Trò Chơi Thử Lòng

Chương 49



Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân

Dịch: Mặc Thủy

Chương 49

Nghiêm Tử Thư tìm được một nhà vệ sinh trống để rửa tay, anh vừa lau khô tay xong bước ra thì lại gặp người giúp việc đó.

Người giúp việc thì thầm với anh: "Ông Ba mời cậu qua gặp mặt."

Anh hơi nghi ngờ, nhưng vẫn cảm ơn rồi đồng ý, sau đó đi lên cầu thang xoắn ốc đến phòng của chú Ba Phó ở tầng hai.

Căn phòng ngủ mà chú Ba Phó thoả thuê mãn nguyện chiếm lấy thực chất là một phòng suite lớn, diện tích tương đương với một căn hộ của gia đình bình thường, và là nơi bề thế nhất trong nhà tổ họ Phó. Nghiêm Tử Thư gõ cửa bước vào. Chú Ba Phó đang ở trong phòng làm việc, vẻ mặt hiền hậu, mời anh ngồi xuống.

Chú Ba Phó lên tiếng: "Tiểu Nghiêm à, nghe nói cái thằng nhóc Hiểu Vũ kia dạo này mới làm cậu mất lòng phải không? Hay là thế này, người làm cha như tôi đây thay mặt nó xin lỗi cậu, nó còn nhỏ, còn chưa hiểu biết gì, cậu cũng đừng trách nó."

Nghiêm Tử Thư trong lòng khinh bỉ, nhưng ngoài miệng vẫn đáp lại những câu đại loại như "không sao" và "không bận tâm". Anh cũng biết thừa chú Ba Phó không tìm anh chỉ để xin lỗi thay con trai mình.

Quả nhiên ngay sau đó, chú Ba Phó liền hỏi chi tiết đã thảo luận về dự án hợp tác giữa tập đoàn Anh Hạn và ngân hàng Đông Vân trước đó. Lão ta làm ra vẻ tán gẫu xã giao, trước tiên hỏi thăm tình hình công việc của anh, nhưng mỗi câu nói đều vòng vèo ám chỉ đến Lý Trường An. Khi lão ta khéo léo hỏi xem Lý Trường An và Phó Kim Trì có mâu thuẫn gì không, Nghiêm Tử Thư mới hiểu ra, trước đây chú Ba Phó không biết chuyện Lý Trường An đánh bạc, bây giờ mọi sự đã phơi bày mới đột nhiên nghĩ ra, rồi bắt đầu nghi ngờ Phó Kim Trì hãm hại Lý Trường An.

Có điều, chú Ba Phó hỏi những câu này không phải vì thực sự lo lắng cho sự sống còn của Lý Trường An. Lão ta chỉ đang sinh lòng cảnh giác với Phó Kim Trì mà thôi. Sự kiêng dè này luôn tiềm ẩn sâu bên trong xương cốt. Phó Kim Trì là một đồng minh rất mạnh, nhưng lại ngang bướng khó thuần phục, đối diện với người trẻ có nanh vuốt sắc bén này, chú Ba Phó cảm thấy bất an bằng bản năng của một con sói già.

Hiểu rõ tâm lý của lão ta, đương nhiên Nghiêm Tử Thư sẽ bịa đặt ra cài cái cớ nửa thật nửa giả. Anh miêu tả những việc Phó Kim Trì từng làm như là tâm tư vụn vặt của cá nhân y, nhưng cuối cùng vẫn duy trì lập trường nhất quán với chú Ba Phó.

Không rõ chú Ba Phó tin bao nhiêu phần, nhưng nghe xong thì lão ta thở dài, xua tay: "Tôi hiểu rồi, cậu có thể đi."

Nghiêm Tử Thư rời khỏi phòng chính, không ngoảnh đầu lại.

Anh nói chuyện với chú Ba Phó khá lâu, khi đi ra thì đã lỡ mất bữa cơm giao thừa. Nhà bếp chắc chắn sẽ mang đồ ăn lên phòng cho chú Ba Phó, còn Nghiêm Tử Thư thì sẽ không ai sắp xếp cả.

