Trò Chơi Thử Lòng

Chương 50



Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân

Dịch: Mặc Thủy

Chương 50

Nghiêm Tử Thư quay đầu đi, ra vẻ thoải mái, cười nói: "Sống như thế này không thấy mệt mỏi sao?"

Phó Kim Trì chỉ đáp: "Phải đấy, biết làm sao được?"

Nghiêm Tử Thư lại hỏi: "Anh đã bao giờ nghĩ đến việc từ bỏ tất cả, mặc kệ mọi chuyện chưa?"

Phó Kim Trì không trả lời, có vẻ như y cho rằng đó là một câu hỏi vô nghĩa.

Nghiêm Tử Thư tiếp tục: "Cũng giống như anh không thích quay lại nhà họ Phó, không thích phải đối phó với đám yêu ma quỷ quái đó, anh đã trưởng thành rồi, hoàn toàn có thể chọn không quay lại, không bao giờ gặp lại nữa. Dù sao thì giờ anh đã có sự nghiệp riêng, triển vọng tốt, kiếm được rất nhiều tiền, vốn dĩ có thể sống rất tốt, thậm chí có thể cao chạy xa bay tiêu dao tự tai cũng được..."

Nói những điều này thật ra là vô ích, nhưng những câu chữ ấy như có ý thức của riêng mình, tự tuôn ra khỏi miệng.

Nghiêm Tử Thư biết rằng mỗi người đều có câu chuyện riêng của mình, anh chưa bao giờ tiết lộ bất kỳ chi tiết nào cho bất cứ ai trên thế giới này. Sâu thẳm trong lòng, anh vẫn lo sợ bị số phận cuốn trôi, nhưng lúc này, anh muốn thử xem liệu mình có thể kéo Phó Kim Trì ra khỏi con đường bi kịch hay không.

Nghiêm Tử Thư thậm chí còn nghĩ rằng nếu đối phương đột nhiên bị điên, nói đồng ý, anh có lẽ sẽ dám bỏ tất cả mọi thứ, đi cùng y. Ngay cả khi giống như trong phim, có thể tránh được tai nạn xe hơi nhưng không thể tránh được hỏa hoạn, ít nhất đó cũng là sự lựa chọn của chính mình.

Thế nhưng anh cũng hiểu rằng chỉ khi nào phát điên, Phó Kim Trì mới nảy sinh lòng trắc ẩn, sẵn sàng từ bỏ thù hận giữa chừng. Oán hận là vòng xoáy không bao giờ kết thúc, nói thì dễ hơn làm.

Quả nhiên, Phó Kim Trì lạnh nhạt đáp: "Nghiêm Tử Thư, sao một người thông minh như cậu lại có thể nói những điều ngớ ngẩn thế này."

Gọi ai đó bằng tên họ đầy đủ dường như luôn mang hàm ý chỉ trích hoặc cảnh cáo.

Phó Kim Trì quả thực đang đè nén cảm giác bực bội khó chịu.

Y luôn nói rằng Nghiêm Tử Thư là một người thông minh, một phần là nói đùa, một phần là do anh luôn biết chừng mực. Hiểu rằng không bao giờ được vượt quá giới hạn, không được can thiệp vào chuyện người khác, không được nói những điều không nên nói.

Ai ngờ lại có một ngày Nghiêm Tử Thư cũng bắt đầu giảng bài cho y.

Không khỏi trở nên tầm thường.

Con đường núi lúc nửa đêm vắng và tĩnh lặng, phía trước là bóng tối. Phó Kim Trì cố tập trung lại, rẽ sang một khúc cua khác.

Nhưng Nghiêm Tử Thư không thích trì hoãn, đúng là anh biết giữ giới hạn, nhưng khi đã quyết định vượt quá giới hạn, anh cũng sẽ làm đến cùng: "Nếu anh đồng ý, tôi cũng có thể nghỉ việc. Chúng ta có thể đến một thành phố khác..."

Phó Kim Trì giảm tốc độ, đạp thắng, tấp vào lề đường, mở khóa cửa xe.

