Mạnh Thanh Chu ném ta vào ổ cướp, dùng ta để đổi lấy sự bình an cho Chu Nhược.
Ta nắm chặt tay áo, cầu xin hắn đừng bỏ rơi.
Hắn bẻ từng ngón tay ta ra, thản nhiên nói:
"Loan Loan, nàng hãy cố gắng sống sót, những thứ khác không quan trọng.”
Thật là một câu “những thứ khác không quan trọng”.
Chu Nhược là viên ngọc không tì vết, thanh danh không thể bị vấy bẩn.
Còn ta chỉ là con hát hạ lưu, sinh ra đã hèn kém, đáng bị chà đạp, không có gì quan trọng.