Trò Chơi Thử Lòng

Chương 82



Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân

Dịch: Mặc Thủy

Chương 82

Phó Kim Trì không vội đưa Nghiêm Tử Thư đi gặp bạn bè nào ở đây, có lẽ vì quá gấp gáp, hoặc có lẽ vì y cảm thấy lúc này không cần thiết.

Cũng còn may là Nghiêm Tử Thư không quá bận tâm, anh muốn hiểu người đàn ông này là vì muốn yêu y, nhưng không nhất thiết phải thành công ngay lập tức.

Anh luôn biết rằng Phó Kim Trì có một vòng xã giao khá phức tạp, trong danh bạ của y có những người bản tính tốt bụng đáng để kết bạn như anh em nhà họ Tăng, thì tất nhiên cũng có nhiều người thuộc hạng quý nhân mắt cao hơn đầu, hoặc thích ăn chơi đàng đ**m, giao thiệp với họ không phải lúc nào cũng dễ chịu.

Có lẽ đó là lý do tại sao Phó Kim Trì không bao giờ để anh tham gia vào vòng xã giao của y, nhưng thực ra Nghiêm Tử Thư đã chuẩn bị sẵn sàng từ lâu. Giữ thái độ không quan tâm thiệt hơn không phải là khó khăn nhỉ?

Nhưng vào ngày cuối cùng trước khi trở về đảo, Phó Kim Trì vẫn đưa anh đến thăm một người quen cũ. Họ đã gọi điện báo trước, chiếc xe chạy đến bán đảo, lên sườn núi, cuối cùng đến một biệt thự riêng biệt có vườn hoa.

Căn biệt thự nằm ở khu vực yên tĩnh, diện tích không quá lớn, tương tự như căn nhà hai tầng mà Phó Kim Trì đang ở tại Đông Thành. Có điều ai cũng biết, ở một nơi tấc đất tấc vàng như Cảng Thành, giá nhà đất cao ngất trời, một căn biệt thự có diện tích thế này có thể được coi là nhà ở hạng sang.

Chủ nhân của biệt thự đã có tóc bạc trên thái dương, khuôn mặt vuông vức vẫn còn lưu giữ dấu vết của vẻ cương nghị thời trẻ, những nếp nhăn hằn sâu dấu vết của thời gian.

Nghiêm Tử Thư không biết tên đầy đủ của đối phương, chỉ biết rằng Phó Kim Trì bình thản gọi ông ta là "chú Cừu".

Trước khi đến, anh được kể rằng người đàn ông đó là cấp dưới của Phó Chi Chương trước kia, nhưng ông ta cũng coi như tốt bụng. Khi Phó Kim Trì còn nhỏ, mẹ y thường xuyên bị quấy rối, mà lại không giỏi ăn nói, không được Phó Chi Chương che chở, người đàn ông này thỉnh thoảng lại bí mật giúp đỡ bà. Sẽ không giúp nhiều, cũng không trái với ý của Phó Chi Chương là để hai mẹ con họ có thể sống qua ngày.

Đến khi mẹ của Phó Kim Trì mất, Phó Chi Chương cũng không thèm lộ diện, người lo liệu tang lễ vẫn là chú Cừu, cánh tay phải của Phó Chi Chương. Nhưng sau đó, một ngày nọ chú Cừu đột nhiên đòi từ chức, không ai thuyết phục được, ông ta đến Cảng Thành xa xôi để phát triển sự nghiệp.

Theo những gì Nghiêm Tử Thư nghe được từ Phó Kim Trì, sau khi đến đây chú Cừu đã kết hôn, cưới một người phụ nữ ở địa phương, nhanh chóng có được giấy phép cư trú vĩnh viễn. Ông ta đã cắm rễ ở Cảng Thành, chưa bao giờ nghĩ đến việc trở về đại lục, hiện đang là chủ một trang trại ngựa tư nhân.

Khi Phó Kim Trì ở Cảng Thành, may mắn được chú Cừu này giúp đỡ phần nào vì niệm tình nghĩa ngày xưa. Nhưng cũng giống như khi trước, chỉ một chút, không nhiều cũng không ít. Dù có giúp nhiều hơn, có lẽ Phó Kim Trì cũng sẽ không nhận những ân huệ mà y không thể trả này.