Phó Kim Trì nói: "Cậu xuống đi."

Nghiêm Tử Thư hơi ngạc nhiên.

Phó Kim Trì lặp lại lần nữa: "Xuống đi."

Nghiêm Tử Thư im lặng, liếc nhìn y, mở cửa bước ra khỏi xe.

Đèn hậu đỏ phóng đi như bay, anh bị Phó Kim Trì bỏ lại bơ vơ trên đường đèo quanh co, giữa chốn hoang vu không một bóng người.

Nghiêm Tử Thư nhìn quanh, gió núi lạnh lẽo ảm đạm. Vào thời điểm này, ở nơi này, phía trước và phía sau chỉ có một con đường rộng lớn dài vô tận, một bên là vách đá dựng đứng, bên kia là vực sâu, ngay cả ứng dụng gọi xe cũng hiển thị trong bán kính năm kilômét không có ai nhận đơn. Quả thật là kêu trời trời không thấu, kêu đất đất không nghe.

Anh nở một nụ cười bất lực, lắc đầu, đành phải cài nút áo khoác trên cùng lại, bật định vị trên điện thoại, bắt đầu men theo vệ đường đi bộ xuống dốc, mong sẽ đến được một con đường chính đông người, hoặc có lẽ gặp được một người tốt bụng nào đó cho mình đi nhờ xe.

Nhưng, hiển nhiên là anh không may mắn. Mặc dù tiếng động cơ từ xa đang đến gần, nhưng khi anh vừa kịp phản ứng lại thì một chiếc Xiali đã phóng vụt qua anh như một cơn gió, lao thẳng về hướng xuống núi. Không lâu sau lại thêm một chiếc khác, cũng di chuyển với tốc độ nhanh khủng khiếp.

Nghiêm Tử Thư đột nhiên dừng lại, anh cảm thấy có gì đó bất thường.

...

Phó Kim Trì lạnh lùng quan sát ánh đèn pha của những chiếc xe phía sau qua gương chiếu hậu. Từ trước đó, ánh sáng và âm thanh loáng thoáng đã cảnh báo y rằng có người đang theo dõi mình từ xa. Y đuổi Nghiêm Tử Thư xuống xe.

Tài xế Xiali màu đỏ như không biết đường đèo nguy hiểm như thế nào, đuổi kịp y với tốc độ cực nhanh. Ban đầu là chạy song song, rồi một chiếc Xiali màu trắng khác đuổi kịp, cả hai xe cùng chạy bên hông, vây y lại.

Vẻ mặt của Phó Kim Trì trở nên nham hiểm, ánh mắt bình tĩnh, y nhấn ga mạnh hơn nữa.

Nhưng hai chiếc xe kia vẫn bám sát phía sau, rồi nhanh chóng khéo léo vượt qua y, một chiếc bên trái, một chiếc phía trước. Chiếc xe phía trước lạng lách qua lại theo hình zigzag, như một con mèo vờn chuột, khiến y khó có thể vượt qua vòng vây từ bất kỳ hướng nào.

Trong tình huống như vậy, một tài xế bình thường đang hoảng loạn sẽ rất dễ bị phân tâm khỏi việc cầm lái, đâm trực diện vào lan can. Phía dưới lan can là sườn núi dốc đứng, cây cối thưa thớt, vừa cao vừa dựng đứng.

Phó Kim Trì cười khẩy, nhưng rồi y đột ngột nhấn ga, không né tránh mà chuyển từ phòng thủ sang tấn công, lao thẳng vào chiếc xe phía trước.

RẦM!

Tài xế phía trước có lẽ không ngờ rằng gặp gặp phải một kẻ còn liều lĩnh hơn cả mình, gã cảm thấy xe mình bị giật mạnh, bị đâm từ phía sau.

Rồi đến lần thứ hai, lần thứ ba...

Gã hung ác chửi một câu "đệt con mẹ mày".

