người khoảng thời gian này đều vất vả rồi, Bích Đào, mỗi người phát thưởng hai lượng bạc, lấy từ chỗ ta.”
Ta kinh ngạc đến ngây người.
Hai lượng bạc!
Đó là tiền thưởng nhiều nhất cả đời này ta từng nhận được.
Ta vừa thấp thỏm vừa vui mừng, nghĩ rằng có lẽ đại thiếu gia sớm đã quên mất ta rồi.
Kết quả không bao lâu sau, đại thiếu gia lại phái người tới hỏi ta có nguyện ý làm thiếp cho hắn hay không.
Ta cụp mắt xuống.
Đại thiếu gia là người tốt, quân t.ử đoan chính, nhiều năm như vậy trong phòng ngay cả một thông phòng cũng không có.
Theo hắn, hẳn sẽ sống không tệ.
Tình tình ái ái gì đó, một đời một kiếp một đôi người.
Đó không phải thứ người như chúng ta có thể vọng tưởng.
Có thể làm một thiếp thất, thoát khỏi vận mệnh của kiếp trước.
Đã là tạo hóa của ta rồi.
5
Nạp thiếp tuy không phải cưới chính thê, nhưng cũng phải làm một nghi lễ nạp thiếp đơn giản.
Đại thiếu gia vẫn chưa trở về, ta tạm thời còn chưa thể chuyển qua đó ở.
Ta cố ý giấu kín tin tức, người biết ta sắp rời đi cũng không nhiều.
Cho nên khi Tạ Ký Bạch trở về, hắn vẫn chưa biết chuyện này.
Việc đầu tiên sau khi về phủ là hắn tới tìm ta, nhưng liếc mắt đã nhìn thấy chiếc túi thơm trên chiếc giường nhỏ của ta.
“Cái này là làm cho ta sao?”
Hắn cầm túi thơm lên, đáy mắt hiện lên một tia ý cười, lại liếc nhìn tay ta, cau mày nói:
“Mấy việc này để hạ nhân làm là được rồi.”
Lần này ta không phản bác, chỉ bình thản nói:
“Không phải làm cho ngài.”
Đời trước là vậy.
Nhưng đời này thì không nữa rồi.
“Vẫn còn giận ta sao?”
Tạ Ký Bạch bất lực lấy từ trong n.g.ự.c ra một đôi tượng đất đưa cho ta.
“Ta thật hết cách với nàng rồi, đặc biệt mua cho nàng đấy, đừng giận nữa.”
Ta nhìn đôi tượng đất kia.
Một nam, một nữ.
Đời trước, mỗi lần cãi nhau với ta, Tạ Ký Bạch đều sẽ mua vài món đồ linh tinh tới dỗ dành ta.
Ta rất thích những thứ ấy, quý trọng vô cùng.
Nhưng về sau ta mới biết, thứ Tạ Ký Bạch tặng cho Từ Ôn Du đều là vàng bạc trang sức, gấm vóc lụa là.
Nhìn xem, hắn tuy nói thích ta, nhưng hóa ra thích kiểu gì cũng phải nhìn người mà đối đãi.
Ta là nha hoàn, nên chỉ xứng với tượng đất rẻ tiền.
Ta không nhận, Tạ Ký Bạch liền nhét vào lòng ta.
Trong lúc đẩy qua đẩy lại, đôi tượng đất rơi xuống đất, vỡ tan tành.
Sắc mặt Tạ Ký Bạch lập tức thay đổi.
“Đây là ta tìm rất lâu mới mua được, Tiểu Man, rốt cuộc nàng còn muốn gây chuyện đến bao giờ?!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta ngẩng đầu nhìn hắn:
“Nghe nói ngài sắp thành thán?”
Tính theo đời trước, cũng gần đến lúc Tạ Ký Bạch định thân với Từ Ôn Du rồi.
Tạ Ký Bạch lập tức nhìn ta, trong mắt lóe qua một tia hoảng loạn.
“Sao nàng biết?”
Ta không nói gì.
“Hóa ra nàng giận ta là vì chuyện này?”
Tạ Ký Bạch khẽ thở dài.
“Phụ thân của Từ Ôn Du là Hộ bộ thượng thư, hôn sự này do tổ mẫu đích thân định, ta cũng không thể làm trái.”
Hắn đưa tay nắm lấy tay ta giải thích:
“Nhưng ta cưới nàng ấy chỉ là vì lệnh phụ mẫu, Tiểu Man, nàng biết người ta thích chỉ có nàng, nàng chờ ta thêm chút nữa…”
Ta không nhịn được bật cười.
