Trò Chơi Thử Lòng

Chương 84: Hết cốt truyện chính



Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân

Dịch: Mặc Thủy

Chương 84

Điều khiến Nghiêm Tử Thư bối rối là Phó Kim Trì vẫn luôn ghen tuông vô cớ với Đinh Hồng Ba nay lại bất ngờ chủ động nhắc đến hắn.

"Nghe nói sáng nay ở khách sạn Vương Miện có một màn kịch hay lắm." Phó Kim Trì ngồi trên ghế, nghịch một đạo cụ trò chơi trong tay. Y vừa đi ra ngoài một lát, quay lại thì úp điện thoại xuống bàn. "Hai gia đình đang tổ chức tiệc đính hôn, cô dâu đã đến, khách mời cũng đã có mặt đầy đủ, nhưng chú rể vẫn chưa đến, giờ này vẫn không biết đang ở đâu, tất cả mọi người còn đang tìm."

"...Hả." Bàn tay Nghiêm Tử Thư khựng lại giữa không trung. "Cái gì? Chẳng lẽ là Đinh Hồng Ba?"

"Em đoán xem?"

"Để em xem nào."

Phó Kim Trì nở nụ cười giễu cợt, đưa điện thoại cho Nghiêm Tử Thư.

Một cậu ấm nhà giàu đính hôn với một tiểu thư cao sang môn đăng hộ đối, cả hai bên đều là gia đình danh giá, xảy ra sự việc này là khá bất thường, hiện tại đã có video lan truyền ra ngoài. Giữa khung cảnh hỗn loạn, Lisa trong chiếc váy đuôi cá, trông vừa giận dữ vừa lo lắng đang nói chuyện với ai đó.

Nhìn lại những lời Phó Kim Trì từng nói, quả thực đúng là một nhà tiên tri. Y nói Đinh Hồng Ba là gay, chính xác; lại nói Đinh Hồng Ba chưa chắc kết hôn được, giờ thì có vẻ cũng đúng.

Hiện tại, cả nhà họ Đinh và họ Hoàng chắc hẳn đang lùng sục khắp nơi tìm Đinh Hồng Ba. Thậm chí chưa đến giờ ăn trưa mà Nghiêm Tử Thư cũng nhận được điện thoại của cụ Đinh. Chẳng qua, hiển nhiên là Nghiêm Tử Thư hoàn toàn không thể biết gì.

Cụ Đinh lắp bắp vài lời rồi cúp máy, nhìn lại sảnh tiệc đang hỗn loạn, cảm thấy nhức đầu không thôi. Thật ra là do Lisa đa nghi, nhất quyết đòi gọi cho Nghiêm Tử Thư để chất vấn. Nhưng cụ Đinh vẫn còn cần thể diện, vừa không thể để cô ta làm bừa theo ý mình lại vừa phải quan tâm không cho cô ta mất kiểm soát cảm xúc, ông cụ chỉ đành đứng ra gọi, tự mình bấm số trước mặt cô ta mới xong chuyện.

Nghiêm Tử Thư đứng trước cây thông Noel, ngơ ngác ngắm những ngôi sao một lúc. Anh không biết tin tức gì sẽ xuất hiện trên báo ngày mai, nhưng chủ yếu vẫn nghĩ đến chuyện của riêng mình.

Hai người đi ra nhà ăn ăn cơm, khi trở về thì có thêm một hộp quà dẹt nằm dưới gốc cây thông. Phó Kim Trì bước tới, nhặt nó lên, không phải y đặt nó ở đó, vậy chắc chắn là tặng cho y.

Lần này đổi thành Nghiêm Tử Thư dựa vào cửa, quan sát y từ xa.

Vẻ mặt Nghiêm Tử Thư vẫn bình thản.

Thứ được lấy ra là một khung ảnh bằng kim loại, chạm khắc tinh xảo, bên trong gắn một bức phác họa vẽ tay kích thước sáu tấc. Bức tranh vẽ sau lưng một người đàn ông, các đường nét pha trộn giữa gọn gàng và hơi thô ráp, đối với người không chuyên thì đã là trình độ khá rồi, có thể nhận ra đó là ai, là Phó Kim Trì. Trong tranh, Phó Kim Trì đang bước lên cầu thang của một tòa tháp, phía trước có một lối đi rất hẹp, ánh sáng bên ngoài chiếu vào từ đó.

