Nghe mấy từ ngữ mang cảm giác xưa cũ như “người lớn”, “con cháu” này làm Ngô Ninh thoáng ngỡ ngàng, hơi thắc mắc nhíu mày.
Cô ta ngẫm nghĩ một lát rồi bất chợt trừng to mắt: “Ngộ Từ, cô là người của nhà họ Ngộ nhỉ?”
Ngộ Từ bị hỏi cho ngớ ra vài giây, sau đó mỉm cười: “Tôi họ Ngộ mà, còn là người nhà khác được sao?”
“Không phải không phải!” Ngô Ninh vội vàng phản bác, nhưng nhất thời tâm trí không suy nghĩ nhanh nhạy được, không biết phải biểu đạt thế nào nên sốt ruột đến mức chau cả mày lại.
Ngộ Từ hiểu ý cô ta bèn bật cười, cho một câu trả lời khẳng định: “Ừm, đúng rồi.”
Nét mặt Ngô Ninh còn sốc hơn cả lúc nãy, “ồ quao” cảm thán liên tục mấy lần, biểu cảm như “vậy mà lại không biết nhân vật lớn ở ngay bên cạnh” ấy.
“Vậy vậy vậy… Vậy nhà các cô và nhà họ Phó quen biết lâu đời hả?”
Ngộ Từ gật đầu: “Ừm, đúng rồi.”
Thế là Ngô Ninh lại “ồ quao” cảm thán mấy tiếng nữa, tiếng sau còn to hơn tiếng trước.
Nhà họ Phó và nhà họ Ngộ luôn sống rất kín tiếng ở Tô Lăng, nhưng dù sao bề dày lịch sử gia tộc của họ đã rất lâu đời.
Team chuyên làm truyện linh dị, mọi người hãy theo dõi để cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất nhé
Ngộ Từ mỉm cười, dán kỹ bao thư lại rồi để trên bàn, định sáng mai mang đi gửi.
Ngô Ninh hít sâu một hơi, nhìn cô thêm một lát, cuối cùng vẫn chọn im lặng.
Cất thư xong, Ngộ Từ quay người nhìn cô ta: “Sao thế, cô có gì muốn nói với tôi à?”
Ngô Ninh chớp mắt hơi do dự, nhưng rồi lát sau vẫn quyết định nói ra: “Thì là, tham gia tập huấn chung với chúng ta lần này còn có người của tổ nhạc cụ, cô biết không?”
Ngộ Từ gật đầu: “Biết chứ.”
Nội bộ Đoàn Văn công được phân chia rất rõ ràng nên số lượng người được tuyển mỗi đợt cũng tương đối đông.
“Vậy cô biết Nhậm Hiện bên tổ đàn Cello không?”
Ngộ Từ nhíu mày, đúng là đợt này quá nhiều người tham gia tập huấn, hơn nữa cô cũng không giao tiếp với người lạ, bèn lắc đầu: “Không biết.”
Ngô Ninh nhìn cô, im lặng một hồi, cuối cùng nói trắng ra: “Trời ơi, thật ra là trông anh ta có vẻ muốn theo đuổi cô, hôm nay còn đến hỏi tôi là cô có bạn trai chưa.”
Ngộ Từ sững người, lại nghiêm túc lục lọi ký ức một phen, xác nhận đúng là mình không nhớ cái tên này.
Ngô Ninh nhìn cô rồi nhắc: “Hai hôm trước trời mưa, cái người cô cho mượn ô lúc ra khỏi khu dạy học ấy.”
Ngộ Từ khựng người, lúc này mới chợt nhớ ra.
Hôm đó ra ngoài cô và Ngô Ninh đều có mang theo ô, lúc ra cổng trùng hợp gặp mấy bạn nam đứng trú mưa dưới mái hiên, thế là cô cho mượn chiếc ô của mình rồi che chung ô với Ngô Ninh để về.
