Trăng Lên Tròn Đầy

Chương 5



Nhưng đứng trước bộ áo cưới bằng lụa kia, chúng lại trở nên ảm đạm không chút ánh sáng.

 

Ta không có nổi một bộ trang sức tương xứng để đeo.

 

Ngay lúc không biết phải làm sao, một nha hoàn đột nhiên cười bước vào, đặt một chiếc hộp lên bàn.

 

“Hà di nương, đây là thứ đại thiếu gia sai ta đưa tới.”

 

Ta mở hộp ra nhìn.

 

Là một bộ trang sức ngọc trai tinh xảo.

 

Tuy không tính là lớn, nhưng từng viên đều óng ánh tròn đầy, phản chiếu ánh hồng nhạt dịu dàng.

 

Vừa nhìn đã biết là đặc biệt dùng để phối với bộ giá y trên người ta, vừa tinh tế, lại vừa hợp thân phận.

 

Trong lòng ta khẽ động.

 

Đại thiếu gia vậy mà ngay cả chuyện này cũng nghĩ tới.

 

Ta được nha hoàn hầu hạ đeo bộ trang sức lên, soi gương nhìn mình.

 

Nha hoàn cảm thán:

 

“Hà di nương đúng là trời sinh mỹ mạo, ta chưa từng thấy ai xinh đẹp hơn người đâu!”

 

Người trong gương đồng trông thật xa lạ.

 

Ta chưa từng nhìn thấy dáng vẻ mình mặc giá y.

 

Giống như đang nằm mộng vậy.

 

7

 

Ta ngồi trong một chiếc kiệu nhỏ màu xanh, trước tiên ra khỏi đại môn, sau đó phải đi từ cửa hông vào viện của đại thiếu gia.

 

Chỉ là vừa tới trước cổng viện, đang định xuống kiệu, ta đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc.

 

“Đông vui thật đấy, đại ca đây là có chuyện vui gì sao?”

 

Bàn tay đang nắm khăn của ta siết c.h.ặ.t lại.

 

Là Tạ Ký Bạch, sao hắn lại trở về đúng lúc này?

 

Bà t.ử cười làm lành: “Thỉnh an nhị thiếu gia, là đại thiếu gia muốn nạp thiếp đấy.”

 

“Nạp thiếp?”

 

Giọng Tạ Ký Bạch có chút kinh ngạc: “Đại ca ta muốn nạp thiếp?”

 

“Vâng ạ.”

 

Tạ Ký Bạch nổi hứng thú:

 

“Tiên nữ phương nào mà có thể khiến người như đại ca ta cũng động phàm tâm vậy? Thiếp thất này là người thế nào?”

 

Bà t.ử đáp: “Là một nha hoàn.”

 

“Nha hoàn?”

 

Tạ Ký Bạch khựng lại: “Là nha hoàn nào, ở viện nào?”

 

Cổ họng ta có chút căng cứng.

 

Bà t.ử cười nói: “Ôi chao nhị thiếu gia của ta ơi, mỗi ngày ngài bận rộn như vậy, làm sao nhớ được nhiều nha hoàn đến thế?”

 

“Là nha hoàn tên Hà Vãn Đường.”

 

“Ồ.”

 

Tạ Ký Bạch mất hứng thú.

 

Hà Vãn Đường là cái tên ta dùng trước khi bị bán vào hầu phủ, đã nhiều năm không ai nhắc tới, Tạ Ký Bạch cũng không biết.

 

Tiếng bước chân dần xa, ta mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Gia đinh khiêng kiệu đột nhiên vấp chân, chiếc kiệu lảo đảo một cái.

 

Đầu ta va vào thành kiệu, khẽ kêu lên một tiếng, trong lòng lập tức cảm thấy không ổn!

 

Quả nhiên, bước chân Tạ Ký Bạch dừng lại.

 

“Đứng lại.”

 

Hắn quay người, trầm giọng:

 

“Giọng nha hoàn này nghe quen thật đấy, xuống kiệu để ta nhìn xem.”

 

Tim ta gần như nhảy lên tận cổ họng!