Khi đối diện với chú Cừu, Phó Kim Trì có vẻ nghiêm túc hơn một chút, không nói những câu theo kiểu đùa cợt thường ngày. Nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó.

Sau khi hai người đến, Nghiêm Tử Thư quan sát biểu cảm của họ, cảm nhận được một bầu không khí lạ lùng giữa hai người - không hẳn là thù địch, nhưng lại lịch sự hơn là thân mật. Mặc dù người kia rất vui khi gặp Phó Kim Trì, cố gắng thể hiện nồng nhiệt như trưởng bối, Phó Kim Trì cũng khá lịch sự, nhưng giữa họ luôn có một bức màn mỏng khó phá vỡ, còn không hòa hợp bằng người đóng vai trò trung gian như Nghiêm Tử Thư.

Tình hình trong phòng khách bỗng chốc trở nên như thế này: Nghiêm Tử Thư đến thăm lần đầu thì vui vẻ trò chuyện với chú Cừu, Phó Kim Trì chỉ ngồi bên cạnh, lười biếng dựa người vào sô pha, vòng tay qua eo Nghiêm Tử Thư, thỉnh thoảng lại lơ đãng xen vào nói vài câu.

Chú Cừu không có con, trong cuộc trò chuyện thì biết cách đây không lâu, ông ta đã ly dị vợ sau một thời gian dài ly thân. Hiện giờ trong biệt thự này, ngoài ông ta thì chỉ còn quản gia, tài xế và cô giúp việc người Philippines, khiến nơi đây có vẻ lạnh lẽo hoang vắng.

Họ ở lại chơi một lúc, ăn bữa cơm, cũng chỉ tán gẫu những chuyện gia đình thường nhật. Chú Cừu bảo Nghiêm Tử Thư rảnh rỗi có thể đến trang trại ngựa cưỡi ngựa, Nghiêm Tử Thư cũng cười. Khi ngước nhìn lên, anh thấy một bức tranh sơn dầu trên tường phòng khách, ban đầu nghĩ đó chỉ là để trang trí, nhưng sau khi nhìn thêm vài lần, anh cảm thấy nó trông có vẻ quen mắt.

Khi tạm biệt ra về, vừa bước ra khỏi cửa, Nghiêm Tử Thư mới nhớ ra bức ảnh mẹ ruột của Phó Kim Trì trên giá sách. Bà là người hiền thục, bảo thủ đến mức cổ hủ, nhưng lại sở hữu một khuôn mặt xinh đẹp và quyến rũ nổi bật, rồi truyền lại cho Phó Kim Trì. Nghiêm Tử Thư ngơ ngác nhìn khuôn mặt giống bà của Phó Kim Trì.

Chiếc Lincoln màu đen đang đợi ở cửa, vài ngày qua tài xế đã quen với Nghiêm Tử Thư, bèn gật đầu chào anh.

Sau khi lên xe, Nghiêm Tử Thư mới nhận ra, có lẽ người đàn ông đó có tình cảm với mẹ của Phó Kim Trì. Chỉ là khi bà còn sống thì chưa đến mức vượt qua mọi rào cản để theo đuổi, nhưng sau khi bà mất thì lại nhớ mãi không quên, thậm chí cố gắng trốn tránh thật xa, mà luôn cảm thấy bất an lẫn bất bình. Lòng người thật kỳ lạ.

Nếu là như vậy thì dường như đã giải thích được thái độ của Phó Kim Trì. Nghiêm Tử Thư luôn cảm thấy rằng Phó Kim Trì có lẽ sẽ không khom lưng uốn gối chỉ vì ai đó đã bố thí cho y một chút gì, nếu dám tỏ vẻ bề trên, y thậm chí có thể cắn ngược lại, vậy thì chú Cừu có điều gì đặc biệt?

Giờ thì rõ rồi. Tính cách khép kín của Phó Kim Trì khiến y rất khó thân thiết với những cấp dưới cũ của Phó Chi Chương, nhất là với người có lập trường thiếu quyết đoán. Những lần y đến thăm không mấy nhiệt tình có lẽ chỉ đơn giản là để trò chuyện với người vẫn thực sự nhớ đến mẹ mình, bất kể là tốt hay xấu.