"Cái chính là không nghĩ ra được món quà nào hay để tặng anh cả." Nghiêm Tử Thư bước tới, rồi đột nhiên hối hận vì quyết định bốc đồng của mình, không phải vì tặng quà, mà vì món quà quá rẻ tiền lại còn qua loa: "Ra ngoài đảo mua gì anh đều biết rõ, trên đảo thì lại chẳng có gì đặc biệt cả."

Nét vẽ trên này không được đẹp lắm, nhiều năm không cầm bút vẽ, một người chuyên nghiệp cũng sẽ vụng về. Trước đó khi được Phó Kim Trì dẫn đi leo tháp, Nghiêm Tử Thư đi theo sau y, vậy là chụp được góc nhìn này từ phía sau lưng. Anh chỉ đang trông bầu vẽ gáo, cùng lắm thì đạt đến trình độ này.

Bí mật duy nhất chỉ có một mảnh giấy được giấu phía sau bức tranh. Đoạn văn do Nghiêm Tử Thư chép lại từ Thư thứ nhất gửi tín hữu Côrintô, anh từng nghe Tăng Bội Dung và nhóm của cô bé đọc:

Love is patient; love is kind.

Yêu là kiên nhẫn đến vĩnh hằng, yêu lại nhân từ.

It does not envy; it does not boast; it is not proud.

Yêu không đố kỵ, yêu không khoe khoang, không kiêu ngạo.

It is not rude; it is not self-seeking; it is not easily angered; it keeps no record of wrongs.

Chẳng làm những điều đáng hổ thẹn, chẳng mưu cầu lợi ích riêng, chẳng dễ nổi giận, và chẳng ghi nhớ những lỗi lầm của người.

Love does not delight in evil but rejoices with the truth.

Yêu không vui thích điều ác, nhưng hân hoan với lẽ thật.

It always protects, always trusts, always hopes, always perseveres.

Yêu luôn bảo vệ, luôn tin tưởng, luôn hy vọng, luôn kiên trì.

Love never fails.

Yêu không bao giờ ngừng.

Không biết có ngày nào Phó Kim Trì phát hiện ra không.

Khi chép, tay anh hơi run, mà lại viết bằng tiếng Anh. Nhưng Nghiêm Tử Thư nghĩ, hôm nay thổ lộ tình cảm của mình với y cũng không phải là ý tồi.

Trước đó Nghiêm Tử Thư lên mạng tìm, anh còn thấy người khác gợi ý rằng có thể lén đo kích thước ngón tay của người kia, đặt mua nhẫn hoặc thứ gì đó. Đáng tiếc là Phó Kim Trì ngủ rất tỉnh, chỉ cần cử động nhẹ một cái là y thức giấc, anh đành phải bỏ cuộc.

Nhưng thật ra Nghiêm Tử Thư không phải là người lãng mạn, anh thậm chí còn chưa nghĩ ra thời gian và địa điểm thích hợp. Anh chỉ có ý tưởng mơ hồ này, nhưng cơn sốt cao hôm qua đã làm đảo lộn kế hoạch.

Vừa rồi Phó Kim Trì cười với anh trong lúc mở quà, bầu không khí có vẻ ổn rồi, nhưng khi đó Nghiêm Tử Thư lại do dự vì nghĩ rằng món quà có vẻ hơi nghèo nàn, kết quả là anh thấy ngại, bỏ lỡ cơ hội tốt nhất để lên tiếng.

Cũng may là anh không quá cố chấp, không nhất thiết phải chọn ngày nào đặc biệt quan trọng hay đáng nhớ, nếu lần này không thành công thì thử lại vào ngày khác. Có lẽ nên đặt mua nhẫn trước đã. Dù anh là Nghiêm Tử Thư, đến bước tán tỉnh này vẫn không thể sắp xếp mọi việc một cách bài bản.

Hơn nữa ngày hôm nay còn những rắc rối khác tìm đến.

