Mấy ngày sau, Ngộ Từ bỗng nhận được lời mời kết bạn của Nhậm Hiện qua nhóm chat.
Vì yêu cầu của tiết mục nên đúng là khoảng thời gian gần đây cô đã kết bạn với không ít đồng nghiệp bên tổ khác, cô cũng ngại từ chối anh ta lần nữa nên chỉ đành chấp nhận lời mời.
Nhưng Nhậm Hiện cũng chỉ gửi tên mình sang rồi chẳng nói thêm gì, thế là Ngộ Từ thầm thở phào nhẹ nhõm, đồng thời còn xấu hổ vì mình suy bụng ta ra bụng người.
Hình như người ta cũng chẳng có ý gì khác.
Buổi diễn thứ mười một kết thúc, đoàn trống lịch được một khoảng thời gian nên tổ chức một cuộc du lịch mùa thu tập thể, Ngộ Từ vốn không muốn tham gia vì như vậy cô có thể tranh thủ ở lại Dụ Viên chơi cùng bà cố.
Sinh nhật Phó Tắc Dịch là vào tháng mười hai nên dạo này cụ bà đã bắt đầu chép kinh Phật, nhiều đêm cô đến Chi Thọ Các, cụ bà vẫn còn ngồi cúi đầu chép kinh trước bàn.
Nếu được nghỉ, cô sẽ chép phụ được một ít, chủ yếu là bản thân cô cũng muốn chép vài quyển cho Phó Tắc Dịch.
Một quyển một lời khấn nguyện, cũng được xem là một phần tấm lòng.
Cô cũng đã viết sẵn đơn xin nghỉ rồi nhưng bỗng dưng lãnh đạo thông báo không cho ai xin nghỉ, vì tổ chức chuyến du lịch mùa thu này là để giúp thành viên mới hòa nhập vào tập thể, cô chán nản thở dài một hồi rồi cũng chỉ đành cất đơn xin nghỉ đi.
Chuyến du lịch mùa thu kéo dài ba ngày, địa điểm nằm ở một ngôi làng cổ được bao quanh bởi núi non sông nước dưới chân núi Ngọc Hành, khá phát triển về du lịch thương mại. Những con hẻm nhỏ đan xen chằng chịt làm Ngộ Từ và Ngô Ninh lạc đường ngay trong ngày đầu tiên đặt chân đến, sau đó có nghe một người chủ quán trong khu đó nói chỉ cần đi theo bờ kênh là sẽ tìm được lối ra.
Ngô Ninh ngờ vực nhìn con kênh được đào dọc theo con đường lát đá: “Nó chảy về đâu mình đi theo đá là ra ngoài được thật à?”
Người chủ quán cười khanh khách nói: “Cô cứ thử xem là biết ngay thôi.”
Thế là hai người bán tín bán nghi làm thử, cuối cùng ra ngoài được thật, kể từ đó hai người không còn bị lạc thêm lần nào nữa.
Ngộ Từ và Nhậm Hiện chụp chung rất nhiều ảnh trong suốt chuyến đi này, hầu như đều do Ngô Ninh kiến tạo, hai người là bạn học cấp hai, cũng được xem là một nửa bạn từ nhỏ.
Ngô Ninh có tính tình vô tư nên chỉ cần gặp Nhậm Hiện là oang oang kêu anh ta mời mình uống trà sữa, tính Nhậm Hiện cũng hiền, chỉ cười nói: “Được.”
Sau đó lại quay sang hỏi Ngộ Từ muốn uống gì.
Ngộ Từ lưỡng lự một lát, vốn định nói mình không uống nhưng bị Ngô Ninh chặn họng trước: “Ôi trời, có người mời thì tội gì không uống, đi thôi đi thôi!”
Sau nhiều lần như thế, Nhậm Hiện cũng không mấy khi chủ động bắt chuyện với cô nữa nên cô cũng chẳng bận lòng thêm.
