Trò Chơi Thử Lòng

Chương 83



Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân

Dịch: Mặc Thủy

Chương 83

Nghiêm Tử Thư bước sang bên cạnh nghe điện thoại, Phó Kim Trì nhìn theo bóng anh, thấy anh đi trên bãi biển càng lúc càng xa. Y ngoảnh mặt đi, lại đặt mấy xâu cánh gà sống lên trên lửa.

Vừa lúc gà sắp chín, hai bé gái sinh đôi lại đến gần, đánh hơi như những chú cún con. Phó Kim Trì vẫy tay với chúng. Chúng vừa thấy Nghiêm Tử Thư ngồi cùng y, trong đầu kết luận là chú đẹp trai này không nguy hiểm, cũng có thể lại gần. Mỗi đứa bé xin được một xâu cánh gà tẩm mật ong của Phó Kim Trì, vui vẻ chạy đi, đến giờ mà Nghiêm Tử Thư vẫn chưa quay lại.

Nghiêm Tử Thư không cố ý tránh mặt Phó Kim Trì. Chỉ là khu vực này đông đúc ồn ào, mà anh lại thấy tín hiệu ở khu nướng thịt yếu một cách khó hiểu, vừa nhấc máy là cuộc gọi bị ngắt. Nhưng số điện thoại này vẫn tiếp tục miệt mài, nhanh chóng gọi lại, như thể sẽ không dừng lại cho đến khi anh chịu nghe máy. Nghiêm Tử Thư đi tìm tín hiệu, quả nhiên là phải đến gần khu vực phòng thay đồ trên bãi biển, thảo lần trước Đinh Hồng Ba chạy xa đến thế, phá án rồi.

Còn Đinh Hồng Ba, mười lăm phút trước đó, hắn đang ngồi trong văn phòng trên tầng cao của một tòa nhà khu trung tâm thương mại, ngây ra nhìn chằm chằm vào điện thoại hiển thị cuộc gọi đã kết thúc. Hắn tự hỏi có phải người kia nhận ra giọng mình nên mới cúp máy không, đột nhiên mất hết can đảm.

Hắn chống khuỷu tay lên bàn, úp mặt vào lòng bàn tay, xoa mặt một cách bực bội. Nhưng rồi, như thể đã quyết định xong, hắn lại gọi điện cho Nghiêm Tử Thư.

Đinh Hồng Ba không biết mình bị làm sao. Chỉ là một cuộc điện thoại, mà nội dung cũng là công việc nghiêm chỉnh, hắn đã cân nhắc kỹ lưỡng ngôn từ của mình nhiều lần, nghĩ rằng sẽ không quá nhạy cảm, nhưng vẫn cảm thấy mình đang làm điều gì đó trái lương tâm. Có lẽ vì bản thân hắn biết mình có âm mưu gì, nên có tật giật mình.

Trước đây luôn dùng điện thoại văn phòng khi gọi cho Nghiêm Tử Thư, nhưng lần này hắn lại dùng số điện thoại cá nhân không công khai.

Kể từ bữa tối thảm họa lần trước, những ký ức khó chịu không những không phai đi, mà còn thỉnh thoảng ám ảnh tâm trí Đinh Hồng Ba, làm hắn phiền muộn, khiến hắn nhớ lại hình ảnh gai và hoa hồng. Hắn vẫn còn nhớ như in cảnh Nghiêm Tử Thư được Phó Kim Trì ôm trong vòng tay đút rượu.

Đều là đàn ông, cảnh tượng quấn quýt thân mật này rất khiêu khích, không thể phủ nhận. Nhưng ngoài nó ra, Đinh Hồng Ba còn có cảm giác trái tim tan vỡ không thể diễn tả được. Hắn thậm chí còn hơi bực mình, nghĩ rằng nếu chưa từng gặp Nghiêm Tử Thư, hắn đã có thể tiếp tục đi đúng hướng như từ trước đến giờ.

Mỗi gia đình đều có những truyền thống riêng. Đinh Hồng Ba hồi đại học còn bị bạn bè cùng lớp chế giễu: "Thật sao, gia đình cậu bảo thủ đến thế à? Cậu thực sự đang sống ở thế kỷ 21 à?" Chính vào khoảng thời gian đó, một người bạn cùng lớp đã rủ hắn tham gia một câu lạc bộ LGBT, dường như hắn bắt đầu có dấu hiệu nổi loạn.