Sau này người ta đến trả ô, còn nói muốn mời cô ăn cơm nhưng cô thấy cũng chẳng phải chuyện gì to tát, chỉ tiện tay giúp thôi nên đã từ chối.
Nhưng hình như cô chẳng có ấn tượng gì với bạn nam đó cả, ngay cả gương mặt trông ra sao còn chẳng nhớ nữa là.
Ngộ Từ khẽ cười rồi đứng lên, vừa lấy quần áo chuẩn bị đi tắm vừa trả lời: “Chỉ cho mượn một chiếc ô mà thôi.”
Ngô Ninh ngồi trên ghế đẩu: “Đó là một khắc liếc mắt thoáng qua đã thương nhớ cả đời, vừa gặp đã yêu, mới quen mà đã thấy như thân quen từ kiếp trước?”
Bình thường rảnh rỗi Ngô Ninh thích đọc tiểu thuyết ngôn tình nên hễ mở miệng nói chuyện là lại thốt ra vốn từ phong phú đến mức có thể hình dung bằng từ đồ sộ.
Ngộ Từ bật cười, trước khi vào phòng tắm, cô lại nghiêm túc nhìn cô ta lần nữa: “Tôi có bạn trai rồi.”
Nói xong, cô ngập ngừng một lát mới phát hiện hình như đã lâu không liên lạc với Phó Tắc Dịch.
Lần cuối gặp nhau là lúc cô vừa dọn tới đây, lúc thu dọn hành lý sơ ý bỏ quên một bộ đồ tập trên ghế, nhưng ngày hôm sau lại phải dùng gấp nên không kịp đi mua cái mới, thế là cô đã gọi về nhà.
Người bắt máy là bác Thân, vốn bảo tài xế của cụ bà mang đến, nhưng cuối cùng lại là Thẩm Mân mang đến cho cô.
Lúc nhận được quần áo, Phó Tắc Dịch còn nhắn tin hỏi cô nhận được đồ chưa.
Đó là lần đầu tiên họ liên lạc sau khi cô dọn ra ngoài.
Ngô Ninh nhìn Ngộ Từ: “Ừm… Vốn muốn nói với cô là điều kiện gia đình của Nhậm Hiện ổn áp lắm, vào cùng đợt với tôi, ba là bác sĩ, mẹ là nghệ sĩ đàn dương cầm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nói xong, cô ta dừng lại vài giây mới nói tiếp: “Giờ nghĩ lại thấy vẫn nên thôi đi, chắc cô cũng chẳng quan tâm mấy vật ngoài thân này đâu.”
Ngộ Từ hoàn hồn trong cơn lơ đễnh, mỉm cười nói: “Cô không tắm thì tôi tắm nhé.”
Nói xong cô mở cửa vào phòng tắm, bỏ lại Ngô Ninh lăn lộn trên giường than trời than đất: “Bực c.h.ế.t đi được, cái thế giới này có thêm một người giàu là tôi thì sẽ nổ tung à?”
…
Trước khi ngủ, Ngộ Từ cầm điện thoại chần chừ thật lâu song vẫn mở khung trò chuyện với Phó Tắc Dịch ra.
Nội dung trò chuyện phía trên vẫn dừng lại ở lần đưa đồ, câu cuối cùng là anh dặn cô chăm sóc bản thân cho tốt, cô vâng dạ đáp lại rồi không ai nói gì nữa.
Nhìn đồng hồ thấy đã gần mười một giờ đêm, đoán có lẽ giờ này anh rảnh nên thử nhắn cho anh một tin: [Đang làm gì đấy?]
Vừa ấn nút gửi đi xong, điện thoại chợt rung lên trong lòng bàn tay.
Ngộ Từ hoàn toàn không ngờ được rằng màn hình lúc này lại hiển thị rõ ràng tên của Phó Tắc Dịch.
Cô khựng lại trong phút chốc, nhìn Ngô Ninh đang nằm lướt mạng trên giường rồi cầm điện thoại ra khỏi ký túc xá, vừa đóng cửa lại đã vội bắt máy ngay: “Alo.”