Nhưng Nghiêm Tử Thư không quan tâm, dù có dọn cơm ra bàn, anh cũng không thể nuốt trôi. Anh đi vào bếp tìm đồ ăn. Quản gia, người làm vườn, người giúp việc và tài xế, tất cả những người làm không nghỉ phép cũng tập trung lại đây, chuẩn bị một bữa cơm đơn giản mừng giao thừa. Họ cũng không quan tâm có quen thân hay không, vẫn nhiệt tình đưa cho anh chén đũa, mời cùng ăn, vậy mà lại khiến bữa ăn trở nên ấm cúng hơn.

Sau khi dọn dẹp xong, Nghiêm Tử Thư mới quay lại phòng ngủ cho khách của mình, vừa mở cửa ra thì giật mình. Một bóng đen ngồi bên cửa sổ trong phòng. Rèm cửa mở, một vệt sáng từ bên ngoài chiếu vào, chỉ phác họa ra được một nửa hình dáng người đó.

Nghiêm Tử Thư sợ bật đèn chính sẽ khiến người ngoài nhìn thấy bên trong, nên đành bật đèn treo tường: "Sao anh lại lẻn vào đây?"

Phó Kim Trì đáp ngắn gọn: "Trốn cho yên tĩnh."

Phó Kim Trì ngồi bên bàn, Nghiêm Tử Thư bước tới, kéo một chiếc ghế lại gần, lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh y.

Bên ngoài vẫn còn nhiều người đang thức, đám đông lớn nhộn nhịp, thỉnh thoảng xen kẽ tiếng nhạc mừng Tết trong tivi. Trong nhà họ Phó toàn là lũ yêu ma quỷ quái, ngay cả Phó Vi Sơn mỗi khi đến đây cũng thấy phiền phức thì mong gì Phó Kim Trì lại thấy vui.

Nhưng Nghiêm Tử Thư cũng nhận thấy một điều kỳ lạ. Dù là ác ý thì cũng có thể chia thành hai loại, mỉa mai ám chỉ và sỉ nhục trắng trợn. Mấy đứa con nít ranh như Tóc vàng chế nhạo Nghiêm Tử Thư và Kỷ Thần thì không khó hiểu lắm. Tại sao đối với Phó Kim Trì, chúng cũng thể hiện ác ý trắng trợn như vậy?

Phó Kim Trì ngồi cao hơn anh, Nghiêm Tử Thư đặt một tay lên đầu gối của y.

Phó Kim Trì nhận thấy rằng mỗi khi Nghiêm Tử Thư yêu cầu điều gì đó, anh luôn thích làm cử chỉ nhỏ này - khẽ vươn tay ra, đặt lên đầu gối, đặt lên chân, đặt lên tay của người kia, rồi lẳng lặng để yên ở đó. Tuy nhiên, đôi khi nó cũng có nghĩa là an ủi.

Phó Kim Trì chỉ liếc nhìn anh một cái nhàn nhạt, vẻ mặt vẫn không thay đổi. Bất kể chuyện xảy ra là tốt hay xấu, bất kể người khác thể hiện thiện chí hay ác ý với y, y luôn giữ nguyên thái độ như vậy. Nhưng điều này không chứng tỏ y kiên cường, chỉ cho thấy chiếc mặt nạ này đã được hàn chặt lên mặt mà thôi.

Nghiêm Tử Thư chẳng hiểu sao lại thấy bi thương khôn tả.

Nghiêm Tử Thư cố ra vẻ thoải mái: "Mấy đứa trẻ trong nhà các anh đứa nào đứa nấy đều ăn nói khó nghe, mới trẻ con mà đã như vậy, đúng là nhà dột từ nóc. Cần phải dạy dỗ lại."

Nghe vậy, Phó Kim Trì còn nói đùa: "Đây thực chất là một vấn đề tồn đọng từ quá khứ."