 

Ta và Tạ Ký Bạch sớm tối ở bên nhau, hắn quen thuộc giọng nói của ta nhất.

 

Hắn nhất định đã nghi ngờ ta rồi.

 

Bà t.ử cười gượng: “Đừng làm lỡ giờ lành nữa, đại thiếu gia còn đang đợi…”

 

“Xuống đây!”

 

Móng tay ta bấm sâu vào lòng bàn tay.

 

Đúng lúc không biết phải làm sao, một giọng nói truyền tới:

 

“Đây là đang làm loạn cái gì vậy?”

 

Tạ Lan Chi tới rồi: “Đại ca.”

 

Tạ Ký Bạch thu lại vẻ hùng hổ vừa rồi.

 

“Đến giờ rồi, ta tới xem thử.”

 

Giọng Tạ Lan Chi nhàn nhạt: “Vãn Đường là người của ta, tôn trọng nàng một chút.”

 

Tạ Ký Bạch không nói nữa, rất lâu sau hắn mới lên tiếng:

 

“Là ta mạo phạm rồi.”

 

“Vào đi, cẩn thận chút.”

 

Tạ Lan Chi xoay người.

 

Chiếc kiệu cuối cùng cũng được đưa vào viện.

 

Động phòng được đặt ở gian phía đông của Trạc Anh cư.

 

Nến đỏ cháy rực, trên cửa sổ dán chữ song hỷ.

 

Không phải màu đỏ thẫm dành cho chính thê, mà là màu hồng đào dịu dàng.

 

Giống như mọi bài trí trong căn phòng này, đều đã cho đủ thể diện, nhưng từng chỗ từng chỗ đều giữ đúng bổn phận.

 

Ta ngồi bên mép giường, ngón tay xoắn lấy tay áo hỉ phục.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Tiếng bước chân tới gần.

 

Cửa bị đẩy ra rồi lại khép lại.

 

Tạ Lan Chi đứng trước mặt ta.

 

Ta cúi đầu, chỉ nhìn thấy trên mũi giày hắn thêu hoa văn mây ngầm.

 

Một lúc lâu sau, hắn lên tiếng: “Chuyện vừa rồi, dọa nàng sợ rồi sao?”

 

Ta lắc đầu, rồi lại gật đầu.

 

“Ta không biết vì sao nàng không muốn Mộ Chi biết chuyện của chúng ta, nhưng sớm muộn gì đệ ấy cũng sẽ biết thôi. Có điều nàng không cần sợ, ta sẽ bảo vệ nàng.”

 

Ta ngẩng đầu lên.

 

Dưới ánh nến, hàng mày ánh mắt của hắn dịu dàng hơn ngày thường đôi chút.

 

Quả thật là phong thần tuấn tú, mắt sáng mày thanh.

 

Nghe nói năm đó Tạ Lan Chi tham gia khoa cử, hoàng thượng thấy hắn có dung mạo xuất chúng, vốn còn muốn điểm hắn làm Thám hoa.

 

Chỉ tiếc bài thi của hắn thật sự quá xuất sắc, không có cách nào ép thứ hạng xuống, cuối cùng mới điểm hắn làm Trạng nguyên.

 

Hôm nay hắn cũng thay y phục, mặc hỉ phục thêu hoa văn chỉ vàng sẫm.

 

Chỉ là bên hông lại treo một chiếc dây kết cũ, chính là chiếc ta tặng hắn ở tiểu trù phòng.

 

Ta ngẩn người.

 

Đã lâu như vậy rồi, hắn vậy mà vẫn còn giữ sao?

 

Tạ Lan Chi thuận theo ánh mắt ta cúi đầu nhìn một cái, rồi khẽ gạt chiếc dây kết ra phía sau.

 

“Vãn Đường.”

 

Hắn không gọi ta là Tiểu Man.

 

Thật ra ta không thích cái tên Tiểu Man này, đó là sau khi ta bị bán làm nha hoàn, Tạ Ký Bạch tùy tiện đặt cho ta.

 

Một chút cũng không hay.

 

“Nếu bây giờ nàng hối hận…”

 

Ta buột miệng: “Không hối hận…chỉ là, đại thiếu gia, vì sao ngài lại muốn nạp ta?”

