Dụ Viên.
Phó Tắc Dịch ngồi trong đình nghỉ mát dưới Trú Nguyệt Các, anh đặt điện thoại xuống, nâng tay lên ngắm nhìn mặt trăng trên bầu trời, đang là giữa tháng nên trăng tròn cao vời vợi, trời đêm nay thật đẹp.
Cây cối bên tường cũng nở hoa tỏa hương thơm ngát vào đêm nay.
Quả thật anh vừa đi tiệc xã giao, chẳng qua là sáng nay bác Thân có gọi điện thoại cho anh hỏi tối nay có về ăn cơm không.
Không phải ngày lễ nào nên anh hỏi: “Có việc gì sao ạ?”
Bác Thân cười hai tiếng rồi nói: “Hôm qua Tiểu Từ bảo hôm nay về nhà nên tôi cũng hỏi cậu xem.”
Lúc ấy anh đã thoáng im lặng rồi mới trả lời: “Cháu sẽ cố gắng về.”
Cuối cùng sắp xếp lịch trình vẫn không kịp về ăn cơm, nhưng kết thúc buổi xã giao anh vẫn về.
Bác Thân ra mở cửa còn kinh ngạc một phen, hoàn hồn lại mới vội nói: “Ôi trời, hôm nay Tiểu Từ tập huấn trễ giờ nên không có về được!”
Anh im lặng, khẽ đáp: “Không sao, tối nay cháu ở lại Dụ Viên.”
Về Nam Viên xong mùi t.h.u.ố.c lá vẫn chưa phai nên anh ngồi dưới Trú Nguyệt Các một lát, cân nhắc thời gian rồi quyết định gọi điện thoại cho cô.
Cảm thấy mùi t.h.u.ố.c lá đã bay hết, anh ngồi trong đình nghỉ mát dưới gốc cây ngắm nhìn Trú Nguyệt Các giữa bóng cây thêm lát nữa mới đứng dậy, đi xuống bậc thang.
*
Thế nhưng lúc khóa tập huấn sắp kết thúc, Đoàn Văn công chợt ra thông báo bảo những học viên hoàn thành đợt tập huấn này cùng nhau tham gia biểu diễn trong đêm hội Trung thu do đài truyền hình thành phố tổ chức.
Quả thật đó là một cơ hội rèn luyện rất tuyệt vời về mặt công việc, nhưng cũng có nghĩa là Ngộ Từ chẳng được về nhà vào dịp lễ Trung thu.
Cô buồn bã thất vọng một chút rồi gọi về cho Dụ Viên.
Bác Thân bắt máy, biết tin đó xong cũng khá tiếc nuối, nhưng rồi vẫn bảo: “Công việc quan trọng, không làm cản trở cháu, để bác Thân bảo tài xế gia đình mang bánh Trung thu và bánh hạt dẻ nhà bếp làm đến cho cháu.”
Tuy thất vọng trong lòng nhưng cô vẫn ngọt ngào đáp lại: “Vâng, cảm ơn bác Thân.”
Bác Thân bật cười, sau đó mới sực nhớ ra một chuyện, nhắc cô một tiếng: “Cháu nhớ báo cho Tắc Dịch một tiếng nhé, lần trước cháu bảo về rồi không về được ấy, bác quên nói với cậu ấy làm hại tối muộn kết thúc tiệc xã giao xong cậu ấy vẫn chạy về.”
Ngộ Từ sửng sốt.
Lần trước…
Cũng chính là đêm anh gọi điện thoại cho cô.
Anh đã về nhà.
Cầm điện thoại ngẩn người thật lâu Ngộ Từ mới khẽ trả lời: “Vâng.”
Sau khi kết thúc cuộc gọi với bác Thân, Ngộ Từ chần chừ một lát rồi mở Wechat ra, giây phút mở khung trò chuyện với Phó Tắc Dịch, cô chợt nảy lên suy nghĩ muốn trốn buổi diễn Trung thu, xót xa trong lòng.