"Em có muốn học cưỡi ngựa không?" Phó Kim Trì lên tiếng hỏi: "Bây giờ thì chưa được, hơi nguy hiểm đấy, em sẽ dễ bị thương. Sau khi em bình phục, nếu muốn thì tôi có thể sắp xếp lớp học cưỡi ngựa cho em. Cứ thử đi, không nhất thiết phải học ở đây."

Nghe y nói vậy, điều đầu tiên Nghiêm Tử Thư nghĩ đến là mình đã lớn rồi, sao còn cần tham gia hoạt động ngoại khóa nữa, nhưng suy nghĩ một lát, anh cười: "Được rồi, sau này anh nhớ là được." Bản tính hoang dại trong anh bắt đầu trỗi dậy.

"Vậy là anh biết cưỡi ngựa." Nghiêm Tử Thư lại kéo Phó Kim Trì: "Có ảnh cũ không?"

Môn đua ngựa được chia làm hai loại biểu diễn nghệ thuật và vượt chướng ngại vật, Phó Kim Trì trong video đang thực hiện loại thứ nhất. Y mặc áo đuôi tôm, mang ủng cao cổ, ung dung nhàn nhã ngồi trên lưng ngựa, tay cầm chắc dây cương, kiêu ngạo và bất cần liếc nhìn về phía máy quay rồi quay đầu đi. Người mặc trang phục sang trọng, ngựa phi nước kiệu uyển chuyển, cơ bắp mạnh mẽ khỏe khoắn của chú ngựa đen toát lên vẻ đẹp và sức mạnh nhịp nhàng, tuân theo mọi mệnh lệnh của Phó Kim Trì.

Nghiêm Tử Thư rời mắt khỏi màn hình điện thoại, nhìn lên mặt Phó Kim Trì, nhìn hai giây rồi lại quay về màn hình. Khi ngẩng đầu lên khỏi màn hình lần nữa, ánh mắt anh sâu thẳm, rồi thì thầm vào sát bên tai Phó Kim Trì như cái cách mà y ưa dùng. Nhưng Nghiêm Tử Thư không thể bắt chước giọng điệu mê hoặc lòng người của y, anh chỉ khẽ mỉm cười nói: "Sau này có dịp biểu diễn riêng cho em xem."

*

Sau nhiều lần trì hoãn, cuối cùng họ cũng trở về đảo Thạch Cổ.

Khi đến viện điều dưỡng, việc đầu tiên Nghiêm Tử Thư làm là sắp xếp đống quần áo mới khổng lồ.

Phòng được dọn dẹp hàng ngày, cửa sổ sạch bong không một hạt bụi, trên bàn luôn có hoa tươi. Còn quần áo mới mua của anh, những bộ cần giặt ủi cũng được người chuyên nghiệp lo liệu, xem ra chỉ cần có tiền, mọi thứ đều rất dễ dàng, không cần lo lắng. Anh từ từ treo từng món đồ vào tủ quần áo, chẳng có gì đặc biệt xảy ra, nhưng chẳng hiểu sao anh lại thấy bình yên hạnh phúc.

Phó Kim Trì thì đứng một bên, chê đống quần áo cũ của Nghiêm Tử Thư là tồi tàn. Theo Phó Kim Trì thì mấy thứ này cứ ném thẳng vào thùng rác thôi, đang nói, một chiếc áo thun lưu niệm in hình thuyền tam bản hiện ra trước mặt, là cái mà y đã mua ở cửa hàng lưu niệm cho Nghiêm Tử Thư khi chạy đến đảo tìm anh: "Còn muốn giữ cái này không?"

Nghiêm Tử Thư vốn chỉ định trêu chọc y. Thấy Phó Kim Trì siết chặt cái áo, trầm ngâm suy nghĩ, im lặng một lúc lâu, anh lại lo lắng vẫy tay trước mặt y: "Anh ổn chứ? Đừng như thế, chỉ đùa thôi, chuyện cũ cho qua."

Phó Kim Trì nắm lấy những ngón tay thon dài trước mặt, rồi đột nhiên nhấc bổng anh lên. Nghiêm Tử Thư giật mình, ôm lấy cổ y, sau đó thì nhận ra mình đã bị ném lên giường.

Cuối cùng, nhiệm vụ sắp xếp tủ quần áo vẫn được giao cho Phó Kim Trì.

