Trăng Nơi Loan Đài

Chương 4



Ta giơ chân đá đổ lư hương, dập tắt nó.

 

Gió lạnh từ bên ngoài tràn vào khiến người ta tỉnh táo hơn vài phần.

 

Ta cầm một chén trà trên bàn, hắt thẳng lên mặt Ngụy Mỹ nhân.

 

Nàng khôi phục được đôi chút thần trí.

 

Nhìn hoàn cảnh hiện tại, lập tức biến sắc.

 

“Có người muốn ngươi và thái t.ử cùng rơi xuống địa ngục, vĩnh viễn không thể ngóc đầu lên được.”

 

Ta khẽ mở đôi môi đỏ, không hề có chút hoảng loạn.

 

“Ngân châm nhập huyệt có thể giúp ngươi tỉnh táo trong một khắc. Có chạy được tới nơi an toàn hay không, phải xem bản lĩnh của chính ngươi.”

 

Cây kim trong tay ta đã đ.â.m vào huyệt Hổ Khẩu trên bàn tay nàng.

 

Nàng vội vã rời đi, chỉ còn lại căn phòng bừa bộn.

 

Sắc mặt thái t.ử khác thường, hiển nhiên đã trúng t.h.u.ố.c từ lâu.

 

Ta còn đang suy nghĩ nên lợi dụng cơ hội này thế nào.

 

Bỗng cảm thấy trời đất quay cuồng, cả người ngã vào một vòng tay.

 

Cửa phòng cũng trong khoảnh khắc bị đóng sầm lại.

 

Hắn bế ngang người ta lên, đặt xuống giường nhỏ.

 

Sau đó cúi đầu sát lại.

 

“Dung Trạm, lần này chính ngươi chủ động đưa tới cửa đấy.”

 

Không biết đã giằng co bao lâu.

 

Đến khi d.ư.ợ.c tính trong người hắn dần tan đi.

 

Lúc thần trí hoàn toàn tỉnh táo, ta nhìn thấy trong đôi mắt hắn dường như có sự giằng xé.

 

Còn có chút lúng túng ẩn sâu bên trong.

 

Nhưng những kẻ tính kế hắn đã dẫn người tới xem trò hay rồi.

 

Tiếng nói bên ngoài truyền tới.

 

“Ngụy Mỹ nhân đâu?”

 

“Mới rồi nô tài nhìn thấy Ngụy Mỹ nhân lén đi về phía này một mình, bên cạnh không có người hầu.”

 

Một người khác tiếp lời:

 

“Đi thêm chút nữa chính là tẩm điện thay y phục của thái t.ử rồi, chuyện này...”

 

Hắn bỏ lửng nửa câu, cố tình thần bí, khiến người ta tha hồ suy diễn.

 

“Còn không mau mở cửa ra! Bản cung tuyệt không cho phép chuyện ô uế xảy ra ngay dưới mí mắt mình!”

 

Đó là giọng của Quý phi.

 

Muốn kết tội ai, lo gì không có lý do.

 

Hiển nhiên bọn họ đã đoán trước bên trong căn phòng này sẽ là cảnh tượng thế nào.

 

Cửa bị phá tung.

 

Ta đứng sau lưng Dung Trạm, không lộ mặt.

 

“Thái t.ử, ngươi lại dám làm loạn hậu cung!”

 

Lời kết tội lập tức vang lên.

 

Quý phi dường như đã không thể chờ đợi thêm nữa, bà ta khí thế hùng hổ, trên mặt tràn đầy vẻ nắm chắc phần thắng.

 

Ngay cả bệ hạ cũng bị kinh động tới đây.

 

Rõ ràng mọi thứ đã được chuẩn bị từ trước.

 

Quý phi thêm mắm dặm muối trước mặt hoàng đế, hiến chuyện thành thái t.ử và Ngụy Mỹ nhân bí mật gặp gỡ, làm loạn cung đình.

 

“Quý phi nương nương nói sinh động như thật như vậy. Nghe cứ như tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình vậy.”

 

Giọng Dung Trạm mang theo vài phần chế giễu.

 

Quý phi đang nóng lòng kết tội hắn nên không nhận ra ý mỉa mai trong lời nói ấy.

 

“Hiện giờ chứng cứ đã rõ ràng. Thái t.ử cho rằng chỉ dựa vào tài ăn nói là có thể thoát tội sao? Dù ngươi có khéo miệng đến đâu, tư thông với hậu phi cũng là trọng tội. Nếu bệ hạ không nghiêm trị, sau này uy nghiêm để ở đâu?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Sau khi bà ta dứt lời, ánh mắt bệ hạ trở nên sâu thẳm.