Nhưng cuối cùng cô vẫn hít mũi, nhắn tin cho anh: [Trung thu này em cũng không về được rồi, phải tham gia biểu diễn.]
Gửi tin nhắn xong, cô lại vội bổ sung thêm câu thứ hai: [Nhưng nếu diễn xong sớm thì em bắt xe về.]
Tuy biết anh bận, có lẽ giờ này sẽ không đọc tin nhắn được nhưng cô vẫn nhìn màn hình chờ câu trả lời từ anh.
Đúng là Phó Tắc Dịch đang rất bận, vừa ra khỏi phòng họp đã thấy điện thoại trên bàn làm việc sáng lên.
Anh khựng lại, bước tới cầm lên xem mới phát hiện là tin nhắn của Ngộ Từ, nhấn vào đọc nội dung tin nhắn xong anh hơi sững người, soạn tin nhắn gửi lại: [Ừ, anh đến đón em.]
Điện thoại rung lên trong lòng bàn tay, một tin nhắn bất chợt nhảy lên làm Ngộ Từ giật mình.
Chữ “ừ” là trả lời tin nhắn đầu tiên của cô, “anh đến đón em” là trả lời tin nhắn thứ hai.
Cô mím môi.
[Vâng, nếu xong sớm thì anh đến đón em, còn nếu trễ quá thì hôm sau em về.]
Nếu cô còn tiếp tục nói mình tự bắt xe về, chắc chắn anh sẽ tiếp tục đòi đến đón cho mà xem.
Một dịp lễ hiếm hoi như Trung thu, cô vẫn mong anh được nghỉ ngơi thật tốt.
Team chuyên làm truyện linh dị, mọi người hãy theo dõi để cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất nhé
Khung trò chuyện yên ắng mấy giây, anh gửi một câu: [Được.]
*
Vì buổi diễn báo cáo diễn ra khá gấp nên nhiệm vụ tập luyện trong đoàn cũng bị đẩy nhanh và dồn dập hơn hẳn, suốt giai đoạn đó mọi người đều phải đi sớm về muộn, mệt đến mức ngay cả người thích nói như Ngô Ninh cũng không muốn nói nhiều nữa, tắt đèn là ngoan ngoãn đi ngủ ngay.
Hôm biểu diễn, tuy bảo là nhóm múa tham gia nhưng Ngộ Từ vẫn gọi một cuộc cho cụ bà, vui vẻ nói với bà tối nay nhớ xem tivi, thử thách với thị lực của người già như bà có thể tìm thấy cô hay không.
Cụ bà ở đầu dây bên kia vừa cười vừa đáp: “Được được được! Bà đeo kính lão vào, chắc chắn có thể tìm ra cháu!”
Đúng lúc đó hậu cần gọi cô đi trang điểm tạo hình, thế là cô cười khúc khích trả lời: “Vâng ạ.” Rồi cúp máy.
Tiết mục biểu diễn của Ngộ Từ vốn được sắp giữa chương trình, nhưng trước khi khai mạc lại nhận được thông báo phải chèn thêm một tiết mục của nghệ sĩ, thế là tiết mục của họ bị đẩy xuống gần cuối.
Thời gian bị điều chỉnh, diễn xong cũng đã gần nửa đêm.
Trong phòng nghỉ đầy tiếng than gào uất ức, Ngô Ninh òa khóc nói: “Hôm nay tôi còn tưởng có thể về nhà ăn cơm tối, giờ coi như hỏng kế hoạch luôn, mẹ tôi còn nấu cả bàn thức ăn nữa kìa!”
Ngộ Từ vừa thương xót vừa bất lực, lặng lẽ nhìn cô ta rồi chán đời nói: “Tôi cũng vậy.”
Chủ yếu là mấy hôm trước cô vừa nói với Phó Tắc Dịch là tối nay kết thúc rất sớm, bảo anh có thể đến đón cô.
Giờ thì hay rồi, cô lại cho anh leo cây.
Ba lần.
Thậm chí cô còn chẳng đành lòng nói ra.
