“Tắc Dịch, tôi dọn giúp cậu xong rồi, cậu làm việc xong cũng nghỉ ngơi sớm nhé!”
Bác Thân dọn tách trà xong, trước khi rời đi còn căn dặn, lập tức phá vỡ bầu không khí yên tĩnh ấy.
Ngộ Từ giật mình, chợt mở bừng mắt ra, Phó Tắc Dịch hôn nhẹ trấn an cô rồi mới đáp lại: “Vâng.”
Giọng anh hơi khàn.
Sau đó cánh cửa phòng nhẹ nhàng khép lại, tiếng bước chân vững vàng từ tốn bước xuống cầu thang vang lên, mãi đến khi không còn nghe thấy gì nữa.
Gương mặt Ngộ Từ vừa nóng vừa đỏ như một quả táo chín mọng.
Phó Tắc Dịch rũ mắt nhìn cô, sau đó yết hầu khẽ chuyển động, cất lời bằng chất giọng như phủ một màng sương mù, lại còn hơi mơ hồ: “Bác Thân đi rồi.”
Ngộ Từ cúi đầu khẽ đáp: “Vâng.”
Sau đó cô bối rối liếc tới liếc lui, lắp bắp nói: “Em em em, em cũng về đây, anh anh anh nghỉ ngơi sớm nhé.”
“Em...” Phó Tắc Dịch vừa chuẩn bị cất lời, người trước mặt anh đã tức tốc vén rèm ra chuồn đi mất.
Ngay sau đó là tiếng cửa phòng mở ra, tiếng đóng cửa lạch cạch cũng tiếp nối.
Anh sững sờ, nhìn tấm rèm khẽ lay động rồi cong môi cười mỉm.
*
Ngộ Từ chạy một mạch về Trú Nguyệt Các, ôm n.g.ự.c thở dốc thật lâu rồi lại ngơ ngác mất hồn.
Mãi đến khi bên ngoài vang lên hai tiếng gõ cửa khẽ khàng: “Tiểu Từ, cháu ngủ chưa?”
Bác Thân vốn đã ra khỏi Nam Viên rồi, nhưng nghĩ lại vẫn thấy nên quay lại xem thử vì đèn bên Trú Nguyệt Các cũng chưa tắt.
Ngộ Từ ngớ ra một hồi mới đáp lại: “Vâng! Cháu ngủ ngay đây ạ!”
“Được, đừng quên tắt đèn nhé, không lại ngủ không ngon!” Bác Thân lại dặn dò.
Cô đáp: “Vâng!”
Sau khi bác Thân rời đi, Ngộ Từ đứng trước cửa hồi lâu, ngón tay vuốt nhẹ lên môi, thẫn thờ một hồi lại khẽ cong môi cười, rời khỏi cửa phòng đi vào phòng trong.
*
Ngày hôm sau, Phó Tắc Dịch không nán lại ăn sáng ở Dụ Viên mà ra khỏi nhà từ rất sớm.
Hôm nay Ngộ Từ cũng không chờ bác Thân đến gọi đã xuống lầu trước.
Tô Lăng bắt đầu chính thức vào hạ, cây cối trong vườn càng thêm tốt tươi xanh ươm, tiết trời buổi sáng trong lành nên sáng nay họ dùng bữa tại đình ven hồ ở Đông Viên.
Dì Tần đang bày bát đũa cho cụ bà thì thấy Ngộ Từ bước ra khỏi cửa nam, băng qua những khóm hoa rợp bóng bước chân vào hành lang, nhịp chân trông nhẹ tênh phấn khởi.
Còn chưa đến gần Ngộ Từ đã đứng ở đầu bên kia hành lang cười khúc khích gọi: “Bà cố, dì Tần, chào buổi sáng!”
Dì Tần cười to chào lại: “Ơi! Chào buổi sáng.”
Cụ bà cũng mỉm cười gật đầu với cô.
Sau đó cô lại tiếp tục cười tươi đi về phía họ.
Dì Tần gác đũa lên gối đũa, vừa cười vừa nói nhỏ: “Hôm qua con bé còn rầu rĩ không vui, hôm nay lại như mặt trời nhỏ ấy.”
Cụ bà nhìn bóng dáng nhảy nhót vui vẻ, hoạt bát nghịch ngợm kia, chỉ cười không đáp.
Sau đó bà ngẩng đầu ngắm nhìn khung cảnh trong sân vườn, cuối cùng nán lại cây hoa mộc lan trong sân, cong nhẹ khóe môi rồi cầm đũa lên.
Bà hỏi: “Tắc Dịch đi rồi à?”
Dì Tần đáp: “Vâng, mới sáng ra đã đi rồi.” Nói xong bà ấy cười: “Cũng có hiếu lắm, còn tranh thủ chạy về ăn bữa cơm tối với cụ, bận đến mức chẳng kịp ăn bữa sáng đã phải đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cụ bà bật cười: “Tôi không nghĩ là thằng bé tranh thủ chạy về chỉ để ăn cơm với tôi đâu.”
Dì Tần cũng cười theo: “Không phải vì cụ, thì còn có thể...”
Dì Tần chưa nói hết câu đã khựng lại, nhìn nụ cười trên khóe môi cụ bà rồi chậm rãi ngước lên nhìn bóng dáng đang đi băng băng qua hành lang như chú chim non nhảy nhót rộn ràng dưới ánh mặt trời kia.
Nét mặt bà ấy thoáng ngỡ ngàng, sau đó lại chợt bật cười như đã hiểu.