Theo một cách nào đó thì quả thực là một chiếc áo thun đáng nhớ, vì vậy đương nhiên không nỡ bỏ nó đi. Sau đó Phó Kim Trì mang chiếc áo thun đi, có lẽ vì sợ bị mất, y cất thẳng vào một ngăn bí mật trong vali của mình.

Hai ngày sau khi trở về, Nghiêm Tử Thư mới nhớ ra hình như vẫn chưa nghe thấy giọng nói oang oang của cụ Đinh. Ra quầy lễ tân hỏi mới được biết ông cụ không còn ở viện điều dưỡng, đã về nhà rồi.

Rồi anh chợt nhớ ra, cũng phải, tiệc đính hôn của Đinh Hồng Ba sắp diễn ra, người làm ông sao có thể thờ ơ không quay về được. Dù sao đi nữa, quan niệm nối dõi tông đường và nhiều con nhiều phúc của người lớn tuổi vẫn là thâm căn cố đế, không thể thay đổi họ được. Ngoài miệng họ có thể trách mắng con cháu không nghe lời, nhưng trong lòng họ lại mong mỏi; miệng nói rằng không quan tâm, nhưng vẫn phải trông chừng con cháu chuẩn bị.

Cô lễ tân lấy ra một hộp đặc sản địa phương, nói là của cụ Đinh để lại quầy dịch vụ khi đi, vì Nghiêm Tử Thư không có mặt. Mở ra thì cũng là đồ ăn, các thứ như nước chấm và cốt lẩu đóng gói mua từ đại lục, không đắt tiền, nhưng ở đây không có mà mua. Có lẽ là của người thân hoặc bạn bè của nhà họ Đinh ở bên đó mang về, ông cụ chia cho Nghiêm Tử Thư một ít, coi như có lòng.

Chỉ trong một thời gian ngắn đi tìm điện thoại gửi lời cảm ơn, quay đi quay lại, Phó Kim Trì đã tịch thu toàn bộ đồ cay bên trong. Nghiêm Tử Thư nghi ngờ y đang cáo mượn oai hùm, nhưng không có bằng chứng, cũng chỉ đành mặc lệ y.

Tất cả đồ đạc cá nhân trong phòng của cụ Đinh đã được chuyển đi, Nghiêm Tử Thư không hỏi sau này ông cụ có còn quay lại hay không. Trên đời có bữa tiệc nào không tàn, vốn cũng nên để tùy duyên. Mặc dù lúc đầu nghe lễ tân nói, anh cũng cảm thấy hơi trống rỗng, nhưng giờ đây đã có Phó Kim Trì luôn bên cạnh, không hề cảm thấy cô đơn, cảm giác đó chỉ ở trong lòng anh một thoáng rồi cũng qua đi. Về phần Phó Kim Trì, khó khăn lắm Đinh Kiến Sinh mới chuyển đi, y vui mừng còn không kịp.

Nhưng vẫn còn một điều mà Nghiêm Tử Thư canh cánh trong lòng. Ông cụ một lòng mong muốn cháu mình lập gia đình, mong tứ đại đồng đường, đó là điều mà anh tận mắt thấy, nhưng nếu đã biết trước rằng đó thật ra chỉ là vớt trăng dưới nước thì sao? Sẽ chỉ đứng nhìn thôi sao?

Phó Kim Trì đã nói rõ từ trước rồi, nếu anh vẫn không nhận ra bất kỳ manh mối nào về khuynh hướng của Đinh Hồng Ba thì là đang nói dối. Nghiêm Tử Thư bất ngờ bị mấy tờ báo lá cải kéo vào việc của Đinh Hồng Ba, anh có thể hoàn toàn đứng ngoài không? Bản thân anh cũng cảm thấy hơi khó chịu. Cụ Đinh dọn đi rồi, nhưng chuyện đó vẫn còn vương vấn trong tâm trí anh, như thể còn nhiệm vụ gì đó chưa hoàn thành.

Hôm nay ngủ trưa dậy, Nghiêm Tử Thư đang đọc sách bên cửa sổ kiểu Pháp, điện thoại đột nhiên rung hai lần. Phó Kim Trì rõ ràng đang ở cùng phòng nhưng vẫn nhất quyết gửi tin nhắn cho anh, mở ra thì chỉ là một địa chỉ email không có bất kỳ mô tả nào. Nghiêm Tử Thư quay đầu nhìn ra phòng khách: "Cái gì thế này? Hộp thư của ai vậy?"