Nhưng cuối cùng vẫn lấy điện thoại ra, động tác mở Wechat ra thành thạo đến xót xa, nói với anh: [Tiết mục bị đổi đột ngột, diễn xong đã khuya lắm rồi, ngày mai em mới về.]
Vừa gửi tin nhắn đi xong, vũ công múa chính sau lưng đã gọi mọi người tập lại một lần trước khi lên sân khấu, thế là cô lại vội vàng đặt điện thoại xuống đi ra ngoài.
*
Đêm nay Dụ Viên rất rộn ràng, bàn cúng trăng đã được bày biện từ sớm, bữa tối cũng được chuẩn bị rất thịnh soạn.
Mãi đến khi gần khai tiệc Phó Tắc Dịch mới về, ăn tối với cụ bà xong, ngồi trước tivi mới nhận được tin nhắn của Ngộ Từ.
Anh rũ mắt đọc rồi khựng người mấy giây, trả lời: [Ừm.]
Lúc đặt điện thoại xuống, phát hiện cụ bà ngồi bên cạnh nhìn mình, anh hơi giật mình, cong môi hỏi: “Bà có gì muốn nói với cháu ạ?”
Cụ bà liếc anh: “Bà chẳng có gì muốn nói với cháu cả!” Nói xong, cụ bà tiện tay nhặt một quả quýt ngọt trong đĩa trái cây lên, vừa bóc vỏ vừa hỏi: “Khi nào Tiểu Từ kết thúc?”
Tivi đã bắt đầu mở màn đêm hội, anh ngước lên xem: “Tiết mục bị đổi giờ diễn rồi, phải khuya lắm mới xong.”
Cụ bà cũng hiểu tính cách của Ngộ Từ: “Vậy tối nay không về à?”
Phó Tắc Dịch ngập ngừng vài giây rồi trả lời: “Vâng, con bé nói ngày mai mới về.”
Cụ bà cho múi quýt vào miệng, liếc nhìn người bên cạnh: “Cháu cứ thế ngồi yên để cho mai con bé mới về à?”
Đúng lúc dì Tần mang trà đến, Phó Tắc Dịch cong môi bưng tách trà lên nhấp một ngụm, không trả lời.
*
Ngộ Từ diễn xong cũng đã hơn mười giờ, cô thay đồ tẩy trang trong cánh gà, chần chừ thật lâu vẫn quyết định lén bắt xe về nhà.
Vừa lấy điện thoại ra đã thấy tin nhắn trả lời của Phó Tắc Dịch, chỉ một chữ “ừm” rất ngắn gọn súc tích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chương 51: Quay đầu
Ngay khoảnh khắc đó, ý định lén lút bắt xe về nhà nảy lên trong lòng chợt bị đ.á.n.h tan, Ngộ Từ bĩu môi, cảm giác đắn đo trào dâng thoáng qua rồi vẫn mở ứng dụng đặt xe lên.
Giờ này xung quanh đài truyền hình toàn là người đang đặt xe nên cô phải đặt hẹn trước.
Thời gian cứ bị kéo dài hơn, cuối cùng cô hẹn được một cuốc xe lúc mười một giờ, nhưng vẫn có mười mấy người đang chờ trước cô.
Hơi chán nản thở dài, cô quyết định ra ngoài trước, nếu không ổn thật thì đi taxi về.
Ngô Ninh được người nhà đến đón nên vừa xuống sân khấu, cô ta còn chưa tẩy trang đã ra về.
Ra khỏi cánh gà, quanh cô toàn là những bạn diễn cùng sân khấu đang tản ra sau khi diễn xong, có rất nhiều người được ba mẹ hoặc bạn trai đến đón.
Đúng ngay dịp lễ lớn nên bầu không khí rất đông vui, đi qua đi lại giữa dòng người tấp nập ấy, Ngộ Từ bỗng thấy lòng mình cảm xúc lẫn lộn.
Bỗng dưng cô rất nhớ ba mẹ, nhưng nhiều hơn là cảm giác hụt hẫng không tên.