Nhưng không lâu sau, Đinh Hồng Ba đã bị sốc trước cảnh quan hệ hỗn loạn trong giới này, thế là rút lui. Những gì mắt thấy tai nghe về lối sống trụy lạc đó đã dập tắt mọi ý nghĩ nổi loạn vừa mới bắt đầu nảy mầm. Từ đó về sau, Đinh Hồng Ba cảm thấy bảo thủ cũng không có gì sai cả, hắn chấp nhận kế hoạch tương lai từng bước một xây dựng gia đình.

Đinh Hồng Ba từng hình dung ra mẫu người lý tưởng của mình, phải là một người có tri thức hiểu lễ nghĩa, dịu dàng tao nhã, chín chắn ổn định, tốt tính, không tùy tiện giận dỗi, dễ hòa đồng. Không cần phải quá xinh đẹp, nhưng tốt hơn thì phải cao ráo và mảnh mai.

Tất nhiên vẫn có rất nhiều cô gái như vậy. Hắn từng hẹn hò với vài cô gái thời đại học, tất cả đều được lựa chọn theo khuôn mẫu này, nhưng vì lý do nào đó, càng về sau hắn lại càng thấy họ không ổn, không mối quan hệ nào kéo dài được lâu.

Đến ngày hôm nay, Đinh Hồng Ba đã từ bỏ hoàn toàn cái suy nghĩ ngây thơ si tình ngày xưa, nhận ra thực tế, đang chuẩn bị bước vào lễ đường với một vị hôn thê môn đăng hộ đối. Dù cô ta có nông cạn, kiêu ngạo và độc đoán đi chăng nữa cũng không còn quan trọng, xem mắt mà ra, phù hợp là đủ.

Thật ra đã có đối tượng "phù hợp" xuất hiện, như Lisa. Nhưng trong tiềm thức Đinh Hồng Ba vẫn vô thức kháng cự, thậm chí còn nghĩ đến ý tưởng tồi tệ là dùng bạo lực lạnh để ép cô ta chủ động chia tay. Chỉ có điều khi xu hướng tính dục của hắn vô tình bị đám báo lá cải phanh phui, dù mọi người đều cho là chuyện vớ vẩn, nhưng xuất phát từ một cơn hoảng loạn khó hiểu, Đinh Hồng Ba vẫn vội vàng cầu hôn Lisa.

Nhưng không ai biết rằng sau đó mặc cho cảm giác hổ thẹn, hắn vẫn bí mật giấu vài tờ báo lá cải có ảnh hắn và Nghiêm Tử Thư trong một tập hồ sơ, cất giữ chúng sâu bên trong một ngăn kéo khóa kín.

Đúng vậy, Đinh Hồng Ba không muốn thừa nhận, nhưng Nghiêm Tử Thư đúng là mẫu người lý tưởng trong lòng hắn. Càng nhìn anh, hắn càng nhận ra mọi nét đẹp của anh đều hoàn toàn phù hợp với mong ước của mình, chỉ tiếc là anh lại xuất hiện sai thời điểm, mà cũng sai cả giới tính. Đến khi hắn nhận ra thì ngọn lửa đã lan rộng như cháy rừng.

Tuy nhiên những suy nghĩ không đứng đắn đó sẽ chỉ chôn sâu trong lòng, chứ không có nghĩa là Đinh Hồng Ba sẽ hành động thiếu suy nghĩ. Nếu đã cầu hôn, hắn sẽ không làm bất cứ điều gì có lỗi với chính mình và vị hôn thê, gọi cho Nghiêm Tử Thư chỉ đơn giản là để tạo cho anh một lối thoát.

"Công việc gì vậy?" Nghiêm Tử Thư hỏi, âm thanh của anh đứt quãng, rè rè vì nhiễu sóng. "Xin lỗi, tín hiệu... kém quá."