Lái xe trên đường đèo không giống như trên đất bằng, phải tập trung vào việc điều khiển xe qua từng khúc cua. Thấy khúc cua gấp phía trước, chiếc xe kia lại tấn công, Phó Kim Trì không ngần ngại đánh lái gấp, dùng một chiến thuật liều mạng, đâm vào chiếc xe bên trái một lần nữa.

Phần đầu xe bên trái đột ngột chệch hướng, khi đang cố gắng ép y vào lan can thì lại bị một lực va chạm mạnh tác động. Vào khúc cua, xe bị trượt, xoay nhiều vòng trước khi mất kiểm soát, cuối cùng ba chiếc xe cùng ép sát nhau.

Một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên từ giữa núi.

*

Nghiêm Tử Thư chạy càng lúc càng nhanh.

Sau khi hai chiếc xe đó chạy qua, ngoài tốc độ bất thường, cuối cùng anh cũng nghĩ ra cảm giác bất an thoáng qua đó đến từ đâu. Biển số xe trên cả hai chiếc xe Xiali đều trống trơn.

Xe biển số giả.

Anh lại cởi cúc áo khoác, chạy nước rút trên đường, mồ hôi bắt đầu túa ra trên người. Nghe thấy tiếng động lớn vọng lại từ xa, tim anh đập thình thịch. Anh lại tăng tốc, cho đến khi thở hổn hển, cảm giác như phổi đang bốc cháy.

Mắt anh đã thích nghi với việc nhìn trong bóng đêm, phân biệt đường đi không còn là vấn đề nữa. Trên mặt đất xuất hiện ngày càng nhiều vết bánh xe mài xuống đường, ngoằn ngoèo và đan xen một cách quái dị, như những sợi chỉ dẫn đường cho anh đến hiện trường vụ tai nạn.

Cảnh tượng trước mắt khiến Nghiêm Tử Thư không nói nên lời.

Sau một đoạn ngắn lan can bị vặn xoắn do va chạm, khoảng ba hoặc bốn mét lan can đã không cánh mà bay, có lẽ đã rơi xuống hẻm núi. Khoảng trống khổng lồ đó trông như một cái miệng kinh dị, nhiều vết bánh xe kéo dài thẳng vào bên trong.

Xe của Phó Kim Trì vẫn còn đó, cửa kính vỡ vụn, phần đầu xe biến dạng, bị kẹt nghiêng ở phần lan can bị gãy. Một nửa thân xe đã treo lơ lửng bên ngoài vách đá, vẫn đang đu đưa chênh vênh, chỉ được đỡ bởi một đoạn lan can gãy tội nghiệp, tạo thành một cấu trúc hình tam giác mong manh, duy trì một chút thăng bằng lung lay sắp đổ.

Chứng kiến ​​cảnh tượng đó, Nghiêm Tử Thư thậm chí không phát hiện ra toàn thân mình đang run rẩy dữ dội. Dù cho bản thân anh phải trải qua nguy hiểm này một lần, có lẽ anh cũng sẽ không sợ hãi đến mức này.

Bây giờ, anh đang căng thẳng mất kiểm soát. Anh phải dựa vào ý chí mạnh mẽ điều khiển để không gục ngay tại chỗ, loạng choạng bước tới gần, muốn giữ thăng bằng cho chiếc xe. Nhưng một cơ thể bằng xương bằng thịt thì có bao nhiêu sức mạnh? Nghiêm Tử Thư thậm chí còn sợ rằng nếu anh cất tiếng gọi tên người kia, sóng âm sẽ khiến chiếc xe đã hư hỏng nặng mất thăng bằng, lật thẳng xuống núi. Khi đến gần hơn, anh đột nhiên nhớ ra, đúng rồi, nên kiểm tra xem người đang ở đâu trước đã.

Túi khí bên người lái đã bung ra, nhưng hình như không có ai ngồi ở ghế lái.

Phó Kim Trì đâu?

Nghiêm Tử Thư với tay định bám vào lan can, nhưng rồi vội vàng rụt tay lại. Anh cố vươn đầu nhìn xuống hẻm núi, cảm thấy một cơn chóng mặt ập đến. Không thể trách anh được, hiện trường tai nạn xe hơi lúc nào cũng kinh hoàng, trông như một chiếc xe màu đỏ bị lật xuống rồi, nhưng không thể nhìn rõ các chi tiết.