Gần đến chiều tối, họ cà kê mãi rồi cũng đưa ra được kết thúc của trò chơi cờ. Nghiêm Tử Thư đứng dậy từ dưới sàn nhà, đo lại thân nhiệt, 37℃, ổn định ở mức sốt nhẹ đến bình thường. Đến lúc đó anh mới để ý thấy có tin nhắn chưa đọc trên điện thoại.

Nghiêm Tử Thư mở khóa, liếc nhìn Phó Kim Trì, suy nghĩ một lát rồi nở một nụ cười gượng gạo, đưa cho y xem.

Đinh Hồng Ba gửi cho anh một địa điểm, ở ngay trên đảo Thạch Cổ, thời gian đã từ hai giờ trước. Cụ thể hơn, nếu nhìn trên phạm vi rộng, nó nằm ở chân núi xa hơn nếu đi từ bãi tắm biển. Hắn không nói thêm gì nữa.

Nghiêm Tử Thư hết cách, đành gọi điện cho Đinh Hồng Ba, xác nhận bây giờ hắn vẫn đang ở đảo Thạch Cổ. Khi anh đang nói chuyện với người ở đầu dây bên kia, Phó Kim Trì vẫn ngồi trên thảm, thong thả cẩn thận thu dọn tất cả các quân bài và đạo cụ của trò chơi cờ bàn, sau đó đứng dậy, bước đến đứng cạnh Nghiêm Tử Thư. Có thể nghe thấy loáng thoáng giọng nói của người đầu kia qua ống nghe.

"Chắc em vẫn phải đi một chuyến." Nghiêm Tử Thư cau mày, nhưng vẫn bắt đầu thay quần áo. "Để xảy ra chuyện gì thật thì cũng phiền."

Vừa nãy, Đinh Hồng Ba dùng giọng điệu chán nản như thể đã làm điều gì sai trái, hỏi Nghiêm Tử Thư có thể ra gặp mình không. Đinh Hồng Ba nhỏ hơn Nghiêm Tử Thư vài tuổi, Nghiêm Tử Thư luôn cảm thấy hắn vẫn còn non nớt. Thanh niên này dường như một phần bị gia đình ép buộc phải trưởng thành, một phần lại không muốn lớn lên, nhưng cách hành xử trẻ con của hắn đôi khi lại giống như một quả bom hẹn giờ.

Mặc dù không biết tại sao mình lại đột nhiên bị cuốn vào bộ phim truyền hình ba xu này, nhưng gác mọi chuyện khác sang một bên, anh vẫn lo Đinh Hồng Ba sẽ nghĩ quẩn gì đó. An toàn tính mạng vẫn là quan trọng nhất, vì vậy Nghiêm Tử Thư chỉ có thể cố gắng trấn an hắn, rồi gọi lại cho cụ Đinh.

Phó Kim Trì không ngăn anh, chỉ đi theo tới đó, khi cả hai đến đích thì giữ khoảng cách.

Đinh Hồng Ba đang ngồi trên một tảng đá ở một khu vực vắng vẻ của bãi biển, vẫn mặc nguyên bộ lễ phục, chẳng qua là lúc này đã khá nhàu nhĩ.

"Cậu đang làm gì vậy?" Thấy hắn vẫn ổn, Nghiêm Tử Thư xoa trán: "Cậu nghĩ mình bao nhiêu tuổi rồi?"

"Xin lỗi, tôi..." Đinh Hồng Ba vội vàng đứng dậy, tay chân luống cuống. "Tôi không ngờ anh lại đến thật."

"Nếu những người khác không lo lắng cho an toàn của cậu, tôi đã chẳng buồn để ý đến cậu." Nghiêm Tử Thư bất lực nói.

"Tôi thực sự không thể cưới Lisa được." Đinh Hồng Ba cuối cùng cũng đau khổ nhắm mắt lại: "Tôi không thể nào làm được. Xin lỗi, tôi biết tôi là kẻ đạo đức giả. Tôi đã đau khổ rất lâu rồi, nhưng tôi vẫn không muốn..." Hắn hạ giọng: "Bị anh coi thường."

Nói xong, Đinh Hồng Ba nhìn Nghiêm Tử Thư, nhưng chỉ thấy Nghiêm Tử Thư khoanh tay đứng đó, bình thản nhìn mình.

