Trăng Nơi Loan Đài

Chương 3



“Người có tình trong thiên hạ khó gặp. Ôn công t.ử và công chúa tình sâu nghĩa nặng, cảm động lòng người. Ta và Ôn công t.ử tuy có hôn ước, nhưng không có tình cảm, thật không muốn làm lỡ người cũng làm lỡ mình.”

 

“Hôm nay ta tự nguyện từ hôn, thành toàn cho bọn họ. Giờ xin hoàn trả lại ngọc bội. Từ nay về sau, nam cưới nữ gả, không còn liên quan gì đến nhau nữa.”

 

Ôn Ngọc Hành cũng giả vờ giả vịt nói mấy câu.

 

Chẳng qua chỉ là cảm tạ ta tác thành, sau này nhất định coi ta như muội muội ruột các kiểu lời ma quỷ mà thôi.

 

Chỉ có điều, nhìn dáng vẻ hắn nghiến c.h.ặ.t hàm răng sau, e rằng tay vẫn còn đang đau.

 

Ta là khổ chủ, nay đã chịu nhả miệng.

 

Tin đồn tự nhiên tiêu tan, tranh cãi cũng không còn.

 

Trong triều cũng chẳng còn ai nhắc tới chuyện này nữa.

 

Trên mặt Ôn phu nhân tràn đầy vẻ thất vọng.

 

Ta nghe thấy bà ta thấp giọng c.h.ử.i một câu:

 

“Đồ vô dụng.”

 

Chỉ sợ là đang mắng ta.

 

Trên dưới Ôn gia cũng bắt đầu tất bật chuẩn bị hôn sự.

 

Công chúa hạ giá xuất giá là đại sự hàng đầu.

 

Khắp kinh thành đều tràn ngập không khí vui mừng.

 

Ngày công chúa thành hôn, bệ hạ đại xá thiên hạ, cùng dân chúng chung vui.

 

Ta vẫn ở trong con ngõ Lạc Hoa.

 

Nơi ấy hẻo lánh, đơn sơ, nhưng cũng không ngăn được sự hiếu kỳ của quý nhân.

 

Ngọc liễn của công chúa đích thân đến nơi.

 

Đám dân thường quanh đó đều phủ phục quỳ xuống đất, đến thở mạnh cũng không dám.

 

Bốn góc xe rủ những tua rua vàng óng.

 

Chỉ nhìn thôi cũng biết thân phận chủ nhân cao quý đến mức nào.

 

Tỳ nữ cung kính cúi đầu, hai tay nâng lên.

 

Một bàn tay trắng như ngọc đặt lên đó, chậm rãi bước xuống khỏi xe liễn.

 

Khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, ta bình tĩnh nhìn nàng.

 

“Lớn mật! Còn không mau hành lễ với công chúa!”

 

Tỳ nữ quát lớn.

 

Nhưng vị công chúa kia lại giơ tay ngăn cản, cho mọi người lui ra ngoài.

 

Theo lời đồn, vị Chiêu Dương công chúa này là bào muội của thái t.ử, được muôn vàn sủng ái.

 

Có phần kiêu căng tùy hứng.

 

Nhưng không phải hạng người độc ác ngang ngược.

 

“Ngươi có thể chủ động từ hôn, bản cung nên cảm tạ ngươi. Nhưng ngươi ham mê phú quý hoàng gia, bản cung vẫn phải nhắc nhở ngươi vài câu.”

 

“Hoàng huynh đã có người trong lòng, tình sâu không thể dời đổi. Dù ngươi có hao hết tâm cơ để gả cho huynh ấy, cũng nhất định không có được trái tim của huynh ấy.”

 

Ta cố sức đè nén ý cười trong lòng.

 

Ta cần trái tim hắn để làm gì?

 

Điều ta muốn là vị trí bên cạnh hắn.

 

Thừa hưởng thiên mệnh, được tôn là chính thống.

 

Trữ quân hôm nay, chính là quân vương ngày mai.

 

Trắc phi hôm nay...

 

Ngày sau sẽ là gì đây?

 

Thầy bói từng nói, ta lớn lên nơi thôn dã, nhưng phú quý vô cùng tận.

 

Mệnh cách đời này của ta là phượng hoàng đậu cành cao.

 

“Thâm cung quạnh quẽ, mỹ nhân đông như mây. Nếu không có chân tâm, ngươi sẽ sống thế nào?”

 

Trong lòng ta bật cười chế giễu.

 

Tường son rực rỡ, ngói lưu ly sáng lấp lánh.

 

Nơi chín tầng bậc ngọc ấy...

 

Thứ không quan trọng nhất, lại chính là chân tâm.

 

“Theo ý công chúa, vậy nên thế nào?”

 

Ta giả vờ khó hiểu hỏi.