Vì đang đứng trong hành lang, sợ làm phiền phòng ký túc khác nghỉ ngơi nên cô cố hạ thấp giọng xuống, vừa nói vừa đi ra ngoài hành lang.
Nghe giọng cô nhỏ đến lạ, Phó Tắc Dịch cũng khựng lại, hỏi: “Sao thế em?”
Ngộ Từ bước nhanh vài bước ra khỏi hành lang: “Em đang trong ký túc xá, sợ làm phiền người khác nghỉ ngơi.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây rồi nhỏ nhẹ xin lỗi: “Xin lỗi em, đúng là trễ lắm rồi, vậy... Mai anh gọi em sớm hơn nhé?”
Ngộ Từ sững sờ, vội trả lời: “Không sao đâu, em ra ngoài rồi.”
Lúc xem thời gian trên điện thoại Phó Tắc Dịch mới thấy tin nhắn Ngộ Từ vừa gửi cho mình, khẽ cười: “Nhắn tin cho anh, có chuyện gì à?”
Trước đây, hầu như lần nào nhắn tin cho anh cũng là có việc cần, hiếm khi nào dùng kiểu mở đầu như “đang làm gì đấy” lắm.
Ngộ Từ bĩu môi: “Chỉ muốn hỏi anh đang làm gì thôi.”
Đầu dây bên kia im lặng một lát rồi mới vang lên tiếng cười khẽ: “Bảy giờ hôm nay anh họp ban quản trị đến mười giờ mới xong, mười giờ rưỡi đi tiệc xã giao, một giờ chiều về công ty, ngay sau đó lại họp liên tiếp ba hạng mục, sáu giờ rưỡi kết thúc, bảy giờ tối có một cuộc xã giao nữa, đến giờ mới xong.”
Nghe anh nghiêm túc báo cáo hôm nay làm những gì, Ngộ Từ sững người.
Sau đó lại nghe anh cười khẽ: “Còn muốn hỏi gì nữa không nào?”
Bị anh dẫn dắt khiến Ngộ Từ bật cười, sau đó hơi tiếc nuối bảo: “Vốn dĩ hôm nay em định về Dụ Viên, không ngờ lớp tập huấn bị kéo dài nên chẳng kịp về.”
Nói xong, dường như thấy than phiền tiêu cực như vậy không hay lắm, vì ngày nào anh cũng rất bận, gọi cho cô còn phải nghe cô than thở thì đúng là không ổn chút nào, thế là cô vội vàng chuyển chủ đề: “Hôm nay anh có về Dụ Viên không?”
Bên kia im lặng tầm nửa giây mới trả lời: “Không có.”
Ngộ Từ khẽ ồ một tiếng rồi hỏi: “Vậy Trung thu anh có về không?”
Lần này anh trả lời rất kiên định: “Ừm, về.”
Ngộ Từ gật đầu: “Có thể Trung thu em mới về.”
Khóa tập huấn kết thúc trước Trung thu một ngày, xong khâu bàn giao, thu xếp đồ đạc nữa chắc cũng phải sang hôm sau mới về được.
Phó Tắc Dịch đáp: “Được, anh đến đón em.”
Ngộ Từ mỉm cười, đồng ý: “Được.”
Sau đó cô quay đầu lại, thấy khu ký túc xá đã lần lượt tắt đèn bèn vội nói: “Em về ký túc xá đây, anh xong tiệc xã giao thì về nghỉ ngơi sớm nhé!”
Phó Tắc Dịch đồng ý, bên Ngộ Từ im lặng mấy giây mới vang lên giọng nói nhẹ nhàng: “Anh cũng phải chăm sóc bản thân thật tốt đấy.”
Vừa là quan tâm vừa là lưu luyến.
Phó Tắc Dịch hơi sững sờ, rồi lại nhếch nhẹ môi dịu giọng nói: “Được.”
Sau đó họ cúp máy, Ngộ Từ cầm điện thoại vội vã quay về ký túc xá.