Nghiêm Tử Thư không có dấu hiệu sắp nổi giận, có lẽ là vì tâm thế "làm thì cũng đã làm rồi, tức giận cũng chẳng ích gì", anh nói chỉ đơn giản: "Trước tiên cậu bình tĩnh lại đã, tìm cho cậu chỗ ở tạm, ông nội cậu có thể sẽ cử người đến sau."

Đinh Hồng Ba chợt cảm thấy tuyệt vọng.

Trong thời gian này, hắn đã cố gắng hết sức để chấp nhận Lisa, chấp nhận thực tế là mình sắp kết hôn. Mỗi ngày lại có vài phút liên tục phải đối mặt với nỗi oán hận trỗi dậy sau khi bị kìm nén: thật phải làm như vậy à?

Tối qua, Đinh Hồng Ba ăn tối với Lisa tại nhà. Lisa rất vui vẻ, thậm chí còn để lại vết son môi trên gương thường dùng trong phòng tắm của hắn. Sáng nay, sau khi Đinh Hồng Ba sửa soạn xong, soi mình trong gương, hắn đột nhiên không thể chịu đựng được nữa. Hắn bỏ chạy một cách đáng xấu hổ, nhưng lại hoang mang không biết phải đi đâu, cuối cùng ma xui quỷ khiến mua vé tàu đến đảo Thạch Cổ. Rõ ràng là cụ Đinh không còn sống ở đây nữa.

"Dù cậu thực sự muốn hủy hôn ước cũng có thể nói thẳng với gia đình, có thể sẽ khó khăn, nhưng không cần phải làm kinh thiên động địa đến thế này." Nghiêm Tử Thư nói: "Cậu bao nhiêu tuổi rồi, đừng chơi trò không nói lời nào đã bỏ trốn, sao không nghĩ xem có giải quyết được vấn đề gì không?"

Sau một hồi im lặng, Đinh Hồng Ba nghiến răng nói rất nhỏ: "Thực ra, tôi có thể... chu cấp cho anh."

Nghiêm Tử Thư giả vờ như không nghe thấy: "Cậu nghe đây, vấn đề không nghiêm trọng như cậu nghĩ đâu. Hiện giờ họ chỉ lo cậu gặp nguy hiểm thôi, cậu về nhà rồi thì xin lỗi ông nội, xin lỗi cô Hoàng đó, hai gia đình có thể ngồi lại với nhau, đã đến bước này rồi thì hủy đám cưới đi, nói chuyện cho rõ ràng, dù sao thì các người cũng chỉ mới đính hôn thôi, chia tay sớm còn hơn là muộn."

Đinh Hồng Ba ngơ ngác nhìn bãi biển. Hắn biết rằng hành động bỏ trốn bốc đồng của mình đã gây ra náo động lớn, thậm chí không biết mình sẽ đối mặt với nó như thế nào. Nhưng trong mắt Nghiêm Tử Thư, rối loạn mà hắn gây ra dường như không phải là một vấn đề quá khó giải quyết. Ngay cả Đinh Hồng Ba cũng thực sự bị thuyết phục, hắn thực sự cần phải quay lại dọn dẹp mớ hỗn độn đó.

"Hãy cố gắng nghĩ thoáng ra, vấp ngã là điều tốt." Nghiêm Tử Thư nói: "Đừng lúc nào cũng chỉ nghĩ thế giới này quay chung quanh mình."

Đinh Hồng Ba cúi đầu hồi lâu, rồi khó nhọc nói: "Nếu sau này... thực sự không còn cơ hội nào cho tôi nữa sao?"

Nghe vậy, Nghiêm Tử Thư đột nhiên khẽ mỉm cười: "Cho dù tôi sống nhờ đàn ông, tôi vẫn biết kén chọn." Nửa trêu chọc, nửa cố ý, anh dập tắt mọi hy vọng của đối phương: "Tôi thích người trưởng thành hơn, cậu không có cơ hội. Cậu nên về nhà sớm đi."

Phó Kim Trì nhận được tin nhắn của Nghiêm Tử Thư, đã đi đặt phòng tính theo giờ ở khu nhà nghỉ từ trước. Nghiêm Tử Thư liếc nhìn điện thoại, đưa Đinh Hồng Ba đến đó, cho hắn ở tạm. Còn chuyện khi nào nhà họ Đinh đến đón hắn về thì anh không còn quan tâm nữa.