Thật lâu sau mới buồn man mác nói: “Ôi chà, lâu rồi nhà mình không đầy sức sống như thế này.”
Mùa hè đã tới, vạn vật rực rỡ um tùm, ánh bình minh cũng vừa ló rạng.
Team chuyên làm truyện linh dị, mọi người hãy theo dõi để cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất nhé
Cụ bà cũng nhìn cô gái nhỏ tắm mình dưới ánh nắng kia, khẽ nhếch môi: “Phải đấy, đã lâu rồi căn nhà này không bừng sức sống như thế.”
*
Đầu tháng bảy, Đoàn Văn công công bố kết quả thi, Ngộ Từ phải vào đoàn tập huấn hai tháng.
Nơi tập huấn nằm khá xa Dụ Viên nên cô phải dọn qua đó ở.
Tuy chỉ có hai tháng nhưng dì Tần và bác Thân vẫn luyến lưu không nỡ, lúc mang hành lý ra khỏi cửa giúp cô chỉ thiếu điều rưng rưng hai hàng nước mắt.
Cô cười tươi ôm mỗi người một cái: “Cũng đâu phải là cháu không về nữa đâu! Trung thu cháu về.”
Sau đó cụ bà lại dặn dò thêm một phen mới cho cô đi.
Tham gia đợt tập huấn của Đoàn Văn công đợt này không chỉ có nhóm của Ngộ Từ mà còn có cả một vài tiền bối.
Ký túc xá thuộc dạng phòng đôi, cô được phân ở chung với một bạn nữ thi đậu vào năm ngoái tên Ngô Ninh, cô ta sở hữu một gương mặt b.úp bê rất dễ thương, lúc cười rộ lên còn thấp thoáng hai chiếc răng nanh nhỏ.
Ngày tập huấn đầu tiên, Ngô Ninh đã dặn cô đừng dây vào trợ giảng biên đạo lần này, nguyên văn lời cô ta nói là: “Quả thật là sự tồn tại như Diệt Tuyệt Sư Thái”.
Ngay chiều hôm đó, Ngộ Từ đã lĩnh hội được uy lực của vị “Diệt Tuyệt Sư Thái” này.
Có người chải tóc không đúng tiêu chuẩn, cả chiều hôm đó không được vào phòng tập mà phải chải tóc trong phòng trang điểm nguyên buổi chiều.
Vì lén nói chuyện riêng với cô nên Ngô Ninh cũng bị phạt bật cao một trăm cái.
Nhìn Ngô Ninh mặt mày đau khổ bật cao quanh phòng tập hết vòng này đến vòng khác, Ngộ Từ sợ đến mức chẳng dám thở mạnh.
Mấy ngày tiếp theo, cả nhóm rũ rượi cứ như cà tím gặp sương, vốn còn tưởng ra trường rồi là có thể thư giãn dễ thở hơn, nào ngờ lại bước thẳng vào chế độ địa ngục.
Giữa khóa tập huấn có một ngày lớp được sớm, Ngộ Từ đã dự định hết lớp tập huấn chiều đó sẽ về Dụ Viên một chuyến, cũng đã báo với bác Thân rồi, nhưng người tính không bằng trời tính, hôm đó lớp tập huấn bị kéo dài, lúc tan lớp đã quá giờ từ lâu nên cô chỉ đành gạt bỏ kế hoạch.
Tối đến, bỗng dưng Ngô Ninh ra vẻ bí hiểm tiến sát lại hỏi: “Ngộ Từ, cô có bạn trai rồi hả?”
Lúc đó Ngộ Từ đang viết thư cho cụ bà.
Cụ bà không sử dụng các thiết bị công nghệ hiện đại và cũng khá thích kiểu thư từ truyền thống, không chỉ cụ bà mà hầu hết người lớn trong nhà họ Ngộ và nhà họ Phó đều như thế.
Chắc là vì quen kiểu ấm áp xưa cũ “ngựa xe chậm, thư từ cũng chậm”, tuy nhiên thư từ thời nay hết chậm rồi, có thể giao đến tay trong ngày.
Lần này không thể về nên cô đã viết một bức thư.
Nghe hỏi, động tác viết thư của Ngộ Từ thoáng khựng lại, sau đó mới khẽ bật cười: “Ừm.”
Ngô Ninh ngỡ ngàng: “Có rồi!”
Sau đó cô ta vỗ đùi như muốn nói lại thôi, cuối cùng lại bị thu hút bởi chữ của Ngộ Từ, ngạc nhiên tán thưởng: “Quao, Ngộ Từ, chữ của cô đẹp thế!”
Ngộ Từ cười không đáp, tiếp tục cầm b.út viết tiếp.
Ngô Ninh không đọc nội dung bức thư mà chỉ xem tiêu đề, sau đó hơi kinh ngạc thốt lên: “Cô viết thư gửi về nhà hả?”
Ngộ Từ gật đầu: “Ừm.”
Ngô Ninh càng ngạc nhiên hơn: “Lần đầu tiên tôi thấy có người vẫn còn viết thư ở thời buổi này đó! Thật có cảm giác trang trọng.”
Ngộ Từ cười cười, ký tên xong, cô thổi thư cho khô mực rồi mới gấp lại bỏ vào bao thư: “Người lớn nhà tôi coi trọng mấy cái này, chứ lớp con cháu bọn tôi thì vẫn gọi điện nhắn tin nhiều hơn.”