Sau đó, Nghiêm Tử Thư được nghe toàn bộ câu chuyện đằng sau cái gọi là di sản lịch sử này.

Thực ra cũng chẳng có cái gọi là lý do nào cả. Trước đây, Phó Chi Chương vẫn thường đưa tình nhân và con riêng đến nhà tổ vào các dịp lễ và ngày nghỉ. Lần đầu tiên hai mẹ con đến là vào dịp Tết, bà Phó thấy vậy thì tức điên lên, nhưng lại không muốn nổi nóng trước mặt người thân và bạn bè để mình thất thố, vậy là lấy cớ cho bọn trẻ trong nhà lì xì, xúi giục bọn chúng đi mắng chửi mẹ con bồ nhí.

Trẻ con thì có thể nói năng không cần lựa lời, đứa nào mắng càng thẳng thừng càng khó nghe, chiêu trò càng đa dạng thì bà Phó cho lì xì càng nhiều. Cha mẹ của chúng phát hiện ra nhưng không ngăn cản, để con cái dương dương tự đắc vây quanh bà Phó đòi chia phần thưởng lì xì. Trẻ con có thể không hiểu, nhưng người lớn thì hiểu. Cả một ngôi nhà toàn người lớn đều không lấy làm lạ, ngược lại còn tỏ ra thích thú trước màn kịch chính thất đấu với bồ nhí gay cấn, cười trên nỗi đau của người khác, chỉ trỏ phán xét, nói chuyện hăng say.

Có lẽ không cần ai phải dạy, Phó Kim Trì đã tự mình học được cách trở thành một người ngoài cuộc lạnh nhạt từ những thái độ đó.

Hiện tại, mặc dù không còn bà Phó cho lì xì nữa, nhưng mối thù hằn được nuôi dưỡng từ thời thơ ấu rất khó xóa bỏ. Hơn nữa, với đám nhóc con như Tóc vàng và Mặt mụn, Phó Kim Trì trong thời kỳ tuổi trẻ kiêu ngạo cũng không ít lần trả đũa bọn chúng. Thậm chí y còn bày trò thất đức như lén quay phim cảnh bọn chúng quan hệ tập thể rồi tung ra cho thiên hạ cùng biết. Khỏi phải nói, hận thù giữa hai bên còn lâu mới có thể chấm dứt.

Tuy nhiên, với Phó Kim Trì bây giờ, chuyện vặt vãnh như phát tán ảnh ở truồng của bọn chúng không còn đáng làm nữa. Nếu y tìm ra cách nào để mọi người cùng chết với nhau thì mới thú vị. Trong lòng y ấp ủ nhiều suy nghĩ không thể lộ ra dưới ánh mặt trời.

Không biết đã qua bao lâu, tiếng chuông năm mới vang lên bên ngoài, tạm biệt cái cũ chào đón cái mới.

Phó Kim Trì gửi một tin nhắn, vỗ lên bàn tay đang đặt trên đầu gối mình, rồi đột nhiên nói như ra lệnh: "Đi thôi."

"Đi đâu?" Nghiêm Tử Thư hỏi.

"Xuống núi, không đón năm mới ở đây nữa."

"Bây giờ?" Nghiêm Tử Thư ngập ngừng: "Cứ bỏ đi như thế này à?"

Phó Kim Trì nói: "Quá nửa đêm rồi, coi như xong thủ tục, mấy năm nay tôi đều về sớm, bọn họ cũng biết." Nói xong, Phó Kim Trì cũng mặc kệ anh có đồng ý hay không, cứ lôi anh ra ngoài.

Nghiêm Tử Thư không kịp suy nghĩ gì, bị dẫn thẳng đến gara. Phó Kim Trì hôm nay quả thật đang không vui vẻ, cuối cùng Nghiêm Tử Thư cũng thôi phản đối, ngồi vào ghế phụ.

Phó Kim Trì đạp ga, bảo vệ trực ca cho y đi qua, chiếc xe từ từ lăn bánh ra khỏi cổng nhà tổ.