Sau khi ra ngoài, Phó Kim Trì hai tay đút trong túi quần đang đợi anh bên vệ đường: "Giải quyết xong chưa?"

Nghiêm Tử Thư bước xuống cầu thang, nhìn thấy y, mỉm cười: "Anh nói xem, giới trẻ ngày nay..."

Anh cúi đầu gửi địa chỉ nhà nghỉ cho cụ Đinh, không rảnh nhìn đường, bèn một tay gõ chữ, tay kia khoác cánh tay Phó Kim Trì.

Hai người cùng nhau bước về phía xa. Màn đêm buông xuống, ánh đèn xa xa sáng bừng lên, những âm thanh nhộn nhịp loáng thoáng, đảo Thạch Cổ là một điểm du lịch nhỏ, có bầu không khí độc đáo riêng trong mùa lễ hội. Đến một ngã ba đường, Nghiêm Tử Thư quay đầu nói: "Đã ra đến đây rồi, hay là đi dạo một lát?"

Phó Kim Trì lại sờ thử trán anh, rồi đồng ý, thế là bước tới phía đó.

Họ còn chưa ăn tối, vậy nên tìm một quán ăn gọi cơm hải sản. Sau đó mua thêm vài cái bánh bao chỉ ở một cửa hàng ven đường, bánh mềm xốp gói trong bánh tráng. Hai người gọi nhân khác nhau, Phó Kim Trì đưa cái của mình đến bên miệng anh, Nghiêm Tử Thư do dự một lát rồi nhận. Đang định cắn một miếng thì Phó Kim Trì cố tình dời tay đi, khiến anh cắn phải ngón tay y.

Nghiêm Tử Thư dở khóc dở cười đẩy tay y ra, lắc đầu tiếp tục đi về phía trước, Phó Kim Trì thong thả theo sau. Đi một hồi rồi lại thành song song cạnh nhau, Nghiêm Tử Thư nói: "Đừng trẻ con thế chứ, em vừa mới khen anh trưởng thành."

Phó Kim Trì nhướn mày: "Khen tôi khi nào?"

Nghiêm Tử Thư mỉm cười nhẹ: "Thầm khen trong lòng."

Các quầy bán hải sản ven đường vẫn mở cửa, dù có phần vắng vẻ hơn thường lệ. Nhưng vẫn có cài người trẻ tụ tập xung quanh, nâng ly chúc mừng.

Nghiêm Tử Thư quay lại nhìn họ một lúc, rồi đột nhiên gọi Phó Kim Trì một tiếng: "Anh đã từng nghĩ đến chuyện này chưa?"

Những lời tiếp theo của anh bị tiếng ồn ào của một nhóm người qua đường át đi, Phó Kim Trì quay lại hỏi: "Chuyện gì?"

Nghiêm Tử Thư nhắc lại: "Hỏi anh đã bao giờ nghĩ về việc mình sẽ hẹn hò với ai, kết hôn, lập gia đình chưa?"

"Thế thì chưa." Phó Kim Trì đáp: "Tôi thật đáng thương, tổn thương tâm lý thời thơ ấu nặng nề lắm, chuyện này không liên quan gì đến tôi cả."

Ở phía bên này của phố thương mại cũng có một nhà thờ nhỏ, ngay lúc này, dàn hợp xướng ở lối vào đang cầm nến hát Silent Night, Holy Night. Dàn hợp xướng cả nam và nữ ngồi thành nhiều hàng, mặc áo choàng trắng đồng phục, những ngọn nến nhỏ tạo nên một biển ánh sáng. Bên kia đường, một đám đông lớn đã tụ tập lại lắng nghe. Hai người họ đứng ở rìa ngoài của đám đông, cũng nghe một lúc. Người nhỏ tuổi nhất trong đó là một cậu bé chỉ hơn mười tuổi một chút, bị người khác nhìn chằm chằm thì hơi lo lắng, cố gắng hết sức để tập trung.

Phó Kim Trì quay đầu lại nhìn Nghiêm Tử Thư, anh đang chăm chú lắng nghe, đôi mắt phản chiếu biển ánh sáng rực rỡ kia.

