Cho dù không yêu thái t.ử.
Nàng vẫn luôn cảm thấy mình là sự lựa chọn bất đắc dĩ sau cùng.
Còn Tiêu Lan Y...
Trong mắt nàng ta vẫn luôn là một mối họa ngầm.
Về phần ta...
Nàng ta chưa từng đặt vào mắt.
Gia thế của nàng ta cho nàng ta đủ tư cách để không kiêng nể bất kỳ ai.
Danh tiếng Thái t.ử phi ghen tuông đã truyền khắp nơi.
Còn người mà thái t.ử thật sự để trong lòng...
Nhìn thế nào cũng sắp không giấu nổi nữa.
Thái t.ử phi hành sự quá mức hoang đường.
Bị cấm túc suốt nửa năm.
Ta sống yên ổn trong cung Từ Ninh.
Đứng ngoài vũng bùn thị phi.
Thế nhưng… Thái hậu đã nhắc nhở ta nên trở về rồi.
Ta ngẩng đầu nhìn ra ngoài.
Dung Trạm đang đứng chờ trước điện.
Hắn tới đón ta.
8
Trên suốt quãng đường, chúng ta đều im lặng không nói gì.
Nhìn quầng thâm dưới mắt hắn, rõ ràng đã bị chuyện gì đó quấy nhiễu từ lâu.
Trước khi vào phủ, hắn chậm rãi lên tiếng:
“Thái t.ử phi hành sự lỗ mãng, không biết nhìn đại cục, không phải người thích hợp chủ sự. Những việc nội vụ trong phủ vẫn nên giao cho nàng quản lý.”
Lời vừa dứt, đối bài và chìa khóa đã được đặt vào tay ta.
Tuy Thái t.ử phi bị cấm túc, nhưng từ ăn mặc ở đi lại, ta chưa từng cắt xén bất cứ thứ gì của nàng ta.
Ngay cả những gấm vóc lụa là và trà quý nàng ta đòi thêm, ta cũng đều đáp ứng.
Bất cứ thứ gì nàng ta muốn, ta đều chiều theo.
Ta còn trừng phạt vài tên hạ nhân nịnh trên đạp dưới, nhân cơ hội chỉnh đốn một phen.
Mỗi lần tới thăm nàng ta, ta đều hỏi han ân cần, quan tâm chu đáo.
Nàng ta vẫn kiêu ngạo như cũ, giữa chân mày đầy vẻ tức giận:
“Ngươi là người tốt, biết điều lại an phận. Nhưng nữ nhân họ Tiêu kia chính là cái gai trong lòng ta. Đợi ta ra ngoài, nhất định sẽ khiến nàng ta đẹp mặt.”
Ta chỉ cười mà không nói.
Ta không phải người lương thiện.
Không nhận nổi lời khen ấy của nàng ta.
Trong tay ta không có át chủ bài.
Chỉ có thể lấy người làm quân cờ.
Những ai ta gặp được, đều có thể trở thành thứ để ta sử dụng.
Nếu ta có gia thế và trợ lực như nàng ta...
Có lẽ ta thật sự có thể làm một người tốt thuần túy.
Hậu viện Đông cung lại một lần nữa trở về trong sự khống chế của ta.
Không cầu lập công.
Chỉ cầu không phạm sai lầm.
Hiện giờ vẫn chưa phải lúc thích hợp để đứng ra trước ánh sáng.
Chiêu Dương cũng từng đến thăm Tiết Kính Đường vài lần.
Thậm chí còn cầu tình cho nàng ta trước mặt Dung Trạm.
Nàng không thích ta.
Ngược lại lại rất thân thiết với Tiết Kính Đường.
Ta tình cờ gặp Ôn Ngọc Hành ở chùa Tĩnh An.
Hắn ở trong chùa nhiều ngày liền mà không chịu trở về phủ.
Hắn ngồi dưới gốc cây một mình đ.á.n.h cờ.
Giữa hàng mày là vẻ u sầu khó tan.
Ta ngồi xuống đối diện hắn.
Cầm một quân cờ trắng đặt xuống bàn cờ.
“Nếu hạ ở đây, ván cờ này sẽ sống lại. Ôn đại nhân chỉ là nhất diệp chướng mục mà thôi.”
Ta khẽ bật cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn mừng rỡ như vừa tìm được lối thoát, liên tục gật đầu:
“Sao ta lại không nghĩ ra chứ? May mà có cô...”