Nghiêm Tử Thư bây giờ mới nói: "Nếu ngày mai sếp Phó biết tôi đi cùng anh, chắc chắn sẽ nghi ngờ."

"Cứ sếp Phó sếp Phó, cứ để nó nghi ngờ đi." Phó Kim Trì nói: "Cậu làm như bán mình cho nó thật à?"

Nghiêm Tử Thư cảm thấy dường như Phó Kim Trì ngày càng không quan tâm, hay nói đúng hơn là ngày càng không muốn giữ bí mật về mối quan hệ của họ nữa. Thậm chí còn có cảm giác nếu bị phát hiện thì y sẽ liều mạng một phen.

Còn về phần Nghiêm Tử Thư, không phải là anh thực sự sợ phải trở mặt với Phó Vi Sơn, chỉ là thời điểm chưa thích hợp mà thôi. Theo cốt truyện thì phải đến khi tình cảm của Phó Vi Sơn và Kỷ Thần tiến thêm một bước nữa, trải qua một loạt các tình huống bất ngờ, những "việc xấu" mà anh từng làm mới tình cờ bị phơi bày, Phó Vi Sơn sẽ bị sốc rồi chủ động đá anh đi. Mà hình như cũng sắp đến rồi.

Trong lúc anh đang bận tính toán, Phó Kim Trì đột nhiên nói với giọng rất bình thường: "Thực ra còn chuyện này, lúc ở nhà tổ tôi đã muốn nói, nhưng chưa có dịp. Cái thằng nhóc sơ sinh to xác Phó Vi Sơn đó vậy mà lại dám đưa cậu sinh viên kia về nhà, quả thật là... coi như cậu ta may mắn."

"Ừ?" Nghiêm Tử Thư cảm thấy dòng suy nghĩ của y nhảy nhanh quá, anh không theo kịp: "Ý anh là Kỷ Thần? Cậu ta thì sao?"

"Cậu biết trước kia Phó Vi Sơn từng thích một cậu bé không?"

Nghiêm Tử Thư nghĩ đến bức ảnh của mối tình đầu mà mình chụp lại trong điện thoại, anh bèn gật đầu: "Người mắc bệnh bạch cầu đó? Có từng nghe nói."

Không chỉ nghe nói đâu, anh còn chụp lại ảnh cũ, mang đi khiêu khích Kỷ Thần nữa kìa. Nhưng cậu bé chơi piano được gọi là mối tình đầu đó thực ra chưa bao giờ xuất hiện. Nghiêm Tử Thư thậm chí còn không biết tên cậu ta, đó chỉ là một nhân vật phụ tồn tại trong ký ức và những câu chuyện của mọi người như một tấm phông nền.

Phó Kim Trì nghe cụm từ "bệnh bạch cầu" thì như vừa nghe thấy chuyện cười, khóe miệng hơi cong lên: "Cái gì mà mắc bệnh bạch cầu chứ, chỉ có Phó Vi Sơn mới tin thôi. Thực ra cậu ta bị bà Phó hại chết."

"Sao cơ?" Nghiêm Tử Thư để lộ ánh mắt kinh hãi.

"Thì bị tai nạn xe hơi, tổn thương dây thần kinh ở tay, không bắt được thủ phạm. Thực ra không khó để đoán ra ai làm, chỉ là không có bằng chứng. Sau đó, cậu bé vốn là người học nhạc, vì không thể chơi đàn nữa, tự mình nghĩ quẩn, mắc trầm cảm nặng rồi cuối cùng tự tử."

Cũng giống như mẹ của y, bị kẻ khác ép đến bước đường tự kết liễu đời mình, thậm chí không thể tính món nợ máu này lên đầu kẻ thù. Vì ứng vào câu "tự sát".

