Mỗi dịp tết Trung thu, Ngộ Từ luôn phải chúc tết họ hàng thân thiết, người lớn thì gửi thư, nhỏ hơn thì nhắn tin.
Gửi lời chúc xong, cô mới gọi điện thoại cho chú thím hai.
Thật ra hồi tối trước khi lên sân khấu cô cũng có nói chuyện vài câu với họ trong nhóm chat rồi.
Lúc Ngộ Từ gọi đến, Ngộ Hải Thành và Kiều Nguyệt Ảnh vừa xem đêm hội Trung thu trên các đài truyền hình lớn xong, vẫn chưa ngủ.
Vừa bắt máy, Ngộ Hải Thành đã gọi cô một tiếng: “Tiểu Từ, vẫn chưa ngủ à, sao đấy cháu?”
Cô bật cười: “Vâng, vừa từ đài truyền hình về ạ, chúc chú thím Trung thu vui vẻ!”
Ngộ Hải Thành cười hai tiếng, chúc lại: “Trung thu vui vẻ!”
Sau đó lại nói tiếp: “Nếu mai có thể dẫn bạn trai về ăn cơm thì còn vui hơn nữa!”
Ngộ Từ đang uống nước, nghe vậy bỗng bị sặc, ho sặc sụa.
Ngộ Hải Thành ở đầu dây bên vội quan tâm nói: “Ôi trời, đang uống nước không nên nói chuyện, uống xong rồi hẵng nói, sặc rồi chứ gì!”
Ngộ Từ để ly nước xuống, trả lời: “Không sao ạ!”
Sau đó cô im lặng thật lâu, bỗng gọi Ngộ Hải Thành một tiếng: “Chú hai.”
“Hửm?” Ngộ Hải Thành đáp lại, nhìn chung giọng điệu vẫn khá khoan khoái tươi vui.
Ngộ Từ mím môi chớp mắt, sau đó nín thở há môi, cuối cùng vẫn không nói gì.
Bên cô im lặng mấy giây làm Ngộ Hải Thành ở bên này cũng hơi thắc mắc, bèn hỏi: “Sao đấy cháu?”
Kiều Nguyệt Ảnh ngồi bên cạnh cũng nghiêng đầu nhìn sang, dịch người ngồi gần thêm chút nữa, Ngộ Hải Thành nhìn bà ấy một cái rồi lấy điện thoại xuống khỏi tai, mở loa ngoài ra cho Kiều Nguyệt Ảnh nghe chung.
“Thì cháu...” Ngộ Từ vừa cất lời, bỗng khựng lại tiếp: “Có một người bạn, dạo này biết yêu rồi, cảm giác như… Cô ấy yêu không được vui lắm nên… Tạm thời cháu vẫn chưa có dự định yêu ai!”
Lời đến bên môi đã chợt thay đổi câu từ.
Cô phải nói với chú thím hai rằng bạn trai cô là Phó Tắc Dịch kiểu gì bây giờ?
Team chuyên làm truyện linh dị, mọi người hãy theo dõi để cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất nhé
Nói xong chắc chân cũng chẳng còn.
Quả thật là... Đại nghịch bất đạo vô cùng.
Ngộ Hải Thành và Kiều Nguyệt Ảnh nhìn nhau rồi thở phào, cười rộ lên: “Trời ơi, còn tưởng chuyện lớn gì nữa ấy, cứ từ từ thôi, chú hai cũng chỉ nói đùa, giới trẻ các cháu yêu đương làm gì có chuyện một bước là thành.”
Ngộ Từ cười gượng, không đáp.
Nếu là bình thường thì cuộc gọi đã kết thúc tại đây, nhưng hôm nay là tết Trung thu, Ngộ Hải Thành muốn nói chuyện với cô nhiều hơn nên chủ động tiếp nối chủ đề: “Vậy tại sao bạn cháu yêu không vui nhỉ?”
Ngộ Từ khựng lại, nuốt nước bọt “ừng ực”.
Cô chỉ thuận miệng bịa ra một lý do thôi, sao cô biết tại sao chứ!
Động não trong chớp nhoáng rồi bỗng lóe ra một ý tưởng: “À thì, người yêu của cô ấy lớn hơn cô ấy tận... Bảy tuổi, vả lại ừm… Vai vế cũng lớn hơn cô ấy nữa, cho nên là...”
“Họ hàng à! Đánh gãy chân! Chuyện chuyện chuyện... Chuyện này còn ra thể thống gì!”
Còn chưa nói hết, thậm chí giọng nói ngạc nhiên của Ngộ Hải Thành đang vang lên ở đầu dây bên kia còn pha lẫn sự phẫn nộ.
Ngộ Từ hoảng hồn bởi tiếng nói ấy, vội vàng giải thích: “Không phải ạ, không có quan hệ huyết thống, giống nhà mình với... Nhà chú út ấy ạ.”
Thế là Ngộ Hải Thành mới thở phào nhẹ nhõm, Kiều Nguyệt Ảnh bên cạnh nghe xong chợt đơ người.
Ngộ Hải Thành hỏi: “Vậy... Đáng lẽ ra cũng không phải vấn đề to tát gì, người lớn trong nhà không có ý kiến là được, sao mà vẫn không vui thế?”
“À...” Ngộ Từ vốn chỉ muốn mượn cớ thăm dò chú thím: “Không có gì ạ, hình như là gia đình phản đối đấy ạ.”