Ra khỏi đài truyền hình, rất nhiều người chuẩn bị ra về, hơn nữa đây là khu vực trung tâm thành phố, khuya rồi mà vẫn còn sáng đèn nhộn nhịp.
Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời, trăng đêm nay tròn vành vạnh, nhưng xung quanh có những tầng mây mỏng lãng đãng, trông giống như một chiếc cầu vòng bao bọc lấy vầng trăng.
Dù sao cũng chẳng vội, nên Ngộ Từ lấy điện thoại ra chụp vài bức ảnh mặt trăng.
Vừa bấm nút chụp, âm thông báo của điện thoại chợt reo lên, sau đó một tin nhắn nhảy ra từ khung trò chuyện thu nhỏ.
Phó Tắc Dịch: [Quay đầu lại.]
Cô sững sờ, vội vàng quay đầu lại.
Giữa dòng xe cộ đông đúc hóa thành những dải sáng lướt qua, anh đứng dưới một ngọn đèn đường, nhìn về phía cô bằng đôi mắt ánh lên niềm vui dịu dàng.
Ngô Từ lại sửng sốt, bàn tay vẫn còn giữ tư thế giơ điện thoại lên chụp trăng.
Ngỡ ngàng thật lâu cô mới tỉnh táo lại, sau đó chẳng buồn để ý đây là nơi công cộng, vừa gọi vừa lao thẳng tới ôm c.h.ặ.t lấy anh.
Hẳn là anh đã đến rất lâu, vì áo khoác đã vương đầy hơi lạnh của sương đêm.
Phó Tắc Dịch mỉm cười, kéo người trước mặt sát vào lòng mình hơn: “Sao mặc phong phanh thế em? Tối lạnh.”
Ngộ Từ vùi mặt vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh cọ tới cọ lui: “Sao anh lại đến thế?’
Anh cong môi cười: “Không phải anh nói là sẽ đến đón em sao?”
Ngộ Từ bĩu môi, ngẩng đầu lên nhìn anh: “Nhưng anh cũng đồng ý là mai em mới về mà.”
Phó Tắc Dịch rũ mắt: “Vậy nếu anh đồng ý là em không lén đặt xe về nhà nữa à?”
Bị đoán trúng rồi.
Ngộ Từ hé môi, lúc này mới sực nhớ ra một chuyện, vội vàng lấy điện thoại ra xem số thứ tự gọi xe, thấy còn chưa đến lượt bèn tranh thủ hủy cuốc.
Thật ra không cần cụ bà nói, Phó Tắc Dịch cũng đã có ý định đi đón Ngộ Từ.
Vì anh biết dù anh có đến hay không, chắc chắn đêm nay cô sẽ về.
Có tan muộn cũng sẽ đặt xe về.
Anh đoán được cô sẽ làm vậy.
Vì vậy, đêm hội chưa chính thức khép lại anh đã đến nơi rồi.
Ngộ Từ bĩu môi, nắm lấy tay anh bằng cả hai tay mới phát hiện đầu ngón tay anh đã lạnh ngắt, ngẩng đầu lên nhìn anh: “Anh đến bao lâu rồi?”
“Mới đến thôi.”
“Nói dối!”
Hình như vì không muốn cô mang gánh nặng tâm lý nên anh cứ lừa cô mãi.
Lần trước cô nói muốn về cũng thế, rõ ràng đã về Dụ Viên rồi mà anh vẫn không chịu nói.
Phó Tắc Dịch cúi đầu nhìn cô gái nhỏ đang chớp đôi mắt to trước mặt mình, siết c.h.ặ.t bàn tay trong lòng bàn tay mình: “Lên xe trước đã, em mặc ít quá, dễ cảm lạnh.”
Ban ngày ra ngoài trời chẳng lạnh chút nào nên Ngộ Từ không mang áo khoác theo, lúc này lại cười hì hì đáp: “Vâng.”
Vốn còn tưởng Thẩm Mân cũng đến chung, không ngờ là anh tự lái xe đến.