Anh tạm thời mất khả năng phán đoán thời gian, có lẽ vài phút đã trôi qua, hoặc có lẽ chỉ vài chục giây, cho đến khi có người luồn tay từ dưới nách anh, kéo anh ra khỏi phần gãy rời của lan can từ phía sau: "Tôi vẫn còn sống. Đừng đứng ở đây, nguy hiểm lắm."

"Một cái rơi xuống, một cái chạy mất rồi, tôi trèo ra ngoài cửa sổ."

Nghiêm Tử Thư bị kéo lùi lại hai bước rồi mới lấy lại bình tĩnh, thở phào nhẹ nhõm. Anh cố kìm nén những bắp thịt run rẩy, quay người lại ôm lấy Phó Kim Trì, vỗ nhẹ vào lưng y để trấn an, dù cử chỉ đó khá vụng về.

Muôn vàn lời lẽ chỉ còn lại một câu: "Không sao là được rồi."

Phó Kim Trì cúi đầu xuống, vùi mặt vào hõm cổ anh, bất ngờ hôn một cái rồi cười khúc khích. Nghiêm Tử Thư buông y ra ngay, dù cách lớp áo mùa đông, hơi ấm từ cái chạm vẫn còn vương vấn ở đó.

Đầu Phó Kim Trì bị chấn thương, những vệt máu mỏng chảy xuống mặt, cũng phải, tai nạn xe nghiêm trọng như vậy thì sao có thể không bị thương.

Trong chớp mắt, tâm trí hỗn loạn của Nghiêm Tử Thư đã sáng suốt trở lại như thường. Các bước cần làm tiếp theo lập tức hiện lên trong đầu anh rõ ràng và có hệ thống như một dãy số. Anh lục lọi trong túi tìm điện thoại, trong khi người bị thương dường như không để ý, thong thả cho tay vào túi áo khoác, còn nói với anh: "Cậu muốn tôi buông bỏ mọi thứ, không bận tâm nữa, cậu nói thử xem, buông bỏ thế nào đây?"

"Đừng nói nữa." Nghiêm Tử Thư đỡ y sang bên đường: "Tôi sẽ gọi cảnh sát ngay."

Anh cũng gọi xe cấp cứu. Phó Kim Trì lặng lẽ dựa vào gốc cây, quan sát người kia bình tĩnh lại rồi sắp xếp mọi thứ. Nghiêm Tử Thư thông báo ngắn gọn vị trí và đầu đuôi sự việc cho người ở đầu dây bên kia, khoảnh khắc mất kiểm soát bất chấp tất cả vừa rồi thoáng qua như phù dung sớm nở tối tàn. Thậm chí người ta còn hoài nghi liệu nó có từng xảy ra hay không.

Sự điềm tĩnh vững vàng như núi ấy lại mang một ý nghĩa khác trong mắt Phó Kim Trì. Y biết rằng Nghiêm Tử Thư luôn là người như vậy. Anh có thể xử lý tốt mọi tình huống bất ngờ, bởi vì mọi việc nên làm và không nên làm đều đã có một quy trình được định trước trong tâm trí anh. Cụm từ "rối loạn vì lo lắng" có lẽ không bao giờ được tạo ra dành cho anh. Có lẽ chỉ những người quan tâm đến mức cảm xúc lấn át lý trí mới mất bình tĩnh.

Phó Kim Trì thậm chí còn thấy tiếc, tình cảm của người này quả thật nghèo nàn, tích lũy từng giọt từng giọt, cho đến giờ cũng chỉ được một chén nhỏ.

Sau đó là một ngày mùng 1 Tết vô cùng bận rộn. Xe cấp cứu đưa Phó Kim Trì đến phòng cấp cứu bệnh viện trước, sau đó y nằm trên giường bệnh hợp tác với cảnh sát lấy lời khai.