Đêm trước khi về, đoàn tổ chức hoạt động tập thể, vốn dĩ Ngộ Từ, Ngô Ninh và Nhậm Hiện được xếp thành một nhóm ba người cố định, nhưng vì có một vài trò chơi cần tiếp xúc cơ thể khá gần nên Ngộ Từ chọn rút lui.
Nhậm Hiện cũng chỉ nhìn cô chứ không nói gì.
Trên đường về khách sạn sau khi kết thúc, Ngô Ninh nhìn cô rồi nói nhỏ: “Hôm nay cô biểu hiện rõ quá luôn ấy, rất nhiều đồng nghiệp tổ khác đến hỏi tôi có phải Nhậm Hiện đang theo đuổi cô mà cô thì vốn chẳng có ý gì với anh ta hay không.”
Ngộ Từ cười: “Tôi chỉ không muốn anh ta hiểu lầm.”
Ngô Ninh thở dài, thoáng ngập ngừng xong lại nói: “Nhưng mà đã lâu vậy rồi, sao chẳng thấy bạn trai cô đến tìm cô thế, bạn trai của Đỗ Tư Ngọc còn suýt vào đoàn luôn kìa.”
Đó là một bạn nữ thuộc tổ múa ba lê bên cạnh.
Ngộ Từ khựng người, thật ra ngay cả cô cũng không gặp Phó Tắc Dịch lâu lắm rồi.
“Anh ấy khá bận.”
“À...” Ngô Ninh hơi tiếc nuối, lẩm bẩm: “Còn tưởng có thể gặp được bạn trai cô nữa chứ, nhưng mà anh ta bận thế, các cô có thời gian rảnh để hẹn hò không? Vậy thì chán biết mấy.”
Ngộ Từ cong môi cười, không trả lời.
“Ôi trời, rồi rồi, chỉ cần nhìn cái biểu cảm này của cô thôi là tôi thấy nổi hết da gà rồi.” Ngô Ninh nhìn nụ cười trên khóe môi cô rồi cố tình xoa tay đầy khoa trương.
Về đến khách sạn, Ngô Ninh bảo muốn nằm một lát mới tắm nên Ngộ Từ đi tắm trước, cô tắm xong ra ngoài Ngô Ninh vẫn đang nằm trên giường xem tivi.
Hình như là livestream hiện trường của một sự kiện nào đó vì cô nghe thấy tiếng thuyết minh của người dẫn chương trình.
Team chuyên làm truyện linh dị, mọi người hãy theo dõi để cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất nhé
Ngộ Từ liếc nhìn màn hình tivi, trên t.h.ả.m đỏ với ánh đèn flash lóe sáng liên hồi, cô trông thấy rất nhiều nghệ sĩ quen thuộc đang đứng trước tường ký tên để phỏng vấn và chụp ảnh.
Trên phông nền sân khấu phía sau có để tiêu đề là sự kiện từ thiện.
Bình thường cô không quan tâm cái này cho lắm nên chỉ xem sơ qua rồi quay đi, ngồi xuống bắt đầu dưỡng da.
Ngô Ninh vừa xem vừa tặc lưỡi, thỉnh thoảng lại buông vài câu bình luận: “Nữ nghệ sĩ này cuốn thật đấy, đứng trước ống kính độ nét cao mà vẫn gầy thế này, da cũng đẹp dã man!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ơ, nam nghệ sĩ này sao thế, camera lia một phát là lộ khuyết điểm hết luôn à? Sao chẳng ai trụ được thế?”
“Hahaha! Hoạt động kết thúc xong họ tự xem lại chắc tức c.h.ế.t mất, nét cỡ này mặt mũi ai cũng rớt hết rồi.”
Ngộ Từ cười, vừa định cầm ly nước lên đi đổ đã thấy Ngô Ninh ngồi bật dậy trên giường.
“Ôi đệt! Bên cạnh Đồng Tuân là ai thế? Người trong showbiz hả? Sao tôi chưa gặp bao giờ!”
Ngộ Từ vô thức quay đầu nhìn, sau đó cũng ngớ ra.