Đầu dây bên kia im lặng một lát mới nghe Ngộ Hải Thành nói: “Cũng đúng, dù sao hai gia đình cũng được xem là một nửa họ hàng rồi, quả thật không mấy phù hợp với lễ nghi, nhưng cũng chẳng phải vấn đề lớn.”
Ngộ Từ mím môi, khẽ đáp: “Vâng.”
Ngộ Hải Thành cười hai tiếng rồi nhìn đồng hồ treo tường: “Được rồi, cũng không còn sớm nữa, cháu nghỉ ngơi sớm, chú và thím hai cháu cũng chuẩn bị đi nghỉ ngơi đây.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngộ Từ đáp: “Vâng.”
Cúp máy, Ngộ Hải Thành bỏ điện thoại xuống, đang định đứng lên khỏi sô pha thì thấy Kiều Nguyệt Ảnh ở bên cạnh khẽ cong khóe môi đứng lên theo.
Thế là ông ấy hỏi: “Em cười gì thế?”
Nghe vậy Kiều Nguyệt Ảnh chỉ nhìn ông ấy, cong môi cười: “Không có gì, đi ngủ thôi.”
…
Sau khi cúp máy, Ngộ Từ lại ngồi thừ người trước bàn trang điểm thêm lát nữa.
Cô ôm mặt nằm dài lên bàn lặng người thật lâu.
Thôi, coi như hiện tại chưa phải thời cơ thích hợp để nói với chú thím hai vậy.
Để sau đi…
*
Tết Trung thu kết thúc, Ngộ Từ chính thức làm hồ sơ gia nhập Đoàn Văn công, ngay sau đó phải lao vào tập luyện cho hàng loạt chương trình lễ hội diễn ra trong nửa cuối năm.
Cô cũng dọn từ ký túc xá về Dụ Viên, nhà Ngô Ninh khá xa nên cô ta vẫn ở lại ký túc xá.
Hôm nọ, hai người thay đồ múa xong ra khỏi phòng trang điểm, vừa đến hành lang trước lớp đã chạm mặt tổ nhạc cụ kết thúc buổi tập, một nhóm người đông nghịt khuân đàn Cello ùa ra từ phòng nhạc.
Hai người đứng dạt ra nhường đường, Ngô Ninh nhìn quanh đám người đó rồi bỗng vẫy tay về phía xa, gọi: “Nhậm Hiện!”
Nghe gọi Ngộ Từ cũng khựng lại vì thấy cái tên này khá quen, ngẩng đầu nhìn mới sực nhớ ra.
Ngay cửa phòng nhạc phía xa xa có một bạn nam đeo đàn Cello bước ra.
Vóc dáng khá cao, nổi bần bật giữa các chàng trai, anh ta mặc lễ phục theo yêu cầu buổi tập, ngũ quan khá anh tuấn tràn đầy sức sống tuổi trẻ, nghe tiếng gọi cũng nhìn sang bên này rồi mỉm cười vẫy tay chào.
Ngộ Từ sững sờ, Ngô Ninh bên cạnh chợt tiến sát lại với vẻ mặt hơi áy náy: “Ngại quá Ngộ Từ, người ta nhờ tôi lâu lắm rồi nên tôi cũng ngại từ chối lắm, nhưng tôi có nói với anh ta là cô có bạn trai rồi, anh ta nói chỉ muốn làm quen như bạn bè với nhau thôi.”
Ngộ Từ bất lực nhìn Ngô Ninh, cuối cùng không nói thêm gì.
Nhậm Hiện bước tới nhìn Ngộ Từ trước rồi mới mỉm cười tự giới thiệu: “Chào cô, tôi là Nhậm Hiện, lần trước cô cho tôi mượn ô, còn nhớ chứ?”
Ngộ Từ khựng người, mỉm cười gật đầu: “Ừm, chỉ tiện tay giúp đỡ mà thôi.”
Nhậm Hiện bật cười, sau đó vội vàng lấy điện thoại ra: “À thì, kết bạn Wechat nhé? Lúc nãy tôi thấy lịch chương trình tháng sau chúng ta được xếp chung sân khấu, nên kết bạn cho tiện liên lạc.”
Ngộ Từ nhìn điện thoại anh ta rồi mỉm cười lịch sự lên tiếng: “Ngại quá, quên mang điện thoại, lúc sắp xếp tiết mục đoàn sẽ lập nhóm chat, có gì cứ nhắn trong nhóm là được.”
Nói xong, cô nhìn sang phòng tập múa sau lưng: “Xin lỗi, chúng tôi sắp đến giờ tập rồi, tôi đi trước nhé.”
Nhậm Hiện sững sờ, đáy mắt ánh lên nỗi thất vọng nhưng vẫn lùi sang bên cạnh hai bước nhường đường, cười nói: “Được, vậy nếu có thời gian tôi mời cô bữa cơm, cảm ơn lần trước cô cho tôi mượn ô.”
Nói xong, cũng không cho Ngộ Từ cơ hội chối từ, sau lưng đã có đồng nghiệp gọi anh ta, anh ta mỉm cười đáp lại rồi chạy đi.
Ngô Ninh quay đầu nhìn: “Này! Ngộ Từ, nói thật thì Nhậm Hiện cũng không tệ mà, đẹp trai, gia cảnh cũng rất tốt.”
Ngộ Từ liếc cô ta một cái, vừa đi về phía trước vừa đáp: “Tôi có bạn trai rồi.”
Ngô Ninh nhìn cô: “Biết rồi! Biết rồi!”
Ngộ Từ: “Lần sau đừng kéo tôi vào tình huống như ngày hôm nay!”
Ngô Ninh chun mũi: “Biết rồi biết rồi!”
…