Ta vốn là con gái đ/‘ộc nhất trong nhà, cha ta chỉ có một yêu cầu duy nhất: Tìm một người cha mẹ song vong nhưng gia thế phải tốt.
Như vậy, sau khi có con nối dõi, đứa trẻ không chỉ thừa kế cơ nghiệp nhà trai mà còn kế thừa luôn cả gia sản nhà họ Thôi.
Ta thầm nghĩ cha mình đúng là đang nằm mơ giữa ban ngày.
Chẳng ngờ đến ngày hôm sau, ta đã bị gả vào phủ Tể tướng.
Tể tướng của vương triều Đại Lẫm — Văn Kỳ. Quyền khuynh triều dã, năm nay hai mươi lăm tuổi, đúng chuẩn: Thiếu cha, thiếu mẹ, thiếu cả thân quyến.
Cha à, Người có biết vì sao hắn lại thiếu những thứ đó không? Vì hắn... thiếu đức đấy!