Vừa mở cửa xe ra đã thấy một bó hồng Champagne đặt trên ghế phụ.
Ngộ Từ còn đang kinh ngạc, Phó Tắc Dịch đã vòng qua đầu xe để vào ghế lái.
Cô mỉm cười, cầm hoa lên rồi ngồi vào chỗ.
“Sao anh còn mua hoa nữa thế, liệu có phải là gặp bà lão nào bán hoa bên đường lúc nửa đêm nên mua giúp không đây?”
Đây đúng là chuyện anh sẽ làm.
Phó Tắc Dịch khẽ cười: “Chiếc đầu nhỏ này thông minh quá.”
Hai người đều nhận ra đấy là nói đùa, Ngộ Từ cũng bật cười.
Sau đó anh bỗng nghiêng người vượt qua bảng điều khiển, hôn nhẹ lên trán cô, dịu dàng bảo: “Chúc mừng sân khấu đầu tiên thành công rực rỡ.”
Ngộ Từ sững người một lát mới nghe rõ anh nói gì, sau đó cô bật cười, nhỏ nhẹ đáp: “Cảm ơn ạ.”
Phó Tắc Dịch hơi lui về, nhưng cơ thể vẫn còn nghiêng vượt qua bảng điều khiển, nhìn cô chăm chú trong chốc lát.
Ngộ Từ cầm hoa cong khóe môi cười, sau đó chợt kề sát lại hôn lên môi anh.
Phó Tắc Dịch hơi ngớ ra rồi bỗng nhếch môi cười khẽ, nói: “Bị em đoán trúng rồi.”
Rằng anh đang muốn hôn cô.
Vừa dứt câu, anh đã chợt kéo gần khoảng cách vừa lùi ra ấy, vươn một tay ra giữ lấy bầu má cô, hơi nghiêng đầu hôn lên đôi môi cô.
Anh chỉ định chạm nhẹ như chuồn chuồn lướt nước rồi tách ra ngay, anh không phải người quá chú trọng việc tiếp xúc thân mật giữa nam nữ, cảm xúc được truyền đạt là đủ chứ chưa từng đòi hỏi thêm.
Nhưng lúc này bỗng dưng Ngộ Từ lại chủ động áp sát lại, khoảng cách vừa kéo dãn lập tức bị san bằng.
Phó Tắc Dịch sững người, nhìn người trước mặt đang nhắm mắt, hàng mi còn đang run nhẹ, anh vô thức cong môi mỉm cười, bàn tay vừa rút về lại đưa ra nâng má cô lần nữa, khẽ nhắm mắt lại hôn sâu hơn nữa.
*
Về đến Dụ Viên cũng đã khuya, Phó Tắc Dịch có mang chìa khóa cổng phụ nên không đi cổng chính vì sợ làm phiền bác Thân, hai người tự đi bộ về Nam Viên.
Đi đến dưới lầu phải tách rời, Ngộ Từ kéo nhẹ ống tay áo anh, to gan đề nghị: “Tối nay, em không về Trú Nguyệt Các được không?”
Phó Tắc Dịch cũng sốc bởi câu hỏi của cô, anh nghiêm mặt, giơ một tay lên b.úng trán cô một cái, nghiêm túc từ chối: “Không được.”
Sau đó lại nói: “Xem ra anh dung túng em quá rồi, sau này qua mười giờ không cho phép đến Lãm Nguyệt Lâu tìm anh.”
Ngộ Từ tặc lưỡi, lè lưỡi trêu anh: “Đồ nhỏ nhen, em đi đây!”
Nói xong, cô quay người bước lên Trú Nguyệt Các, đến lầu hai còn không quên quay xuống lầu làm mặt quỷ, rồi nói: “Đồ nhỏ nhen!”
Sau đó chạy một mạch về phòng.
Phó Tắc Dịch đứng dưới lầu nhìn đến khi nào cô vào phòng, đèn trong phòng sáng lên mới bật cười, sau đó quay người rời đi.