Cảnh sát giao thông và đội cứu hộ đến hiện trường vụ tai nạn, nhưng gã tài xế ngã từ trên núi xuống đã tử vong tại chỗ. Còn về chiếc Xiali màu trắng, mặc dù khu vực đường đèo không có đủ camera giám sát, nhưng dựa trên dấu vết lốp xe tại hiện trường, manh mối về biển số xe giả và kiểm tra các đoạn phim giám sát từ khu vực xung quanh, bắt giữ tài xế sẽ không khó.

Quả thực là vậy, ngày nay công nghệ điều tra tội phạm đã tiên tiến hơn rất nhiều, thủ phạm không còn dễ dàng trốn thoát như ngày xưa nữa. Tuy vậy, tài xế khẳng định rằng gã và chủ nhân chiếc xe màu đỏ chỉ bàn nhau cùng đi cướp một chiếc xe sang, không có ai chỉ đạo sau lưng cả.

Đây không phải là một lời giải thích bất ngờ lắm. Phó Kim Trì không có dị nghị gì. Nếu không có thêm bước đột phá nào, vụ tai nạn xe hơi này có khả năng sẽ vẫn khép lại ở đây.

Nghiêm Tử Thư đã hỏi thăm từ viên cảnh sát lấy lời khai, được cho biết tài xế xe màu trắng sẽ được bàn giao cho cơ quan tư pháp, quá trình tố tụng tiến hành bình thường.

Vụ tai nạn khiến Phó Kim Trì bị đa chấn thương, bầm tím, chấn động não, phải khâu hai mũi ở trán. Nhưng bác sĩ cũng nói nếu chăm sóc đúng cách sẽ không có sẹo rõ ràng, tệ nhất thì cũng có thể loại bỏ sau khi vết thương lành. Kết quả này chắc chắn đã là có phúc lắm rồi.

Bác sĩ gia đình sau đó giúp làm thủ tục chuyển Phó Kim Trì đến một bệnh viện tư quen. Sự thật chứng minh bệnh viện tư nhân là một lựa chọn tốt, ở đây quản lý nghiêm ngặt, ngăn cản hầu hết những kẻ nghe tin vụ tai nạn nên muốn đến thăm dò.

Nghiêm Tử Thư bịa ra một cái cớ để xuống núi sớm cho Phó Vi Sơn nghe, nhưng thực tế là trong suốt kỳ nghỉ, anh ở lại đó chăm sóc Phó Kim Trì. Gọi là chăm sóc, nhưng thực chất anh không phải làm gì đặc biệt cả, y tá đã xử lý mọi thứ rất chu đáo, xứng đáng với mức phí đắt đỏ. Phòng bệnh VIP được trang bị như phòng khách sạn, ở lại đây thậm chí còn cảm nhận được một nhịp sống thư thái độc đáo.

Vào ngày cuối cùng trước khi quay lại làm việc, Phó Kim Trì cầm điều khiển từ xa, chọn một kênh truyền hình. Nghiêm Tử Thư bước tới, ngồi xuống cạnh y.

Ánh mắt của Phó Kim Trì chuyển sang nhìn anh: "Ngày mai cậu không đến nữa à?"

Nghiêm Tử Thư khẽ "ừ" một tiếng, suy nghĩ một lát, rồi kéo tay y lại, viết một dãy số phức lên lòng bàn tay y.

Phó Kim Trì cúi đầu nhìn, im lặng. Ngón tay viết chữ đã rụt về, y nắm hờ hơi ấm trong lòng bàn tay.

"Đây là báo giá cho phần điểm giá của Anh Hạn." Giọng Nghiêm Tử Thư trầm trầm.

"Nếu anh chỉ muốn đạt được 'vây thầu thông thầu', thì chỉ cần chừng này là đủ."

"Nếu muốn chân thực hơn nữa, anh cũng biết nhãn hiệu và kiểu máy in của công ty."

"Tôi vẫn khuyên anh đừng làm vậy, nhưng nếu anh vẫn nhất quyết, tôi sẽ giúp anh. Tôi đã nói rồi."