"Lisa Wong." Phó Kim Trì ngồi vắt chân ở bàn, lắc tờ báo như thể tin nhắn đó chẳng liên quan gì đến mình: "Em gửi cho cô ta một email nặc danh, nói rằng tên họ Đinh đó có vấn đề, không phải người tốt. Em biết cách dùng địa chỉ IP ảo chứ?"

Phó Kim Trì liếc nhìn Nghiêm Tử Thư, rồi lại cúi xuống đọc báo: "Xem trí nhớ của tôi này, chắc chắn em biết cách làm rồi, tôi không cần phải dạy đâu."

Nghiêm Tử Thư nhớ lại cái tên trên thiệp mời đính hôn, tên đầy đủ của cô Lisa kia là Hoàng Lệ Sa. Anh dừng lại một lát, rồi không nhịn được cười, đóng sách lại, nghiêng người đặt lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh.

Nghiêm Tử Thư bước tới, vòng tay ôm lấy cổ Phó Kim Trì từ phía sau: "Sao lại xúi giục em làm chuyện xấu?"

Phó Kim Trì lạnh lùng liếc anh: "Thấy em cứ lề mề thế, mau làm xong việc này đi, đừng có suốt ngày nghĩ đến mấy người đàn ông khác nữa."

Nghiêm Tử Thư không nhịn được cười lớn hơn, quay đầu hôn lên thái dương y: "Anh bị làm sao vậy."

Phó Kim Trì né tránh, lắc đầu, thở dài, đặt chân xuống, lấy một tờ giấy ghi chú trên bàn, cầm lấy cây bút cùng bộ, viết vội vài dòng, nét chữ rất trang nhã: "Đây. Tôi đã viết sẵn mẫu email cho em rồi."

Nghiêm Tử Thư kẹp tờ giấy ghi chú giữa hai ngón tay, Phó Kim Trì đậy nắp bút: "Hắn ta mới chỉ đính hôn thôi, ai biết sau này lại tự hủy hôn ước, kết hôn được hay không còn khó nói, em đã phải trăm phương ngàn kế thế này."

Y lại khẽ thở dài u oán: "Thôi bỏ đi, chỉ cần em vẫn chịu ở bên cạnh tôi, luôn nghĩ về người đàn ông khác cũng được, không thể quên Đinh Hồng Ba cũng không sao, bây giờ em cứ ngồi đây nhớ hắn ta đi, lát nữa tôi sẽ đi siêu thị mua than nướng."

Phó Kim Trì ấn anh ngồi xuống ghế: "Em còn muốn ăn gì nữa không? Tôi sẽ mang về cho?"

Nghiêm Tử Thư mở miệng: "..."

Nghiêm Tử Thư bây giờ thậm chí không dám nghĩ đến chữ "Đinh" nữa, anh thay quần áo, đi mua sắm cùng Phó Kim Trì.

Trên đường đi, Nghiêm Tử Thư cầm điện thoại, liên tục gõ chữ suốt cả một đường, nhưng tất nhiên không để gửi email nặc danh - Phó Kim Trì đã ai oán đến mức này rồi, anh còn biết nói gì hơn, phải dỗ thôi. Anh chỉ đang xác nhận lại thời gian với Tăng Bội Dung, xem cô bé và bạn bè có muốn đến ăn chung không.

Mặc dù cả hai mất thời gian thêm một tuần ở đảo chính, sau khi trở về, kế hoạch tổ chức tiệc nướng ban đầu vẫn phải tiến hành. Tiệc nướng tự phục vụ khá rắc rối, phải chuẩn bị than và nhóm lửa, lại tốn nhiều thời gian, thực tế thì hai người chẳng ăn được bao nhiêu, tất nhiên phải gọi cả bạn bè đến mới vui. Vì vậy, anh không chỉ mời Tăng Bội Dung, mà còn gửi lời mời đến những người bạn của cô bé mà anh quen biết. Cuối cùng cộng lại thì người đến được cũng chẳng ít.