"Thì chuyện trước đây, không phải anh cần tìm việc sao?" Đinh Hồng Ba có vẻ vừa thở phào, nói: "Mặc dù lúc trước tôi đã nói cạnh tranh ở trụ sở chính rất khốc liệt, nhưng có thể ở chi nhánh có cơ hội phù hợp." Bên kia không phản hồi ngay, mà đã mở miệng rồi thì hắn dứt khoát tiếp tục: "Nếu anh quan tâm, tôi sẽ gửi mô tả công việc đến email của anh sau, anh có thể xem qua."

Nghiêm Tử Thư có phần ngạc nhiên, anh đã đi đến mép bãi tắm biển, tìm một bậc thềm để ngồi, lịch sự tỏ ý từ chối.

"Anh không cần trả lời vội." Đinh Hồng Ba cau mày ở đầu dây bên kia. "Cứ từ từ suy nghĩ kỹ."

"Được thôi." Nghiêm Tử Thư đồng ý, nhưng khéo léo ám chỉ rằng việc này sẽ không thành: "Chúng tôi dự định trở về đại lục vào tháng tới, tôi sẽ gửi email trả lời trước lúc đó. Dù sao thì, cảm ơn ý tốt của cậu."

Đinh Hồng Ba không ngờ anh lại sắp rời Cảng Thành. Việc này khiến hắn như bị sét đánh, những lời khuyên nhủ định nói tiếp cũng bị nuốt lại. Hắn bừng tỉnh lại, cảm giác cay đắng len lỏi trong lòng, không biết phải hỏi thế nào: "Các người... Có phải là với... người đàn ông lần trước không?"

Nghiêm Tử Thư cười: "Đúng thế." Giọng anh nhẹ nhàng: "Như cậu thấy đấy, giờ tôi hoàn toàn phụ thuộc vào anh ấy, cậy thân cậy thế, chắc chắn tôi sẽ phải đi cùng anh ấy rồi."

Ở đầu kia, Đinh Hồng Ba lại im lặng, có lẽ vì bị anh gây sốc tới mức câm nín.

Nghiêm Tử Thư duỗi dài một chân ra, tay đặt lên đầu gối. Anh nhìn về phía xa, mặt biển trải dài vô tận, những ai thường xuyên ngắm biển cũng sẽ được nó gột rửa cho thanh thản.

Đinh Hồng Ba cần phải được giúp phá vỡ một vài ảo tưởng, Nghiêm Tử Thư biết được suy nghĩ của hắn, nên anh mới cố tình nói về mình theo cách khó nghe như vậy. Đây chỉ đơn thuần là một cân nhắc về mặt tỷ lệ lợi nhuận trên chi phí, nếu anh lịch sự từ chối lời đề nghị của Đinh Hồng Ba, hắn vẫn có thể tiếp tục nhớ nhung về anh theo nhiều cách khác nhau. Nhưng bản chất Đinh Hồng Ba là một người tự cao tự đại, hắn mà thấy ai ngứa mắt thì sẽ lập tức loại bỏ.

Từ khi phát hiện ra Đinh Hồng Ba có ý với mình, thực ra Nghiêm Tử Thư cũng rất ngạc nhiên, nhưng dù sao anh cũng không có ý định trở thành mối tình đầu của hắn. Anh không thể nhìn thấy sắc mặt của Đinh Hồng Ba qua điện thoại, nhưng có thể tưởng tượng ra là không đẹp mắt cho lắm.

Và quả thực, Đinh Hồng Ba trông đúng như vậy. Đinh Hồng Ba muốn phản bác "sao anh lại có thể là người như vậy", nhưng câu chữ ra đến miệng lại không có can đảm mở lời. Hắn có thực sự biết Nghiêm Tử Thư là người như thế nào không? Lỡ đâu Nghiêm Tử Thư chỉ là có một lớp vỏ ngoài đẹp đẽ, còn bên trong tự nguyện sa đọa thì sao?

Nghiêm Tử Thư định cúp máy, để hắn tự tiêu hóa lấy, nhưng Đinh Hồng Ba vẫn tiếp tục hỏi: "Tại sao anh lại làm vậy?"

"Tại sao?" Nghiêm Tử Thư thấy buồn cười: "Rõ ràng là được người khác nuôi thì dễ hơn là tự mình vất vả rồi."