 

Kiếp trước, sau khi Tạ Ký Bạch đại hôn, Tạ Lan Chi rất nhanh đã rời kinh.

 

Cho đến lúc ta c.h.ế.t, nghe nói hắn vẫn chưa thành thân.

 

Về hắn có rất nhiều lời đồn.

 

Nào là có sở thích đoạn tụ, hoặc đã nhìn thấu hồng trần.

 

Một người như vậy, sao lại đột nhiên muốn nạp ta chứ?

 

Tạ Lan Chi nhìn ta rất lâu, đột nhiên giơ tay, nhẹ nhàng tháo cây trâm ngọc trai trên tóc ta đã hơi lệch đi, rồi cài lại ngay ngắn.

 

“Đương nhiên là vì ta yêu thích nàng.”

 

“Sau này cứ gọi ta là phu quân, hoặc Quý An, đó là tên tự của ta.”

 

Ta cứ tưởng hắn sẽ nói lý do gì khác, không ngờ hắn lại nói ra một câu như vậy.

 

Nhất thời mặt nóng bừng, có chút luống cuống, lại có chút vui mừng.

 

Người như hắn, vậy mà lại thích ta sao?

 

Kiếp trước, Tạ Ký Bạch chưa từng nói với ta những lời như vậy.

 

Điều hắn nói nhiều nhất, chính là bảo ta ở bên cạnh hắn.

 

Tạ Lan Chi lùi lại nửa bước, lấy từ trên bàn hai chén rượu, đưa cho ta một chén.

 

“Rượu hợp cẩn.”

 

Ta nhận lấy chén rượu, ngón tay hơi run, rượu trong chén khẽ lay động.

 

Khoảnh khắc cánh tay giao nhau, ống tay áo hắn lướt qua cổ tay ta, mang theo mùi gỗ tùng thoang thoảng như có như không.

 

Cùng lúc uống cạn.

 

Rượu cay nồng, ta bị sặc đến ho khẽ một tiếng.

 

Ánh nến vang lên tiếng lép bép.

 

Tạ Lan Chi nắm lấy tay ta, dẫn ta đến bên giường mềm.

 

Ta rõ ràng biết sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng l.ồ.ng n.g.ự.c vẫn không nhịn được mà đập dữ dội, căng thẳng đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi.

 

Nghe nói trước đây đại thiếu gia ngay cả nha hoàn thông phòng cũng chưa từng có.

 

Hắn tuy là thiếu niên anh tài, nhưng chuyện này rốt cuộc có biết làm không vậy?

 

“Đừng sợ.”

 

Tạ Lan Chi cong môi cười, vành tai hơi đỏ lên.

 

“Ta đã đặc biệt học qua rồi, sẽ không làm nàng đau.”

 

Ánh trăng ngoài cửa sổ xuyên qua lớp giấy dán cửa, rơi đầy mặt đất màu bạc.

 

Nến đỏ cháy suốt nửa đêm, sáp nến chồng chất như núi nhỏ.

 

Lúc gọi nước lần thứ ba, trong đầu ta chỉ còn lại một ý nghĩ.

 

Thần đồng đúng là thần đồng.

 

Chuyện gì cũng học giỏi như vậy a.

 

8

 

Ta không biết lúc này Tạ Ký Bạch đang tìm ta.

 

“Tiểu Man đâu?”

 

Hắn cau mày hỏi Xuân Đào.

 

Xuân Đào cung kính đáp: “Thiếu gia, Hà di nương đã vào viện của đại thiếu gia rồi.”

 

“Ta không hỏi cái gì mà Hà di nương, ta hỏi Tiểu Man…”

 

Hắn đột nhiên phản ứng lại, sắc mặt lập tức trầm xuống.

 

“Hôm nay đại ca nạp Tiểu Man?!”

 

“Vâng.”

 

Trên mặt hắn thoáng hiện vẻ trống rỗng trong giây lát, sau đó nổi trận lôi đình:

 

“Sao ta lại không biết?! Người trong viện ta, đại ca không nói tiếng nào đã nạp đi, bọn họ là từ lúc nào?!”