Khi tên cướp cầm đao lao tới, ngân châm trong tay ta lập tức b.ắ.n ra.
Hắn kêu lên một tiếng rồi ngã gục.
Lần này ta ra ngoài không mang theo nhiều hộ vệ.
Nhưng tất cả đều là người có võ nghệ.
Mấy tên cướp không chiếm được lợi thế.
Cuối cùng chỉ có thể bỏ chạy trong hoảng loạn.
Trên xe ngựa, ta giúp nàng băng bó vết thương.
Thấy động tác của ta thuần thục như vậy, nàng không khỏi tò mò.
Ta chỉ nói tổ tiên là người trong nghề y, hiểu sơ một chút y thuật.
“Tiêu cô nương có biết là ai muốn lấy mạng cô không?”
Thần sắc nàng trở nên nặng nề.
Hiển nhiên là nàng biết.
Tỳ nữ của nàng vì bảo vệ nàng mà c.h.ế.t dưới loạn đao.
Trong mắt nàng hiện lên hận ý, hai tay siết c.h.ặ.t t.a.y áo.
“Gần đây người kết oán với ta, cũng chỉ có một người đó mà thôi.”
Ta đưa cho nàng một chén trà nóng.
“Chuyện này... có cần báo cho Thái t.ử điện hạ biết không?”
Nàng bật cười lạnh.
“Không có chứng cứ. Cho dù nói cho thái t.ử biết, ngài ấy lại có thể làm gì cho ta?”
Nàng quá tỉnh táo và lý trí.
Cho nên mới không muốn dây dưa với Dung Trạm.
Đúng vậy.
Cho dù Dung Trạm biết được thì sao?
Thái t.ử phi không thể đ.á.n.h.
Cũng không thể phế bỏ.
Nhiều lắm cũng chỉ là lạnh nhạt thêm vài ngày mà thôi.
Ta đưa nàng trở về Tiêu phủ.
Trước khi xuống xe, nàng nghiêm túc nói:
“Ân cứu mạng hôm nay của Trắc phi nương nương, Lan Y ghi nhớ trong lòng.
“Ngày sau nhất định báo đáp.”
Ta cúi đầu đáp lễ rồi buông rèm xe xuống.
Tiêu Lan Y là người mà Dung Trạm yêu sâu đậm nhưng không thể có được.
Lời nói của nàng vẫn có vài phần trọng lượng.
Nếu nàng và ta giao hảo.
Mượn sức người để đ.á.n.h người.
Phần thắng sẽ càng lớn hơn.
Khi màn đêm buông xuống, Dung Trạm vội vã tới Tiêu phủ.
Có lẽ hắn đã nhận được tin tức.
Ngày hôm sau trở về.
Sắc mặt hắn lạnh lùng nghiêm nghị.
Khi nhìn Thái t.ử phi, trong mắt hắn là sự chán ghét không hề che giấu.
Suốt mấy tháng liền.
Hắn không bước chân vào viện của Thái t.ử phi thêm lần nào nữa.
Về phần ta.
Vì đã cứu Tiêu Lan Y nên cũng nhận được vài lợi ích.
Dung Trạm dẫn ta ra ngoài phủ.
Đến trước cổng phủ Lương Quốc Công.
Ta vẫn không hiểu hắn định làm gì.
“Nàng thường xuyên bị người khác chỉ trích vì xuất thân.
“Vậy để Lương Quốc Công nhận nàng làm nghĩa nữ.
“Đối ngoại sẽ nói rằng nàng thất lạc ở Giang Nam từ nhỏ, nay mới tìm lại được, ghi tên vào gia phả để cáo yết tổ tiên.”
Ta nhất thời ngẩn người.
Điều này quả thực nằm ngoài dự liệu của ta.
Đây chính là lễ vật hắn tặng để cảm tạ việc ta cứu Tiêu Lan Y sao?
Tìm một gia tộc quyền quý họ Lương.
Rồi tạo cho ta một thân phận cao quý.
“Từ nay về sau. Nàng chính là thiên kim của Lương Quốc Công. Không còn là cô nữ Giang Nam nữa.”
Khoảnh khắc bước chân vào Lương phủ.
Ta vẫn cảm thấy có chút không chân thực.
Lương phu nhân đích thân ra đón.
Bà nắm lấy tay ta.
“Nơi này từ nay chính là nhà của con.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta biết Lương phủ cũng có những tính toán riêng.
Nhưng… điều đó không quan trọng.