"Loại đàn ông đó có thể nuôi anh được bao nhiêu ngày?" Đinh Hồng Ba nói với giọng bực bội: "Anh thực sự nghĩ mình có thể sống như vậy suốt đời sao?"

"Ừm, chắc đây là vấn đề giữa tôi và anh ấy." Nghiêm Tử Thư đáp: "Chẳng phải cậu đang để ý đến tôi quá mức rồi sao?"

Đột nhiên, trong lòng Đinh Hồng Ba như có thứ gì đó vỡ òa. Hắn từng nghĩ Nghiêm Tử Thư là người tỉnh táo, cũng rất thanh cao, nhưng giờ lại phát hiện ra người thanh cao này sẵn sàng làm đồ chơi của đàn ông mà không hề xấu hổ, sự đối lập này khiến hắn cảm thấy cay đắng khôn tả.

"Trước đây anh từng nói tôi có thành kiến, coi thường người khác, nhưng giờ anh lại từ bỏ chính mình, làm sao người khác có thể tôn trọng anh được nữa?"

"Vì tôi không cần được ai tôn trọng cả." Nghiêm Tử Thư bình tĩnh nói: "Hơn nữa, cậu Đinh, cậu nên biết rõ mình đang nghĩ gì, hiện giờ cậu lo tiệc đính hôn, rõ ràng là đang bận rộn, vậy tại sao cậu lại có thời gian gọi cho tôi?"

Đinh Hồng Ba như thể vừa bị vạch trần bí mật: "Tôi chỉ làm vậy vì..."

"Đinh Hồng Ba, động cơ của cậu không quan trọng." Nghiêm Tử Thư ngắt lời. Thật ra sau khi rời khỏi công ty, anh hiếm khi nói như vậy, nhưng điều đó không có nghĩa là anh mất đi uy thế trong những thời điểm quan trọng, giọng điệu nghiêm túc gần như đang chỉ trích: "Tôi có thể không phải là người chính trực gì, cậu có thể coi thường tôi vì dựa dẫm vào người khác. Nhưng nếu cậu lén lút làm chuyện xấu gì đó, chẳng phải cậu cũng sẽ bị coi thường sao."

Cúp máy, không biết thế này có gọi là cụt hứng chia tay không, nhưng Nghiêm Tử Thư đoán Đinh Hồng Ba sẽ không tìm anh nữa.

Khi anh quay lại, Phó Kim Trì đã lặng lẽ xuất hiện phía sau anh từ khi nào, cũng đang ngồi trên bậc thềm.

Nghiêm Tử Thư ngoài miệng thì nói: "Em gọi xong rồi, về ngay đây." Nhưng vẫn ngồi yên, không vội đứng dậy.

Giữa tiếng sóng vỗ rì rào, Phó Kim Trì giả vờ không biết hỏi: "Ai tìm em vậy?"

Nghiêm Tử Thư nghiêm nghị đáp: "Vốn là một tên săn đầu người, nhưng hình như hiện không có cơ hội việc làm cho em nữa rồi."

Phó Kim Trì "ồ" lên tiếc nuối: "Không sao, ít nhất tôi vẫn có thể nuôi em mà."

Nghiêm Tử Thư cười, thừa nhận luôn: "Phải đấy, em không ăn nhiều."

Hai người vừa đi về vừa trò chuyện, Nghiêm Tử Thư cảm thấy cuối cùng anh cũng có thể gác lại chuyện của nhà họ Đinh.

Sau buổi tiệc nướng ngoài trời này, tay nghề nêm nếm gia vị của Phó Kim Trì nhận được lời khen ngợi nhiệt tình. Khi đám đông càng trở nên náo nhiệt, có người còn reo hò, khoa trương vỗ tay, hỏi xin công thức của y. Mà như thế, Phó Kim Trì không thể không trở thành tâm điểm chú ý. Phản ứng của Phó Kim Trì có vẻ ôn hòa, nhưng ánh mắt thực chất lạnh lùng thờ ơ. Y sẵn lòng làm những việc này vì Nghiêm Tử Thư, nhưng lại thiếu kiên nhẫn ứng phó với phản hồi từ người khác.