Nghiêm Tử Thư nghe xong đã chết lặng rồi, nhưng dường như thấy anh chưa đủ sốc, Phó Kim Trì còn nói thêm: "Sau khi cậu bé đó qua đời, đầu tiên bà Phó nói dối Phó Vi Sơn rằng đã đưa cậu ta ra nước ngoài, thỉnh thoảng lại cho người mạo danh cậu ta gửi bưu thiếp cho Phó Vi Sơn... Sau đó nhận ra cứ kéo dài cũng không được, phải cắt đứt hoàn toàn quan hệ, vậy là bà ta lại lừa Phó Vi Sơn, nói cậu ta chết vì bệnh ở nước ngoài."

Phó Kim Trì cười lạnh lùng: "Một cái lý do có muôn vàn sơ hở, chỉ cần điều tra đơn giản cũng có thể dễ dàng vạch trần, vậy mà Phó Vi Sơn lại bưng tai bịt mắt mà tin, bị chính mẹ nó lừa dối, đến tận bây giờ vẫn tin như vậy. Cậu nói xem, thật thú vị phải không? Vậy nên tôi mới nói cậu sinh viên đó khá may mắn, giờ bà Phó không thể bò từ dưới đất lên để xử lý cậu ta được nữa."

Nghiêm Tử Thư nghe mà thấy ngực thắt lại.

Thử đặt mình vào vị trí của Phó Vi Sơn, mối tình đầu ngày xưa vì bị mình thích mà phải gánh chịu bất hạnh khủng khiếp như vậy, ngay cả nguyên nhân cái chết cũng là bịa đặt, chết không rõ ràng. Toàn bộ vụ việc này thậm chí còn do chính mẹ ruột dàn dựng. Và những người xung quanh dù biết sự thật nhưng vẫn giấu kín chuyện đó với một mình gã trong nhiều năm... Quả thật là một việc mà người ta khó lòng nghĩ đến.

Nghiêm Tử Thư thăm dò: "Nhưng anh kể cho tôi nghe chuyện này, mà không sợ tôi vô tình tiết lộ cho sếp Phó sao?"

Phó Kim Trì cười như lòng lang dạ sói: "Nói kiểu gì thế, ai cũng có quyền được biết sự thật, phải không?"

Nghiêm Tử Thư hỏi: "Đúng vậy, nhưng nếu anh muốn nói với anh ta thì đã có thể nói sớm hơn rồi, sao lại đợi đến bây giờ mới nói..."

Phó Kim Trì đáp: "Đúng, vì tôi muốn chờ nó yêu say đắm tình yêu đích thực của mình, rồi mới nói cho nó biết."

Nhiệt độ bên trong xe rất lạnh, lạnh như thể có bật máy sưởi cũng không ấm lên được.

Nghiêm Tử Thư dùng tay trái nắm lấy tay phải, anh cảm thấy tay chân mình đều lạnh cóng.

Anh lại quay đầu nhìn nửa khuôn mặt của Phó Kim Trì, vẫn là những đường nét sắc bén, sống mũi cao thẳng, tuấn tú như một bức tượng Hy Lạp cổ đại. Nhưng ẩn sau lớp da ấy là một trái tim điên rồ không thể diễn tả.

Đôi khi Nghiêm Tử Thư tự thấy mình rất gần với Phó Kim Trì, nhưng rồi nhanh chóng nhận ra đó chỉ là ảo giác.

Cũng như sáng hôm nay, trái tim của Nghiêm Tử Thư vẫn ngập trong cảm thông và nỗi buồn dành cho y. Phó Kim Trì sẽ mỉm cười nói với anh "hôm nay cậu sửa soạn khá tinh tế", rồi đưa cho anh Sôcôla trên bàn. Phó Kim Trì có thể khoác lên mình bộ dạng một quý ông hoàn hảo, một tình nhân chu đáo nhất, đồng thời lại là một nạn nhân vô tội nhất.

Chỉ đến giữa đêm khuya, Phó Kim Trì mới giải phóng con mãnh thú bên trong mình, khiến anh cảm thấy bất lực vì hoàn toàn không thể tiếp cận.