Mười lăm phút sau, hai người lặng lẽ rời đi, bỏ lại tiếng hát phía sau. Đi đến ngã tư giữa phố mua sắm và bãi tắm biển, ở đó hơi tối, có lẽ không còn nhiều người vui chơi trên bãi biển vào đêm Giáng sinh, hầu hết đang dạo quanh con phố mua sắm nhộn nhịp.

Nghiêm Tử Thư nói tiếp: "Em cũng không có."

Phó Kim Trì nghiêng đầu nhìn anh: "Vậy thì tốt."

Nghiêm Tử Thư hơi quay người lại, chuyển sang mặt đối mặt với Phó Kim Trì. Anh nhìn Phó Kim Trì một lúc lâu, người kia cũng nhìn lại anh.

Phó Kim Trì đương nhiên đoán được điều anh sắp nói, Nghiêm Tử Thư mở miệng, tim bỗng xao xuyến: "Em..."

Đáng lẽ đó chỉ là một lời tỏ tình rất bình thường, nhưng ngay khi anh mở miệng, không hiểu sao nước mắt lại bắt đầu rơi.

"Ôi trời." Phó Kim Trì cũng hoàn toàn bất ngờ, thậm chí hơi bối rối, vòng tay ôm lấy anh. "Sao lại khóc."

Nghiêm Tử Thư hoang mang gạt nước mắt trên mặt, nhưng càng gạt, nước mắt càng chảy nhiều hơn. Anh lại nói một chữ "em", nhưng hai tiếng cuối cùng không thể thốt ra, đột nhiên, bật khóc nức nở.

Một dòng cảm xúc cuồn cuộn cứ dồn nén trong lồng ngực, tiếp tục dồn nén, rồi uỳnh một tiếng, quá tải, hoàn toàn mất kiểm soát. Anh vùi mặt vào lòng Phó Kim Trì, khóc nức nở, cả người run lên, cho đến khi không thở nổi. Phó Kim Trì cầm gọng kính của anh trên tay. Anh không biết tại sao mình lại khóc, cũng không nhớ đã bao nhiêu năm rồi mình không còn rơi nước mắt.

Phó Kim Trì cũng hơi hoảng loạn. Cả hai đều là những sự kiện trăm năm hiếm gặp, dù là y hoảng loạn thất thố hay Nghiêm Tử Thư khóc thảm thiết thế này. Y nâng mặt Nghiêm Tử Thư lên, lấy khăn tay lau nước mắt cho anh, mắt Nghiêm Tử Thư đỏ hoe, lông mi vẫn còn ướt đẫm.

Phó Kim Trì thấy anh khóc là tim muốn vỡ ra rồi, không còn cách nào khác ngoài việc đầu hàng: "Đừng khóc, khóc cái gì nào?"

Nghiêm Tử Thư che mắt mình, nghẹn ngào: "Em chưa bao giờ nghĩ mình có thể có tương lai với gì với anh."

Phó Kim Trì nói: "Có rồi, giờ thì có rồi, tại tôi không tốt, nín nào."

Nghiêm Tử Thư nói: "Không, anh rất tốt."

Anh mất một lúc mới bình tĩnh lại, cuối cùng nói tiếp: "Anh rất tốt... Em yêu anh."

Phó Kim Trì ôm chặt lấy anh, im lặng một lúc lâu, chỉ siết chặt vòng tay như muốn khiến anh hòa vào trong máu thịt mình. Đáng lẽ ra lúc này phải có thật nhiều lời ngọt ngào, nhiều lời hứa, nhiều lời thề non hẹn biển, nhưng dường như chẳng cần thiết nữa.

Nghiêm Tử Thư lau nước mắt vào áo y: "Từ nay trở đi, anh sẽ là người yêu của em."

Phó Kim Trì đáp: "Tôi nghĩ đó là ý kiến hay, cứ làm thế đi."

Y đeo lại kính cho Nghiêm Tử Thư. Ánh đèn nhân tạo không xa phía sau cùng ánh sao mờ ảo trên bầu trời chiếu rọi lên hai người.

Còn cả một quãng đời dài phía trước để học cách yêu.