Nghiêm Tử Thư nhận thấy được, nhanh chóng khéo léo lái cuộc trò chuyện sang hướng khác. Mọi người cùng nhau thu dọn đồ đạc, không ai nhận thấy điều gì bất thường. Đối với người ngoài, dường như Phó Kim Trì chăm sóc Nghiêm Tử Thư, chu đáo mọi mặt, nhưng trên thực tế, Nghiêm Tử Thư cũng đóng vai trò là cầu nối giữa y và người bình thường.

Hôm đó, trong nhóm bạn của Tăng Bội Dung, người nào vội về nhà thì đi đón phà trước, những người không vội thì ở lại thêm một đêm tại nhà nghỉ trên đảo Thạch Cổ. Những người còn lại tụ tập ở sân trong yên tĩnh chơi đùa, trong đó có Nghiêm Tử Thư và Phó Kim Trì.

Nhóm Tăng Bội Dung cần phải tập hát những bài mừng Giáng sinh trước. Trong phòng khách có một cây đàn piano nhỏ, có người mang bản nhạc đến, hỏi ai không cần hát nhưng biết chơi piano. Trước đây Nghiêm Tử Thư đã từng học, anh ngồi xuống trước đàn ôn lại ngón nghề cũ, vừa từ từ tìm lại cảm giác vừa đệm đàn cho họ.

Ban đầu anh có hơi lúng túng, nhưng sau khi quen dần thì thuần thục hơn nhiều, mà cũng may là không ai yêu cầu quá khắt khe. Nghiêm Tử Thư dựa vào trí nhớ cơ bắp để chơi nhạc, càng lúc càng thành thạo. Khi không còn ai hát nữa, anh thử chơi bản nhạc Mariage d'amour quen thuộc.

Phó Kim Trì không ngồi xuống, y khoanh tay dựa vào khung cửa, chăm chú nín thở ngắm nhìn anh như tất cả những người đang nghe nhạc khác trong phòng. Nghiêm Tử Thư ngồi thoải mái thư giãn, kỹ thuật của anh không quá điêu luyện, nhưng tiếng đàn rõ ràng chính xác, giai điệu du dương như một câu chuyện kể nhẹ nhàng. Phó Kim Trì mỉm cười. Khi Nghiêm Tử Thư ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người chạm nhau.

Nghiêm Tử Thư không nói gì, nhưng Phó Kim Trì biết bản nhạc đó là dành cho mình. Tất cả đã hiện rõ trong ánh mắt anh.

Khi gần nửa đêm, ngay cả người năng động nhất cũng cảm thấy mệt mỏi. Hai người sống ở viện điều dưỡng cũng đứng dậy chào tạm biệt những người khác. Có thể nhìn ra được Nghiêm Tử Thư rất được lòng những người trẻ này. Xét cho cùng là vì anh dễ tính lại biết cách hòa đồng, nếu muốn, anh có thể dễ dàng kết bạn với bất kỳ ai.

Phó Kim Trì đi theo sau anh, hai người cùng nhau bước đi dưới ánh đèn đường, sánh vai hướng về phía viện điều dưỡng. Gió đêm lạnh buốt, hơi lạnh len lỏi đến, bị áo khoác trên người cản lại.

Sau một ngày vui chơi, không ai muốn nói chuyện gì nữa, chỉ lặng lẽ bước đi trên con đường đêm, nhưng không hề thấy buồn chán. Nghiêm Tử Thư cúi đầu nhìn xuống bóng mình trên mặt đất, sau khi cuộc vui và cảm giác phấn khích lắng xuống, anh vẫn còn có người bên cạnh, đó có thể coi là một hanh phúc viên mãn.

Nghiêm Tử Thư nắm lấy tay Phó Kim Trì, người kia nhanh chóng đáp lại, ngón tay của hai người đan chặt vào nhau.

Lòng bàn tay của Phó Kim Trì luôn ấm và khô hơn anh. Bỗng nhiên, y tặc lưỡi nói: "Sao tay em vẫn lạnh thế này." Y nắm lấy tay Nghiêm Tử Thư, dùng hai bàn tay to lớn của mình ôm lấy, sưởi ấm cho anh.