Cô gái rực rỡ trong chiếc váy dạ hội màu be vàng ánh kim với thiết kế tà váy dài quét đất đang khoác tay người đàn ông đi bên cạnh, đứng ở cuối t.h.ả.m đỏ rực lửa, cong khóe môi vẫy tay chào ống kính.
Ngộ Từ nhìn Đồng Tuân một lát rồi nhìn sang người đàn ông bên cạnh cô ta.
Bộ vest phẳng phiu với khí chất tao nhã lịch lãm, nổi bật và cuốn hút dưới ánh đèn sân khấu.
“Má ơi! Đẹp trai dữ vậy! Đáng lẽ ra tôi phải có ấn tượng chứ nhỉ!” Ngô Ninh vẫn còn đang líu lo không ngớt.
Mãi đến khi lời giới thiệu của người dẫn chương trình vang lên: “Cuối cùng, xin mời đại diện đơn vị tổ chức của sự kiện lần này, CEO của tập đoàn Phó thị, anh Phó Tắc Dịch.”
Ánh đèn sân khấu bỗng sáng hơn vào khoảnh khắc ấy, Phó Tắc Dịch khẽ ngước lên nhìn vào máy quay chính, thần thái hiền hòa khiêm nhường.
Ngô Ninh sững sờ, đọc lại dòng phụ đề rồi hét to: “Ngộ Từ!”
Ngộ Từ giật mình: “Sao đấy?”
Ngô Ninh chớp mắt: “Cái cái cái... Anh ta họ Phó kìa!”
Cô gật đầu: “Ừm.”
“Vậy cô có quen không?” Ngô Ninh lại hỏi.
Ngộ Từ thoáng đắn đo rồi lỡ miệng nói nhầm: “Chú út của tôi.”
Nói xong, bỗng dưng cô thấy sai sai, giờ giới thiệu là chú út, sau này phải giải thích đây là bạn trai cô thế nào đây?
Thế là cô vội thêm một câu: “Nhưng không có quan hệ huyết thống.”
Ngô Ninh bĩu môi: “Thì chắc chắn rồi, hai người đâu phải người cùng một nhà.”
Ngộ Từ khựng lại, không nói gì.
Khung cảnh trên tivi đã chuyển đổi, Ngô Ninh vội lấy điện thoại ra, cực kỳ thành thạo mở Baidu lên trong khi miệng vẫn lải nhải: “Để tôi tra xem anh ta có quan hệ gì với Đồng Tuân.”
Đồng Tuân đã ra mắt rất nhiều năm nhưng độ nổi tiếng vẫn không hề suy giảm, dĩ nhiên là toàn bị ném đá mà nổi. Nếu buộc phải chọn ra một nữ nghệ sĩ không được lòng công chúng nhất thì chắc danh hiệu “xứng không ai bằng” sẽ thuộc về cô ta.
Đang tra cứu dở, Ngô Ninh chợt ngẩng đầu lên nhìn sang: “Không phải nhỉ, hình như hỏi cô đáng tin hơn chứ.”
Nói xong, cô ta tiến lại với gương mặt đầy hóng hớt: “Chú út của cô với Đồng Tuân yêu nhau à?”
Ngộ Từ sững người: “À...”
“Không phải chứ! Là thật à!” Còn chưa nói hết, Ngô Ninh đã bùng nổ như pháo.
“Không... Không phải, tôi cũng chưa gặp bao giờ.” Cô lắc đầu.
“Hả? Ngay cả cô cũng không biết, giấu tới mức đó luôn à?” Ngô Ninh nhíu mày.
Ngộ Từ: “... Ý tôi là không phải, họ không yêu nhau.”
“Trời! Kỹ cỡ này thì đúng là cao tay! Giấu kiểu gì mà cả cô cũng không biết thế?” Ngô Ninh vừa nói vừa vào Weibo nhanh tay tìm kiếm mấy tin hóng hớt bên lề, hoàn toàn không nghe lọt tai những gì Ngộ Từ nói.
“...”