Quan trọng là đây là chuyện đôi bên cùng có lợi.
Truyện được đang trên page Ô Mai Đào Muối
Ta đoán được Dung Trạm đang suy tính điều gì.
Hắn muốn ta và Tiết Kính Đường đứng ở thế đối đầu ngang sức ngang tài.
Cho dù không thể phế bỏ nàng ta.
Hắn cũng không muốn nàng ta sống dễ chịu.
Còn ta… lại một lần nữa trở thành quân cờ hữu dụng nhất trong tay hắn.
10
Chiêu Dương mang thai, sinh hạ một nữ nhi.
Bệ hạ ban tên là Cảnh Ninh.
Vừa mới chào đời đã được phong làm Quận chúa.
Đó là vinh sủng hiếm có.
Thế nhưng, con đường làm quan của Ôn Ngọc Hành dường như cũng dừng lại ở đó.
Trong những năm tiếp theo, hắn không được thăng chức hay đề bạt thêm lần nào nữa.
Hắn chỉ có chức vị hư danh mà không có thực quyền.
Chiêu Dương cũng bắt đầu nảy sinh bất hòa với hắn.
Những thủ đoạn trước đây hắn dùng để khống chế Chiêu Dương giờ đây đã không còn hiệu quả nữa.
Chính hoàn cảnh khó khăn ấy lại từng bước đẩy hắn về phía ta.
Vừa hay, ta cũng đang thiếu một thanh đao sắc bén dễ dùng.
Nếu được mài giũa tốt, lưỡi kiếm ấy sẽ thay ta quét sạch mọi chướng ngại.
Hậu viện Đông cung lại có thêm vài mỹ nhân.
Họ lần lượt sinh cho Dung Trạm hai nữ nhi.
Bệ hạ bệnh nặng.
Dung Trạm đăng cơ làm hoàng đế.
Quần thần liên tiếp dâng tấu, thỉnh cầu lập hậu sớm và tuyển thêm phi tần.
Dung Trạm tuy có chút do dự.
Nhưng không ngoài dự đoán, ngôi vị Hoàng hậu cuối cùng vẫn thuộc về Tiết Kính Đường.
Đồng thời lại tuyển thêm các tiểu thư thế gia trong triều làm phi.
Còn ta được phong lên hàng Quý phi.
Trong nhất thời, hậu cung trở nên vô cùng náo nhiệt.
Tiết Kính Đường bị lạnh nhạt ở Đông cung suốt nhiều năm.
Bởi vậy nàng ta cũng ghi hận ta.
Nay đã trở thành chủ nhân hậu cung.
Nàng ta nóng lòng muốn ngẩng cao đầu, tìm cơ hội thị uy với ta.
Nhưng người nàng ta hận nhất vẫn là Tiêu Lan Y.
Thế nhưng, khi Dung Trạm xuất cung tuần tra thủy lợi ở Giang Nam trở về, hắn lại mang theo một nữ t.ử.
Dung mạo thanh thoát như tiên.
Khí chất lạnh nhạt xuất trần.
Dung Trạm sủng ái nàng đến cực điểm.
Khiến cả lục cung đều trở nên lu mờ.
Hắn cho xây lại điện Chương Hoa vì nàng.
Lại trồng khắp nơi hàng ngàn cây lê trắng.
Hắn nói chỉ có hoa lê thanh cao mới xứng với phong thái của nàng.
Được sủng ái suốt mấy tháng.
Nhưng không ai được nhìn thấy dung mạo thật của nàng.
Ngay cả việc thỉnh an Hoàng hậu cũng được miễn toàn bộ.
Hoàng hậu vốn không phải người biết nhẫn nhịn.
Nàng ta đích thân ngự giá đến điện Chương Hoa.
Cưỡng ép vén khăn che mặt của nữ t.ử kia.
Đó là một gương mặt giống Tiêu Lan Y đến tám phần.
Ngay đêm hôm đó.
Nữ t.ử ấy lại được tấn phong làm Chiêu Nghi.
Hàn Chiêu Nghi, đứng đầu Cửu tần.
Danh tiếng lẫy lừng.
Khiến cả hậu cung thất sắc.
Nhưng lúc này, ta lại trực tiếp dâng lời can gián.
Nói rằng bệ hạ mê đắm nữ sắc, bỏ bê triều chính.
Quá thiên vị một người.
Khiến lục cung bất hòa.
Những lời ấy khiến Dung Trạm nổi giận.