Bình An cứ để như vậy đến khi cơ thể thả lỏng, miệng thở nhẹ, lý trì dần trở về mới buông đầu Lucy ra. Hắn hốt hoảng định xin lỗi cô vì vừa nãy đã quá thô bạo. Nhưng vừa muốn mở lời đã thấy Lucy nuốt ực một cái rồi nhẹ nhàng cúi xuống, hai tai chống xuống sàn, lưỡi thò ra liếm quanh khúc gỗ đang xìu xuống của hắn, liếm rất chậm rãi, rất nhẹ nhàng như con mèo con ăn sữa vậy.
Bình An cũng nuốt ngược lời định nói vào trong. Hắn chăm chú nhìn Lucy liếm từng tí một, đến khi cả khúc gỗ sạch sẽ, cô lại cúi thấp hơn liếm xuống phía hai viên bi trang trí. Đây là giai đoạn hiền giả của Bình An, hắn dùng toàn bộ sự tỉnh táo và tập trung đó cho thưởng thức nghệ thuật.
Được một lát thì con mèo nhỏ xong công việc, Lucy vẫn giữ tư thế đó ngửa mặt lên nhìn Bình An, ánh mắt chứa đầy sự mong đợi được khen.
Bình An cúi người xuống, đưa tay chạm vào cằm cô, ngón tay cái xoa nhẹ đôi môi ướt át đó rồi nói: “Ngoan lắm.” Nghe được hắn nói vậy, Lucy lại cầm ngón cái của hắn đưa vào miệng mút mát.
Mẹ nó chứ thế này sao chịu nổi. Bình An thò tay xuống bóp lấy cổ Lucy rồi kéo lên đặt mặt cô song song với mặt mình, một tay hắn giữ như vậy, mắt nhìn thẳng vào biểu cảm của cô. Tay còn lại lột từng cúc áo, hắn làm rất chậm rãi, đến khi chiếc áo ngủ rơi xuống, hắn lại kéo nốt chiếc áo ngực ra. Làm xong hắn lại đưa tay thọc thẳng vào trong hai lớp quần, đưa ngón tay giữa len vào khe suối ướt át rồi ray qua ray lại. Lucy ư ử lên nghẹn ngào trong cổ họng, cô đưa hai tay kéo luôn quần xuống quá đầu gối rồi khuỵu chân lại để quần tự tụt xuống. Bình An vòng tay ra sau cổ rồi kéo Lucy sát lại, hôn ngấu nghiến lên đôi môi đỏ mọng ướt át đó. Ngón tay ở dưới thì ấn thẳng sâu vào trong khe suối. Vừa hôn vừa móc, nhịp độ càng tăng dần, tiếng rên trong cổ họng của Lucy cũng lớn dần. Một lát sau cả bàn tay của Bình An đã ướt đẫm, từng dòng chất lỏng nhỏ giọt xuống dưới sàn.
Lucy ngửa mặt lên thở dốc từng hơi, cô dùng sức đẩy Bình An nằm xuống giường rồi trèo lên, cầm khúc gỗ đã dựng đứng lại từ lúc nào của hắn cọ cọ quanh mép khe suối. Cô đang định ngồi xuống thì Bình An đưa tay đỡ hông cô cản lại. Giọng hắn có chút khàn khàn: “Lấy trong túi đeo của tôi đi.”
Lucy khựng lại một nhịp rồi như không quan tâm đến, cô ngồi xuống từ từ khiến cho khúc gỗ cứng rắn kia chen vào sâu trong khe suối. Vừa làm cô vừa nói nhỏ, giọng như đang kể cũng như đang thì thầm với chính bản thân mình: “Những người như tôi không thể có con.”
Bình An cảm nhận được sự ấm nóng và nhớp nháp trong dòng suối, hắn suýt nữa lại mất khống chế, may mà lời nói nhỏ của Lucy kiến hắn có chút xao động cảm xúc.
Lucy mặc kệ hắn nghĩ gì, cô nhún nhẩy nhẹ nhàng, lên xuống lên xuống đều đặn đến khi cảm thấy mọi thứ thông thuận thì bắt đầu mạnh dần lên.
Bình An ở phía dưới cũng hơi nhấc hông lên với mỗi nhịp nhún của cô ấy, đầu óc hắn lại bắt đầu chuyển sang trạng thái mụ mị. Bình An cảm nhận rõ từng thớ cơ đang đè ép lấy khúc gỗ của hắn, từng dòng nhiệt lưu sinh ra từ ma sát đang cố đốt cháy da thịt của hắn. Hắn đã trải qua vô số lần nhưng chưa bao giờ có cảm giác như thế này. Bình An đưa bàn tay lên xoa cặp nhũ hoa săn chắc của Lucy, ngón tay hắn vê nhẹ hai hạt đậu khiến cho miệng Lucy cũng đang dần thở gấp. Cứ nhấp nhô như vậy chừng 3 phút thì Bình An không chịu nổi, hắn dù rất muốn là một người đàn ông chân chính nhưng không thể, phía dưới đã nhịn sắp nổ tung ra rồi.
Đúng lúc này Lucy lại ngừng lại, toàn bộ phần cơ ở dưới thả lỏng ra, tay nàng lại vòng về sau xoa xoa hai viên bi của hắn. Bình An cũng dần bình tĩnh lại, cô ấy không nhún nữa mà ngồi hẳn xuống, chỉ di chuyển phần hông tiến lên lùi xuống nhẹ nhàng.