“Chờ cái gì đây? Chờ ngài cưới nàng ấy xong, chẳng lẽ có thể hòa ly với nàng ấy rồi cưới ta sao?”
Tạ Ký Bạch nghẹn lại, cuối cùng cũng bắt đầu mất kiên nhẫn.
“Vậy nàng muốn ta phải làm sao đây, Tiểu Man? Ta không cưới nàng ấy chẳng lẽ cưới nàng sao?!”
“Ta chỉ là một nha hoàn, đương nhiên không xứng với nhị thiếu gia.”
“Ngài và Từ tiểu thư là trời sinh một đôi, chúc hai người trăm năm hạnh phúc.”
Ta mỉm cười nói:
“Chúc mừng ngài, thiếu gia.”
Ta thật lòng thật dạ chúc mừng hắn.
Chúng ta đều có được tiền đồ tốt đẹp, mỗi người đạt được điều mình mong muốn, sao lại không phải chuyện vui chứ?
Nhưng chẳng hiểu vì sao, Tạ Ký Bạch nghe xong lời này lại càng tức giận hơn.
Hắn lạnh lùng nói:
“Ta đúng là quá nuông chiều nàng rồi, mới khiến nàng thành ra cái bộ dạng vô pháp vô thiên như bây giờ.”
“Nàng đã không muốn theo ta, vậy không bằng chờ ta đuổi nàng ra ngoài, để nàng đi làm chính thất cho người khác đi!”
“Sau này nàng không cần hầu hạ trong viện của ta nữa!”
Nói xong liền phất tay áo bỏ đi, còn đập mạnh cửa phòng.
Ta hiểu tính tình của Tạ Ký Bạch.
Hắn biết ta không nơi nào để đi, chẳng qua chỉ đang uy h.i.ế.p ta chủ động cúi đầu với hắn.
Đời trước cũng là như vậy.
Ta cô độc một mình, ngoại trừ ở bên cạnh hắn thì chẳng còn nơi nào để đi, chỉ có thể ở đây bị giày vò suốt cả đời.
Nhưng lần này, ta sẽ không như thế nữa.
6
Tạ Ký Bạch bắt đầu giận dỗi với ta.
Mỗi ngày hắn đều ngủ lại bên ngoài, thỉnh thoảng trở về cũng làm như không nhìn thấy ta.
Tin tức ta sắp được nạp làm thiếp không có mấy người biết, đám hạ nhân thấy gió đổi chiều, thấy ta thất sủng với Tạ Ký Bạch, cũng bắt đầu bỏ đá xuống giếng.
Phần cơm ta lĩnh được đều là đồ ôi thiu.
Đám nha hoàn vốn đã ghen ghét vì Tạ Ký Bạch đối xử đặc biệt với ta, giờ càng bắt đầu bài xích ta.
Không biết kẻ nào hắt nước lên giường nhỏ của ta, còn phân cho ta việc rửa bô.
Xuân Đào bất bình thay ta:
“Đám tiện nhân này, nếu để chúng biết ngươi sắp làm thiếp cho đại thiếu gia, xem chúng còn dám đối xử với ngươi như vậy không!”
“Vì sao ngươi không nói cho chúng biết?”
Ta lắc đầu: “Thôi bỏ đi.”
Đại thiếu gia vẫn chưa trở về, nếu tin tức truyền ra ngoài để Tạ Ký Bạch biết được, nói không chừng lại sinh thêm rắc rối.
Chỉ cần nhẫn nhịn qua đoạn thời gian này là được rồi.
…
Đại thiếu gia cuối cùng cũng trở về.
Một đám bà t.ử tới giúp ta thu dọn đồ đạc, chải chuốt thay y phục.
Lần đầu tiên ta được mặc giá y bằng lụa.
Đó là một bộ giá y gấm nặng màu hồng nước ánh lên lưu quang, sắc màu tựa như ráng chiều đốt cháy trên tầng mây xà cừ.
Dưới ánh sáng, lớp lụa lưu chuyển thứ ánh châu mềm mại.
Không phải vẻ nghiêm nghị không thể xâm phạm của màu đỏ chính thất, cũng không phải sự đơn bạc t.h.ả.m đạm của màu trắng, mà là một loại quý khí dịu dàng đến tận cùng.
Chỉ là…
Ta nhìn hộp trang điểm của mình.
Bên trong chỉ có hai cây trâm bạc trơ trọi.
Vẫn là thứ năm xưa Tạ Ký Bạch tặng ta.
Ta còn nhớ lúc nhận được cây trâm ấy, ta yêu thích đến mức không nỡ rời tay, nhiều năm như vậy vẫn cẩn thận cất giữ.