Phó Kim Trì không chấp nhận nổi cách nướng thịt thô sơ kiểu chỉ cần nướng chín là có thể ăn ngay, lấy không khí là được, nhất quyết muốn Nghiêm Tử Thư trải nghiệm cái gì gọi là nghệ thuật ẩm thực. Hai ngày qua, y thậm chí còn mượn bếp của viện điều dưỡng để tự tay chuẩn bị gia vị, ướp thịt cho đến khi thấm đủ, trông rất chuyên nghiệp.

Lần này thì Nghiêm Tử Thư càng không dám nói thêm lời nào nữa. Dù không có việc gì làm trong bếp, anh vẫn luôn đeo tạp dề ở bên cạnh suốt thời gian đó. Không vì cái gì khác, chỉ là đảm bảo Phó Kim Trì có thể nhìn thấy anh ngay khi ngước lên.

Họ thuê cùng một khu nướng thịt gần bãi tắm biển, khách mời có một vài thanh niên như nhóm của Tăng Bội Dung, cũng có hai cặp vợ chồng có con nhỏ dẫn cả gia đình đến đảo chơi. Xét về độ náo nhiệt thì không hề thua kém cái lần cả già trẻ lớn bé nhà Đinh Kiến Sinh đến chơi.

Mỡ nhỏ giọt xuống than hồng kêu xèo xèo, tỏa ra mùi thơm k*ch th*ch vị giác. Người lớn mỗi người một lon bia, người không uống rượu thì có trà thảo dược và nước ép trái cây, ăn uống no nê thỏa thích rồi, lũ trẻ huyên thuyên ríu rít, phấn khởi chạy đi đá bóng trên bãi biển gần đó.

Nghiêm Tử Thư và Phó Kim Trì ngồi trên bậc thềm, vừa ăn vừa trò chuyện một lúc. Nhưng trước mặt những người bạn thân thiết mà mình quan tâm, họ vẫn giữ khoảng cách lịch sự, không thân mật thái quá, cũng không phớt lờ người khác, thậm chí không chạm tay nhau.

Một gia đình dẫn theo hai bé gái sinh đôi, vẫn còn hơi bập bẹ mà lại thích mỗi đứa nói một câu, đang ở độ tuổi rất hiếu động, chơi đùa cùng Nghiêm Tử Thư một lúc, sau đó cả hai xấu hổ bỏ chạy mất. Khi quay về ngồi xuống, anh vẫn đang cười rất tươi, mắt chạm mắt Phó Kim Trì.

Phó Kim Trì cũng bỗng nhiên cười, không nói gì, rồi đưa cho anh một xiên thịt nướng đã chín.

Nghiêm Tử Thư cảm ơn, đang định nhận lấy, còn chưa kịp cầm chắc thì đột nhiên cảm thấy trong túi quần đang rung lên. Đến lúc anh lấy được điện thoại ra thì cuộc gọi đã bị ngắt, thông báo cuộc gọi nhỡ hiện lên số không xác định.

Nhưng không biết là do gần đây Phó Kim Trì chơi xấu khiến thần kinh của anh nhạy cảm thái quá hay là do giác quan thứ sáu của con người có thật, khi nhìn thấy dãy số chuyển sang màu đỏ này, một cái tên bỗng vô cớ hiện lên trong đầu Nghiêm Tử Thư: Đinh Hồng Ba.

Có lẽ đây là một suy luận hợp lý, bởi vì ngoài hắn và những cuộc gọi quấy rối, Nghiêm Tử Thư khó mà tưởng tượng được chiếc điện thoại anh mua ở Cảng Thành còn có cơ hội nhận được cuộc gọi không rõ nguồn gốc nào khác. Hoặc là cụ Đinh đã đổi số, hoặc cũng có thể là một người nào đó như Lisa.

Anh nhìn Phó Kim Trì một cái, vẫn chưa kịp nghĩ ra nguyên do, có nên gọi lại hay không, thì điện thoại lại không cam lòng rung lên. Con số hiển thị trên màn hình vẫn là cái vừa rồi.

---

Tác giả nhắn gửi:

Chú thích: Phiên âm chuẩn của Hồng Kông của họ "Hoàng" là Wong.

Tác phẩm "Không sao đâu", trình bày bởi: Phó Kim Trì.