 

Hỉ nộ khó đoán.

 

Đúng lúc Quý phi đang đắc ý nhất, ta bước lên một bước, lộ ra dung mạo.

 

“Điện hạ uống say. Ta dìu ngài ấy tới đây nghỉ ngơi một lát.”

 

Nhìn thấy ta, sắc mặt Quý phi lập tức đen như mực.

 

“Sao lại là ngươi?”

 

“Ta là Trắc phi của điện hạ. Nếu không phải ta, còn có thể là ai?”

Truyện được đang trên page Ô Mai Đào Muối

Quý phi nghẹn lời, mưu kế thất bại khiến bà ta vô cùng không cam lòng.

 

Khi bệ hạ nhìn về phía bà ta, dường như đã đoán ra toàn bộ chân tướng, lửa giận âm thầm dâng lên. uy áp hiện rõ.

 

“Quý phi đã bệnh thì nên dưỡng bệnh cho tốt. Không có chiếu chỉ, không được ra ngoài. Mọi việc trong hậu cung từ nay giao cho Thục phi quản lý.”

 

Hoàng hậu là mẫu thân ruột của thái t.ử, đã qua đời nhiều năm.

 

Bệ hạ từ đó không lập hậu nữa.

 

Quý phi quản lý hậu cung suốt bao năm, hôm nay lại tự bê đá đập chân mình, khiến quyền hành rơi vào tay người khác.

 

5

 

Ta đã cứu Dung Trạm, giúp hắn tránh khỏi một âm mưu hãm hại.

 

Thế nhưng con người này dường như lại lấy oán báo ân.

 

Ở bên ngoài, hắn đối với ta vô cùng sủng ái, biểu hiện ân ái khác thường.

 

Dường như nếu ta muốn trăng trên trời, hắn cũng có thể hái xuống cho ta.

 

Ngay cả khi Định Quốc Công nhắc tới chuyện chất nữ mình si mê thái t.ử, nhất quyết không chịu gả cho ai khác, hắn cũng lấy ta làm cái cớ.

 

“Cô và Trắc phi tình sâu nghĩa nặng, không nỡ khiến nàng ấy thương tâm rơi lệ. Chỉ sợ phải phụ tấm chân tình của giai nhân rồi.”

 

Hắn dùng ta để từ chối Định Quốc Công.

 

Ai ai cũng khen thái t.ử là người trọng tình trọng nghĩa.

 

Nhưng ta biết, hắn vẫn chưa từ bỏ.

 

Vị trí Thái t.ử phi này vốn là để dành cho Tiêu Lan Y.

 

Cho dù nàng ta đã sớm từ chối hắn.

 

Hắn không muốn mang phiền phức đến cho nàng ta.

 

Mà ta lại trở thành tấm khiên chắn tốt nhất.

 

Hắn diễn kịch, ta cũng chưa từng xem là thật, nhưng những người khác lại tin là thật.

 

Ngày thường bị người khác nói móc vài câu, ta cũng chẳng để trong lòng.

 

Cho đến khi tại bãi săn mùa thu, con ngựa của ta bị người ta giở trò.

 

Con ngựa phát điên lao như điên dại, xông thẳng ra khỏi khu vực săn b.ắ.n.

 

Lúc đó ta mới hiểu.

 

Những lưỡi d.a.o vô hình đôi khi còn trí mạng hơn cả d.a.o thật.

 

Ta tìm đúng thời cơ nhảy khỏi lưng ngựa, lăn vào trong bụi cỏ, may mắn giữ được mạng sống.

 

Hai tay ta vì siết c.h.ặ.t dây cương mà đầy vết m.á.u, khắp người cũng có không ít thương tích.

 

Khi thái y chẩn trị, ta đau đến bật tiếng kêu.

 

Trên mặt Dung Trạm hiện lên vẻ áy náy.

 

Ta ngước mắt nhìn hắn.

 

“Điện hạ đối với người khác thì nhân từ, chỉ riêng đối với ta là bất nhân.”

 

Nói xong, ta dời ánh mắt đi, không nhìn hắn thêm nữa.

 

Hắn lập tức bước tới, giọng nói có phần vội vàng:

 

“Đây không phải bản ý của ta, ta không ngờ rằng...”

 

Định Quốc Công từ lâu đã muốn gả chất nữ vào Đông cung.

 

Thế nhưng thái t.ử nhiều lần thoái thác, sự kiên nhẫn của ông ta đã sớm cạn sạch.