Trăng Nơi Loan Đài

Chương 10



Trong điện hương khói lượn lờ.

 

Ta không hề bất ngờ trước phản ứng của hắn.

 

Chỉ ngước mắt nhìn hắn:

 

“Sao nào? Ngươi không muốn sao?”

 

Không đợi hắn trả lời.

 

Ta đã cố ý tức giận nói:

 

“Nếu ngươi sợ rồi. Chi bằng uống một bát t.h.u.ố.c phá t.h.a.i bỏ nó đi. Như vậy khỏi phải đêm dài lắm mộng. Cũng tránh cho sau này liên lụy đến ngươi.”

 

Hắn vội vàng nắm lấy tay ta.

 

Ánh mắt trong khoảnh khắc đã thay đổi hoàn toàn.

 

Hắn cuống quýt nói:

 

“Sao có thể chứ? Đây là con của nàng và ta. Ta nhất định sẽ yêu thương nó, bảo vệ nó. Vốn dĩ giữa nàng và ta đã có hôn ước. Chỉ là tạo hóa trêu ngươi.”

 

“Năm đó Chiêu Dương thế lớn. Ta chỉ là thứ t.ử, không nơi nương tựa. Nàng ta dùng quyền thế ép buộc. Lại có thánh chỉ ban hôn.”

 

“Ta căn bản không thể chống lại. Nhưng nay duyên phu thê giữa ta và nàng ta đã hết. Chỉ còn là đôi oán ngẫu. Nàng ta chỉ biết đến tình yêu nam nữ, phong hoa tuyết nguyệt.”

 

“Chỉ có nàng mới thật sự hiểu ta. Hiểu nỗi không cam lòng của ta. Hiểu dã tâm của ta. Giúp ta thành đại sự. Chúng ta mới là một đôi trời sinh.”

 

Thấy ta có vẻ do dự.

 

Hắn lập tức giơ tay thề với trời:

 

“Những năm qua nàng âm thầm giúp ta từng bước thăng tiến. Ta đều ghi nhớ trong lòng. Tình cảm đã nảy sinh từ lâu.”

 

“Chỉ tiếc đến hôm nay ta mới hiểu rõ. Tấm chân tình của ta dành cho nàng. Nhật nguyệt có thể chứng giám. Nếu có nửa lời giả dối. Xin cho ta sau này c.h.ế.t dưới loạn tiễn.”

 

Hắn nói đến vô cùng chân thành.

 

Ta dùng khăn tay nhẹ nhàng che miệng hắn lại.

 

“Đừng nói nữa. Ta tin ngươi.”

 

“Ngự y nói. Rất có thể là một hoàng t.ử.”

 

Nghe vậy.

 

Niềm vui nơi khóe mắt chân mày hắn hoàn toàn không thể che giấu.

 

Dường như vào lúc này.

 

Dã tâm của hắn lại lớn thêm ba phần.

 

“Nếu là hoàng t.ử. Ta nhất định dốc hết sức lực. Giúp nó bước lên ngôi vị cửu ngũ.”

 

Thần sắc hắn vô cùng kiên định.

 

Ánh mắt đầy chân thành.

 

Hắn đã thật sự tin rồi.

 

“Bệ hạ hiện giờ đã bắt đầu kiêng dè Tiết gia. Trong lòng có ý muốn trừ bỏ họ.”

 

Ta chậm rãi lên tiếng.

 

Hắn dịu giọng hỏi: “Nàng muốn ta làm thế nào?”

 

“Thu thập chứng cứ phạm tội của Tiết gia. Nếu có thể trở thành công thần lật đổ Tiết gia. Nhất định sẽ giúp ngươi tiến thêm một bước trên triều đình.”

 

Ta nhìn bóng lưng hắn rời đi.

 

Rồi tiện tay ném chiếc khăn trong tay vào chậu than.

 

12

 

Sau khi ta có thai, mọi mặt ăn ở sinh hoạt trong T.ử Vân Điện đều được chú ý đặc biệt.

 

Dẫu vậy, vẫn có thứ bẩn thỉu trà trộn vào.

 

Cũng tốt.

 

Ta không sợ nàng ta ra tay, chỉ sợ nàng ta không ra tay.

 

Việc phô trương tuyên bố m.a.n.g t.h.a.i trong yến tiệc cuối năm vốn là để khiến nàng ta không thể ngồi yên.

 

Ta giả vờ đau bụng không ngừng, ngự y ra vào T.ử Vân Điện tất bật không dứt.

 

Khi Dung Trạm đến, hắn còn dẫn theo Hàn Chiêu Nghi.

 

Nàng nói có người mưu hại hoàng tự, chuyện này không thể xem thường, cần phải lục soát lục cung.