Hắn thỏa mái rên lên một tiếng, được một lúc thì hắn ra hiệu cho cô nhích người vào giữa giường, rồi kéo tay cô nằm ôm sát lấy hắn. Sau đó vòng ngược lại đè cô xuống dưới. Một loạt động tác hắn làm khá nhẹ nhàng, trước đây chắc chắn sẽ không được nhưng bây giờ đã khác rồi.
Lucy khá bất ngờ với hành động của hắn, ánh mắt cô nhìn lên tỏ ý ngươi làm được không vậy?
Bình An nhìn thấy ánh mắt đó thì giận rồi, hắn sẽ chứng minh cho cô thấy tàn nhưng không phế là như thế nào. Bình An vòng tay qua hai khớp gối của cô rồi chống tay thẳng lên khiến cho phần hông của Lucy bị đẩy ngược lên cao. Hắn với lấy cái gối vuông ở bên cạnh rồi nhét vào đệm phần lưng cho cô. Xong xuôi hết hắn mới bắt đầu khởi động pít tông bơm nước. Tuy đôi chân chưa thể đi lại được nhưng cử động phần hông cơ bản là không có vấn đề gì, lực đẩy hông của hắn hiện tại cũng không yếu chút nào.
Từng cú dập vào sâu hết cỡ bên trong của hắn khiến cho mắt Lucy có chút trợn lên, miệng cô há ra không kiểm soát được. Bình An càng nhấp càng hưng phấn, cảm giác chủ động này lần đầu tiên hắn có trong đời. Trước đây hắn luôn chỉ nằm im chịu trận nhưng từ ngày hôm nay mọi thứ đã khác rồi.
Hết 3 nông 1 sâu lại đến đảo chày trong cối, phía dưới gối đệm đã ướt một mảnh. Hắn càng làm càng ra sức, đến khi có dấu hiệu mất kiểm soát thì đã muộn. Bình An vội vàng nằm sấp xuống ôm chặt lấy Lucy, đầu hắn dựa qua vai cô, phần hông thì ấn chặt hết sức có thể vào trong khe suối hẹp. Hắn ấn ra ấn vào thêm mấy cái thì cơ thể gồng cứng, từng dòng nhựa nóng hổi lại xối thẳng vào nơi tận cùng của khe suối. Lucy gồng cứng người cùng nhịp với hắn, miệng nàng há ra thở dốc, mồ hôi đã lấm tấm đầy mặt.
Cứ để như vậy chừng 10 giây thì Bình An cảm nhận được có những thớ cơ đang đè ép như muốn vắt hết những giọt nhựa cuối cùng trong thân cây của hắn. Bình An cứ nằm im, thả lòng toàn bộ cơ thể không có phản ứng gì. 1 phút sau hắn mới buông Lucy ra rồi nằm ngửa ra bên cạnh. Miệng cũng thở dốc từng hồi.
Lucy thì lại ngồi dậy, cô quay người để phần mông cong lên ở lên phía trên rồi cúi xuống liếm láp khúc gỗ đang ỉu xìu của hắn.
“Lại nữa?” Bình An gào lên trong lòng. Thế này còn để người ta sống nữa không.
Vẫn như lúc trước, Lucy liếm rất nghiêm túc, rất nhẹ nhàng. Cô liếm sạch sẽ mọi thứ còn sót lại trên khúc gỗ xuống xuống dưới hai viên bi.
Bình An không có gì làm nên lấy tay xoa xoa mông cô, hắn nhìn sang phần khe suối có đôi bờ cao vút lên, không một ngọn cỏ. Ở phía giữa đang trào ra từng dòng nhựa trắng đục, chảy chậm chạp dọc xuống đùi.
Hắn lấy ngón tay chặn tất cả dòng nhựa ấy lại rồi kéo lên ấn lại vào trong khe suối. Vừa ấn vừa xoa xoa cảm nhận độ mịn màng và đàn hồi ấy khiến hắn mê mẩn.
Không thể kìm được, khúc gỗ mục của hắn lại trào dâng sức sống. Lần này Bình An kéo cô nằm nghiêng còn hắn tiến vào từ phía sau, một chân cô nhấc cao lên, cổ thì quay ra sau hôn lấy hắn. Hai tay Bình An ôm chặt, bàn tay bóp lấy đôi bánh bao không thương tiếc.
Tiếng nhóp nhép vang lên đều đặn, Bình An đưa đẩy rất từ tốn, hắn sợ nếu nhanh quá mình không trụ được lâu. Từng dòng nước hòa cùng nhựa cây lại tiếp tục bị ma sát kéo ra kéo vào liên tục kiến cho nó hỗn hợp thành một dung dịch kỳ lạ, đang lặng lẽ chảy từ khe suối xuống giường.
Hết nằm nghiêng lại nằm sấp, rồi lại ngồi lên trên. Lặp đi lặp lại như vậy khiến cho một phần ga giường đã thẫm lại đầy ẩm ướt. Bình An cảm thấy ngày hôm nay là ngày hắn được thỏa mãn nhất trong gần 30 năm sống. Mọi khao khát và ham muốn của hắn đều được cô lấp đầy.