Nhưng khi ngẩng đầu nhìn thấy là ta, nụ cười lập tức cứng đờ.
Ánh mắt ta lướt qua bàn cờ.
“Đời người như một ván cờ. Gần đây Ôn đại nhân liên tiếp gặp khó khăn, chí hướng không được thực hiện. Ngài có từng nghĩ đến việc mở ra một con đường khác chưa?”
Hắn ngước mắt dò xét ta: “Ý gì?”
“Trong ba năm qua, ngài đã liên tục được thăng chức nhiều lần.
“Ân tình của Chiêu Dương đối với bệ hạ và thái t.ử cũng đã tiêu hao quá nhiều. Những gì nàng có thể giúp ngài đã rất hạn chế rồi. Chi bằng hợp tác với ta?”
Hắn bật cười khinh miệt: “Dựa vào ngươi?”
“Đúng, dựa vào ta.”
Ta quá mức chắc chắn.
Đến mức tiếng cười châm chọc của hắn cũng phải ngừng lại giữa chừng.
Tốc độ thăng tiến hiện tại đã không còn đủ để thỏa mãn hắn nữa.
Hắn muốn nhúng tay vào binh quyền.
Đáng tiếc, Chiêu Dương không thể giúp hắn đạt được điều đó.
Nàng đã từ chối.
Vì thế hắn nửa tháng không về phủ.
Cố ý khiến nàng nóng ruột lo lắng.
“Ngươi không để tâm đến nỗi nhục bị ta từ hôn ngày trước sao?
“Vậy mà vẫn muốn hợp tác với ta?”
Truyện được đang trên page Ô Mai Đào Muối
“Trên đời này không có kẻ thù vĩnh viễn. Thoát khỏi những tầm thường trước đây, đứng ở nơi cao hơn để nhìn xuống, đó mới là mục tiêu của ta và ngài. Chúng ta là cùng một loại người. Đương nhiên sẽ là đồng minh tuyệt vời nhất.”
Ta nói như thể chuyện đó là điều hiển nhiên.
Ánh mắt hắn hơi khựng lại.
Dường như không ngờ ta có thể nhìn thấu hắn.
Hiểu được sự không cam lòng và chấp niệm trong lòng hắn.
“Được.”
Hắn nghiêm túc đồng ý.
“Giúp ta tìm một nữ t.ử có dung mạo giống nàng ấy.
“Càng giống càng tốt. Cử chỉ lời nói tốt nhất cũng nên được huấn luyện một chút.”
Ta đưa cho hắn bức họa nhỏ trong tay.
Khoảnh khắc nhìn thấy người trong tranh, hắn lộ vẻ kinh ngạc.
Chỉ trong chớp mắt, hắn đã hiểu ta muốn làm gì.
Trước khi rời đi, ta vẫn không nhịn được mà nhắc nhở:
“Chiêu Dương mong chờ một đứa con đến thế. Nếu ngài muốn lợi dụng cảm giác áy náy của nàng, tốt nhất nên biết chừng mực. Nếu xảy ra sai sót… Chỉ sợ cuối cùng lại công dã tràng mà thôi.”
“Ngươi làm sao biết được?”
Sắc mặt hắn lập tức hoảng hốt.
Ta chậm rãi rời đi.
Không đáp một lời.
Chiêu Dương thành hôn nhiều năm mà không có con.
Chuyện này không thể tách rời khỏi người phu quân mà nàng hết mực yêu thương bên gối.
9
Trên đường từ chùa Tĩnh An trở về phủ.
Ta vừa hay gặp phải một chuyện bất bình.
Có mấy tên cướp hung hãn đang truy đuổi một nữ t.ử.
Nàng ngã nhào trước xe ngựa của ta.
“Cứu mạng...”
Giọng nói ấy có chút quen tai.
Ta vén rèm xe lên.
Chỉ thấy Tiêu Lan Y vô cùng chật vật.
Trên váy áo còn dính vài vệt m.á.u.
Trâm cài tóc đã rối loạn.
Rõ ràng vừa rồi nàng đã phải liều mạng chạy trốn.
Chỉ trong nháy mắt, ta đã hiểu ra mọi chuyện.
Thái t.ử phi vừa mãn thời hạn cấm túc, đã không còn nhịn nổi nữa.
Đây là muốn nhổ cỏ tận gốc.