Rồi Phó Kim Trì lại bắt đầu không yên, cọ qua cọ lại mờ ám giữa các ngón tay, nhẹ nhàng cù vào lòng bàn tay anh. Rõ ràng chỉ là hai bàn tay bị nắm lấy chơi đùa, nhưng Nghiêm Tử Thư cảm thấy tim mình run lên, như thể toàn thân và da thịt anh đang nằm trong tay người kia: "Đừng phá."

"Không phá nữa." Phó Kim Trì cúi đầu khẽ hôn lên lòng bàn tay anh, nhẹ nhàng, nhưng hơi nhột.

Nghiêm Tử Thư mỉm cười, khẽ cong các ngón tay, giữ lấy nụ hôn trong lòng bàn tay.

*

Những ngày sau đó, họ tất nhiên cũng không thể thoát tục, mà lên kế hoạch chào đón lễ hội như mọi người khác ở Cảng Thành. Viện điều dưỡng đã chuẩn bị rất nhiều cây thông Noel nhỏ, mỗi phòng đều có thể đăng ký nhận một cây, mang về tự trang trí.

Một ngày nọ, Phó Kim Trì bước vào, thấy Nghiêm Tử Thư đang đứng giữa phòng khách, đối diện với cây thông Noel cao ngang ngực, trầm ngâm suy nghĩ xem nên trang trí thế nào. Trên sàn nhà có rất nhiều ruy băng, đèn và đồ trang trí nhỏ, cũng được anh nhận về cả.

Phó Kim Trì đứng ở cửa nhìn một lúc. Nói đến thì, đàn ông mà, kể từ sau khi được nếm mùi ngon ngọt, thật ra hầu hết thời gian y không muốn làm gì cả, chỉ chăm chăm lo nghĩ làm thế nào để đưa Nghiêm Tử Thư lên giường rồi chơi những trò gì. Ví dụ, ngay lúc này, Phó Kim Trì đang nghĩ rằng thay vì dùng ruy băng cột lên quà thì nên quấn lên người Nghiêm Tử Thư. Còn về những việc lặt vặt chỉ mang tính "tạo không khí" ấy, trước đây Phó Kim Trì thường lười làm, trừ khi có mục đích cụ thể nào đó.

Hơn nữa, theo kế hoạch của y, y hoàn toàn không có ý định mừng lễ gì ở viện điều dưỡng. Khi đó Cảng Thành sẽ có đủ các hoạt động lễ hội và vui chơi náo nhiệt, đường phố chật kín người chen chúc nhau, đám đông đổ về khu vực này. Có thể nhiều nơi sẽ khó đặt chỗ, nhưng tất nhiên với Phó Kim Trì thì không thành vấn đề. Y đã chuẩn bị kỹ lưỡng hết rồi, cả trên lẫn dưới giường.

Không biết Nghiêm Tử Thư có còn thỉnh thoảng nghĩ về cuộc sống trước kia của mình không, công việc bận rộn, một mình một lối, mỗi ngày vùi đầu vào công việc, như một cỗ máy không cần đến cuộc sống riêng tư.

Giờ đây, Phó Kim Trì chỉ nghĩ đến việc dùng ấm áp và hạnh phúc trần tục để quyến rũ anh, lừa gạt anh, dẫn dắt anh đi tận hưởng mọi thú vui cho từng giác quan. Hơn nữa y đã hái được nhiều quả ngọt nhờ việc này rồi, dù đưa anh đi chơi hay cùng anh gặp gỡ bạn bè, tất cả đều vì mục đích này. Tóm lại là khiến anh không bao giờ quay trở lại chiếc ghế đá hoang vắng đó nữa.

Nghiêm Tử Thư vẫn xoay xở lôi kéo được Phó Kim Trì cùng trang trí cây thông với mình, trên chóp nhọn có ngôi sao, cành cây treo đầy những thiên thần nhỏ cùng quả cầu vàng. Về mặt này, sức sáng tạo của họ kết hợp lại có lẽ cũng không thể so sánh với một đứa trẻ có kinh nghiệm, nhưng ít nhất thì cũng đã có thành quả.

