Trăng Nơi Loan Đài

Chương 11



Nhưng ta không có bất kỳ động tĩnh nào.

 

Những năm sau đó, Dung Trạm đều chìm đắm trong chốn ôn nhu.

 

Hắn bận cùng nàng ngắm tuyết mùa đông, thưởng sen mùa hạ, đối với chính sự nhiều phần lơ là.

 

Lại còn xây dựng biệt viện ở núi Lộc Sơn, thường xuyên đưa nàng xuất cung đến đó ở vài ngày, giống hệt một đôi thần tiên quyến lữ.

 

Các phương sĩ dâng lên kim đan, hắn cũng say mê trong đó.

 

Ta tận tâm nuôi dạy Dung Dục, mời danh sư giỏi nhất đến dạy dỗ.

 

Thế lực của Ôn Ngọc Hành trong triều ngày một lớn mạnh.

 

Trên người Dung Dục, hắn cũng dốc hết tâm sức.

 

Đối với ta, hắn cũng luôn dịu dàng tình tứ.

 

“Bích Nguyệt, đợi sau này Dục nhi đăng cơ, một nhà ba người chúng ta sẽ được đoàn tụ, đứng trên cao nhìn xuống, không còn bất cứ trở ngại nào nữa.”

 

Hắn luôn tưởng tượng về viễn cảnh tương lai.

 

“Đến lúc đó, ấu đế đăng cơ, nàng làm Thái hậu, ta làm Nhiếp chính vương, nắm giữ quyền hành thiên hạ, hưởng hết những năm tháng còn lại.”

 

Ta mỉm cười đáp lại, rồi giả vờ lo lắng:

 

“Nhưng Hoàng thượng đang ở độ tuổi tráng niên, cũng chẳng biết phải chờ đến năm nào tháng nào nữa.”

 

Đôi mắt đen của hắn cuộn sóng, đầy ẩn ý.

 

“Từ xưa đến nay, có mấy vị đế vương thật sự c.h.ế.t vì tuổi già đâu? Người không được hưởng hết tuổi trời, nhiều vô kể.”

 

Thần sắc hắn hung lệ.

 

Ta đã hiểu ý ngoài lời của hắn.

 

Ôn Ngọc Hành quá nóng vội rồi.

 

Hắn không chờ nổi nữa.

 

Hắn nóng lòng muốn nhìn thấy Dung Dục đăng cơ.

 

Hắn còn mong Dung Trạm c.h.ế.t sớm hơn cả ta.

 

Đám phương sĩ kia chính là do hắn âm thầm tìm kiếm đưa tới.

 

Có lẽ không bao lâu nữa, thân thể của Dung Trạm sẽ bị bào mòn đến cạn kiệt.

 

Cũng có lẽ, hắn còn có những thủ đoạn độc ác hơn.

 

Ta chỉ giả vờ như không biết.

 

Người của ta đã vươn tới những nơi mà hắn hoàn toàn không để ý tới.

 

13

 

Ba năm xuân thu trôi qua.

 

Dung Trạm bệnh nặng, tính tình đại biến.

 

Hắn nói với Hàn Chiêu Nghi rằng sẽ lên tận bích lạc, sống c.h.ế.t có nhau.

 

Nếu hắn băng hà, nàng phải tuẫn táng theo.

 

Lòng đế vương bạc bẽo đến mức nào, chỉ vậy cũng đủ thấy.

 

Hắn qua đời vào một ngày thu.

 

Dục nhi đăng cơ.

 

Một đứa trẻ sáu tuổi lên ngôi, vẫn cần có người thay nó quét sạch những mối họa trong triều.

 

Ta trở thành Hoàng thái hậu, buông rèm nhiếp chính.

 

Ôn Ngọc Hành giữ chức Trung thư lệnh, quyền khuynh triều dã.

 

Hắn hoàn toàn xé rách mặt mũi với Chiêu Dương.

 

Tình nghĩa phu thê đoạn tuyệt.

 

Chiêu Dương bị quy là thần trí thất thường.

 

Từ đó bị giam trong ngôi cổ tự nơi hoang sơn, không bao giờ được bước ra nữa.

 

Nghe nói nàng bị nhốt ở đó, ngày ngày c.h.ử.i rủa, hận ta đến tận xương tủy.

 

Ta không chấp nhặt với nàng.

 

Nửa đời này của nàng chưa từng tự phản tỉnh, chưa từng nhìn lại chính mình.

 

Những gì nàng yêu, nàng tin, nàng làm...

 

Rốt cuộc có đúng hay không?

 

Ta từng ghen tị với xuất thân của nàng.

 

Ghen tị vì nàng không cần tranh giành cũng có được tất cả.

 

Nhưng về sau ta cho rằng vận mệnh của con người phải nằm trong tay chính mình.

 

Đời ta, do ta bày cục.

 

Số phận ta, do ta chấp b.út.

 

Hàn Chiêu Nghi uống rượu độc, tuân theo di chiếu mà tuẫn táng.

 

Đêm tối gió lớn, nơi sâu trong cung ngõ, một cỗ xe ngựa lặng lẽ rời đi.

 

Từ đó trời cao biển rộng, mặc nàng tự do tung cánh.

 

Ôn Ngọc Hành trong triều chấn nhiếp thế gia, áp chế tông thất.

 

Trên dưới Tạ gia cũng phải cúi đầu trước mặt hắn.

 

Ấu chủ lâm triều, thiên hạ thái bình.

 

Môn khách của hắn từng nhắc hắn phải đề phòng ta.

 

Nhưng hắn chẳng hề để tâm.