 

Dung Trạm từ trước đến nay chưa từng từ chối yêu cầu của nàng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Khi lục soát đến cung của Hoàng hậu, Tiết Hoàng hậu rút trường kiếm ngăn cản, không cho khám xét.

Truyện được đang trên page Ô Mai Đào Muối

Dung Trạm đích thân đến Phượng Nghi Cung, ra lệnh cho thị vệ đoạt lấy trường kiếm trong tay nàng ta, không lưu lại chút thể diện nào.

 

Đám thị vệ không tìm thấy độc d.ư.ợ.c trong Phượng Nghi Cung.

 

Nhưng lại tìm được b.úp bê yểm cổ.

 

Trên đó cắm đầy ngân châm, còn ghi rõ ngày tháng năm sinh.

 

Dùng vu cổ hại người là trọng tội.

 

Dung Trạm căn bản không cho nàng ta cơ hội biện bạch, ngay trong đêm thu hồi sách bảo, tống nàng ta vào thiên lao.

 

Trên dưới Tiết gia cũng bị cấm quân bao vây kín như nước không lọt.

 

Ngày hôm sau lên triều, tấu chương đã chất đầy án thư.

 

Có người cầu tình cho Tiết gia.

 

Có người dâng sớ tố cáo tội trạng của Tiết gia.

 

Ôn Ngọc Hành liệt kê từng tội danh của Tiết thị, từng việc từng việc đều có chứng cứ xác thực.

 

Đại thế của Tiết gia đã hết.

 

Toàn bộ bị hạ ngục.

 

Vây cánh của Tiết thị bị nhổ tận gốc.

 

Tiết Hoàng hậu bị phế.

 

Tiêu Lan Y bồi dưỡng được một chậu lan quý hiếm, sai người mang tặng cho ta.

 

Tiết Kính Đường đã c.h.ế.t.

 

Nàng cũng có thể yên tâm ngủ ngon rồi.

 

Ôn Ngọc Hành vì có công tố giác Tiết gia, đúng lúc Lại bộ có chỗ trống, được bổ nhiệm làm Lại bộ thượng thư.

 

Đến lúc này, hắn đã là trọng thần trong triều.

 

Ta sinh hạ hoàng t.ử, đặt tên là Dung Dục.

 

Trưởng hoàng t.ử chào đời, Dung Trạm vô cùng vui mừng, ban chiếu đại xá thiên hạ.

 

Ôn Ngọc Hành cùng những người khác ở tiền triều dâng tấu, nói hậu vị đang bỏ trống, thỉnh Hoàng thượng lập Hoàng hậu mới.

 

Nhưng nên lập ai?

 

Lại trở thành vấn đề mới.

 

Tứ phi đều xuất thân hiển hách.

 

Xét về gia thế, ai cũng đủ tư cách.

 

Nếu xét về con nối dõi, đương nhiên phải ưu tiên mẫu thân của trưởng hoàng t.ử.

 

Trong triều có người đề nghị lập ta làm Hoàng hậu.

 

Nhưng ta lại truyền tin cho Ôn Ngọc Hành, bảo hắn dâng tấu phản đối.

 

Hắn phải nói thẳng rằng xuất thân của ta thấp kém, không xứng làm Hoàng hậu.

 

Trên triều đình, hắn kích động quần thần phản đối việc Dung Trạm lập ta làm hậu.

 

Trong lời lẽ, phần nhiều đều công kích xuất thân của ta.

 

Khắp triều dã đều biết năm xưa vì muốn bám vào Chiêu Dương Công chúa, hắn nhất quyết từ hôn.

 

Có mối oán cũ như vậy, mọi người đều cho rằng hắn cố ý làm thế để trút hận riêng.

 

Ban đầu, hắn không hiểu ý ta.

 

Cho đến khi thánh chỉ lập hậu được ban xuống, hắn mới hiểu dụng ý của ta.

 

Dung Trạm chán ghét việc Tiết thị thế lực quá lớn, ngoại thích lấn át.

 

Ta xuất thân hèn mọn, lại không cần lo lắng điều đó.

 

Nếu ta trở thành tân hậu, phía sau cũng không có mẫu tộc hùng mạnh.

 

Còn phủ Lương Quốc Công, chẳng qua chỉ là thêm vẻ vang trên danh nghĩa mà thôi.

 

Điều đó vừa hay là thứ khiến Dung Trạm yên tâm nhất.

 

Ta trở thành tân hậu.

 

Nhưng sự sủng ái trong hậu cung lại đều dồn cả lên người Hàn Chiêu Nghi.

 

Ai nấy đều cho rằng ta nhất định sẽ ra tay với nàng.