Thế nhưng trời không chiều lòng người. Một ngày trước lễ Giáng sinh, Nghiêm Tử Thư cảm thấy choáng váng cả ngày, như thể đang đi trên bông. Sáng hôm đó anh không để ý lắm, nhưng đến chiều, Phó Kim Trì mới nhận ra không ổn, dùng mu bàn tay chạm vào trán anh rồi lại lấy nhiệt kế đo nhiệt độ, 39,8℃.

Xong, khỏi phải đi đâu cả.

Có lẽ vì dạo này anh quá vô tư, không phải lo lắng gì, vui quá hoá buồn.

Sau khi y tá tiêm xong, Phó Kim Trì lau tay cho anh bằng cồn: "Tự em không cảm thấy gì sao?"

Nghiêm Tử Thư thực sự không để ý, anh chỉ thấy đau nhức khắp người, có thêm chút áy náy. Anh không có ý định phá hỏng không khí lúc này. Nhưng giờ chẳng còn gì để nói nữa, mọi kế hoạch đều bị hủy bỏ. Sức khỏe là quan trọng nhất, nếu cơn sốt cao chuyển thành viêm phổi, đó sẽ là một rắc rối lớn. Quần áo vừa mới mặc định ra khỏi cửa lại phải thay lại thành đồ ngủ, anh bị Phó Kim Trì ép quay lại giường nằm.

Vào thời điểm này trong năm, không còn nhiều người ở lại viện điều dưỡng, những ai có thể về nhà đã về rồi, chỉ trừ một vài y tá đang trực, không gian vắng vẻ hẳn đi.

Vì không thể ra ngoài, họ quyết định tận hưởng thế giới của hai người trong phòng. Nghiêm Tử Thư quấn chăn, nằm trong vòng tay của Phó Kim Trì, cả hai cùng xem phim. Họ chọn một bộ phim hài Hollywood nhẹ nhàng vui nhộn, vô số những câu chuyện cười như muốn nhảy ra khỏi màn hình, lấp đầy căn phòng bằng niềm vui hồn nhiên. Bên ngoài, tiếng chuông ngân nhẹ nhàng vọng vào, hòa cùng giai điệu bài Joy to the World, tất cả cách họ rất xa, nhưng lại không hẳn là ngoài tầm với.

Lúc này, Nghiêm Tử Thư mới bắt đầu cảm nhận được mình đang nóng bừng, đau nhức khắp người, cổ họng rát, toàn thân khó chịu. Thuốc dần có tác dụng, anh xem được nửa bộ phim thì mí mắt sụp xuống, thế là dựa vào Phó Kim Trì ngủ thiếp đi. Phó Kim Trì đặt anh nằm ngửa ra.

Cơ thể khó chịu khiến giấc mơ của anh trở nên hỗn loạn. Giữa chừng, Nghiêm Tử Thư tỉnh giấc hai lần, mỗi lần mắt anh đều đờ đẫn một lúc, hồi lâu mới nhận ra hôm nay là ngày nào. Phó Kim Trì liền đặt điện thoại xuống, dịu dàng cúi xuống hôn anh.

Nghiêm Tử Thư khàn giọng nói: "Sẽ lây cho anh."

Phó Kim Trì đáp: "Không đâu."

Người bị sốt thường sợ lạnh, Nghiêm Tử Thư ôm lấy y, cố gắng lấy hơi ấm từ người y.

Ngày hôm sau, cơn sốt đã hạ nhiều. Đây chắc chắn là tin tốt, nhưng vẫn chưa thể đi xa. Nghiêm Tử Thư bật tivi, để những âm thanh của thế giới bên ngoài vang lên, đến phòng giải trí để tìm một trò chơi cờ bàn mới, cùng Phó Kim Trì chơi trò suy luận giết thời gian. Dù sao thì, cũng nên làm điều gì đó thú vị một chút chứ.

Khoảng trưa, Phó Kim Trì đột nhiên chủ động nhắc đến: "Chẳng phải sáng nay họ Đinh đó đính hôn sao?"

Nghiêm Tử Thư đang sắp xếp bài, nghe thấy vậy liền ngẩng đầu lên: "Hở?"