 

“Chỉ là một nữ nhân mà thôi. Dù có vài phần lòng dạ độc ác, cũng chẳng có thủ đoạn gì ghê gớm. Thứ nàng ta có thể dựa vào chỉ có ta.”

 

“Nói vài câu tình sâu nghĩa nặng, tỏ vài lời tương tư, nàng ta sẽ chẳng còn nghĩ được gì khác nữa. Khó thành khí hậu.”

 

Trong giọng nói tràn ngập sự khinh miệt và coi thường.

 

Rất tốt.

 

Hắn xem thường nữ nhân.

 

Cũng đủ tự phụ.

 

Hắn sẽ phải trả giá cho sự tự phụ ấy.

 

Năm thứ tư sau khi Dục nhi đăng cơ.

 

Lễ hội đèn Trường Ninh.

 

Ngàn đèn cùng thắp sáng.

 

Hắn đứng trên thành lâu cao ngất.

 

Cùng ta và Dục nhi đứng một chỗ, thưởng ngoạn thắng cảnh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhưng như thế vẫn chưa đủ.

 

“Dục nhi là con ruột của ta, vậy mà không thể nghe nó gọi một tiếng phụ thân, thật là nỗi tiếc nuối lớn nhất đời này.”

 

“Chi bằng để ta làm Nhiếp chính vương, để nó tôn ta làm Á phụ, như vậy cũng không còn gì hối tiếc.”

 

Hắn cuồng vọng đến mức ấy.

Truyện được đang trên page Ô Mai Đào Muối

Không hề che giấu.

 

Ta cười tươi như hoa:

 

“Không gì tốt hơn.”

 

Đêm đó.

 

Hắn vui mừng quá đỗi, liên tiếp uống mấy chén.

 

Nhưng khi hắn bước vào con đường cung dài hun hút kia.

 

Trên cao đuốc lửa đồng loạt sáng lên.

 

Bốn phía tường thành phủ kín giáp binh.

 

Mũi tên dày đặc.

 

Hàn quang chợt hiện.

 

Đêm nay, trong bốn bức tường cung này, ngay cả một con ruồi cũng không bay ra được.

 

Ta ra lệnh một tiếng.

 

Vạn tiễn cùng b.ắ.n.

 

Tên bay như mưa.

 

Áo bào tím đỏ trên người hắn nhanh ch.óng nhuộm đầy m.á.u tươi.

 

Đáng tiếc.

 

Màu tím son ấy cuối cùng vẫn không rực rỡ bằng màu m.á.u.

 

Ta từ trên tường cung bước xuống.

 

Hắn ngã trong vũng m.á.u.

 

Đôi mắt vẫn chưa nhắm lại.

 

“Dục nhi... không phải cốt nhục của ngươi.”

 

Ta khẽ cười, hơi thở như lan.

 

Nụ cười vô cùng vui vẻ.

 

Đêm hắn lạc vào T.ử Vân Điện năm ấy vốn là do ta cố ý sắp đặt.

 

Hương liệu đến từ vực ngoại.

 

Một phòng xuân sắc.

 

Chỉ là một giấc mộng đẹp của riêng hắn.

 

Trên thực tế...

 

Chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

 

“Nghịch tặc Ôn Ngọc Hành mưu đoạt xã tắc, đã bị xử quyết tại chỗ. Treo xác ngoài chợ để răn đe kẻ gian.”

 

Hắn không ngờ rằng.

 

Trong lúc hắn tính toán làm sao để Dung Trạm c.h.ế.t sớm hơn.

 

Ta cũng đang nghĩ xem sau này phải tính sổ với hắn thế nào.

 

Khi ấy, phó chỉ huy sứ Thần Xu Vệ đã sớm đổi thành người của ta.

 

Giấc mộng xuân thu Nhiếp chính vương của hắn đã kéo dài quá lâu rồi.

 

Đáng tiếc...

 

Những hàn môn sĩ t.ử được hắn đề bạt.

 

Những cô thần mang chí lớn mà không gặp thời được hắn trọng dụng.

 

Đều là do ta âm thầm đưa tới trước mặt hắn.

 

Lễ hội đèn Trường Ninh cũng là ngày lành tháng tốt mà ta đã chọn sẵn cho hắn từ rất lâu.

 

Vừa hay...

 

Thân về với đất.

 

Hồn xuống cửu tuyền.

 

14

 

Ta đứng ngoài điện Tuyên Chính.

 

Ngẩng đầu nhìn trăng sáng treo cao.

 

Thịnh thế trường minh.

 

Dường như ta lại nhìn thấy chính mình nhiều năm trước.

 

Từ Giang Nam vào kinh.

 

Trải qua muôn vàn gian khổ.

 

Nhưng chưa từng lùi bước.

 

Kinh thành phồn hoa.

 

Người đời chế giễu ta xuất thân thấp kém.

 

Ta lại chẳng hề để tâm.

 

Ngay từ khi ấy ta đã nghĩ.

 

Sẽ có một ngày ta bước lên nơi cao nhất.

 

Tựa lan can mà nhìn xuống thiên hạ.

 

Thị tùng đến bẩm báo:

 

“Chiêu Dương Công chúa bị giam quá lâu, thần trí đã dần điên loạn. Ngày nào cũng nói với đám tỳ nữ thân cận rằng mình đã trọng sinh...”

 

“Vậy thì để bọn họ diễn cùng nàng ấy cả đời.”

 

“Đúc nên cho nàng một giấc mộng.”

 

Đáng tiếc.

 

Trên đời vốn không có trọng sinh.

 

Cái gọi là trọng sinh.

 

Chẳng qua chỉ là một giấc mộng của kẻ sắp c.h.ế.t mà thôi.

 

- Hoàn văn -