 

“Không xét môn đăng hộ đối, chỉ cầu hai lòng tương thông. Nếu ngươi gặp được người lưỡng tình tương duyệt, bản cung sẽ tâu với phụ hoàng tác thành cho ngươi, trả lại ngươi một đoạn nhân duyên mỹ mãn.”

 

Nàng nói với vẻ mặt nghiêm túc.

 

“Thái t.ử điện hạ chính là người ta đem lòng yêu mến. Ta vừa gặp đã yêu ngài ấy.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta bình thản nói, giọng điệu hờ hững như không.

 

Thế nhưng Chiêu Dương công chúa lại cảm thấy ta đã là khúc gỗ mục không thể đẽo gọt, hết t.h.u.ố.c chữa rồi.

 

Lời không hợp ý, nói nửa câu cũng thừa.

 

Nàng phất tay áo bỏ đi.

 

4

 

Sau khi Ôn Ngọc Hành và Chiêu Dương công chúa thành hôn, thái t.ử giữ đúng lời hứa.

 

Kiệu liễn của Đông cung dừng bên ngoài ngõ Lạc Hoa, lụa đỏ trải đầy mặt đất.

 

Thái t.ử tên là Dung Trạm, tự Cảnh Trừng.

 

Đêm tân hôn, ta mới biết tên tự của hắn.

 

Ta trở thành Trắc phi Đông cung, tên được ghi vào ngọc điệp hoàng gia.

 

Bệ hạ trong lòng hiểu rõ đây là chuyện gì.

 

Nhưng chỉ cần sóng gió đã lắng xuống, ngài sẽ không truy cứu những chi tiết bên trong.

 

Tuy hắn cưới ta vào cửa, nhưng chỉ xem ta như một món đồ trang trí.

 

Ăn ngon mặc đẹp, không thiếu thứ gì.

Truyện được đang trên page Ô Mai Đào Muối

Thế nhưng cũng không tính là thân cận.

 

Ngay cả đêm tân hôn, hắn cũng ngồi xem tấu chương suốt một đêm.

 

Chúng ta không viên phòng.

 

Hắn không để tâm.

 

Nhưng ta không thể cứ sống qua ngày như vậy.

 

Ta không quan tâm chân tâm của hắn.

 

Nhưng chỉ khi từng bước tiến gần hắn, ta mới có thể đạt được thứ mình muốn.

 

Sự thân cận, tín nhiệm và coi trọng của hắn còn quan trọng hơn chân tâm rất nhiều.

 

Ta theo hắn vào cung dự yến.

 

Qua ba tuần rượu, chỉ cảm thấy ngột ngạt khó chịu.

 

Ta ra ngoài hóng gió, lại nhìn thấy có người lén lút khả nghi.

 

Một nữ t.ử được người dìu đi ra ngoài.

 

Mặt nàng đỏ bừng, thần trí đã mơ hồ, rõ ràng là đã say đến không còn biết gì.

 

Gió lạnh lướt qua.

 

Men say trong người ta cũng tỉnh được phân nửa.

 

Nhưng ngay sau đó, thái t.ử lại bị một tiểu thái giám dẫn đi theo đúng hướng mà nữ t.ử kia vừa rời khỏi.

 

Ta lập tức cảnh giác, âm thầm bám theo.

 

Thế nhưng khi ta tới nơi, cửa đã bị khóa lại.

 

Hai tiểu thái giám nhìn nhau cười đầy ác ý.

 

“Xong xuôi cả rồi.”

 

Ta nấp trong bóng tối, thu hết mọi âm mưu vào mắt.

 

Thâm cung đầy rẫy tính toán.

 

Cho dù là trữ quân Đông cung cũng phải luôn cảnh giác.

 

Những thủ đoạn hèn hạ thế này vừa hay lại chuyên dùng để đối phó với vị thái t.ử nổi danh hiền đức như hắn.

 

Nhưng đối với ta mà nói...

 

Đây lại là cơ hội được đưa tới tận cửa.

 

Ngân châm trong tay ta bay ra.

 

Hai tiểu thái giám lập tức ngã xuống.

 

Ta lấy chìa khóa từ bên hông một người rồi mở cửa phòng.

 

Chỉ thấy Dung Trạm đang ngồi trên ghế.

 

Bàn tay siết c.h.ặ.t góc bàn.

 

Hiển nhiên hắn đã cố hết sức nhẫn nhịn.

 

Nữ t.ử trên giường khẽ nức nở.

 

Cả người nóng bức khó chịu.

 

Khi nhìn rõ dung mạo nàng, ta thoáng sững người.

 

Đó là Ngụy Mỹ nhân mới được bệ hạ nạp vào cung.

 

Năm nay mới mười sáu tuổi.

 

Mùi hương trong phòng có điều bất thường.