Tiểu Giai Hi hào phóng chia sẻ:
"Con còn có cả máy bay nhỏ nữa. Cho dì luôn."
"Con không tiếc à?"
Lê Thư Nguyệt vẫn nhớ như in đứa cháu trai lớn ở nhà, giữ đồ kinh khủng, một tí đồ cũng không cho ai động vào. Hơi không vừa ý là lăn ra đất ăn vạ khiến cô phát ngán trẻ con.
Nhưng giờ nhìn Tiểu Giai Hi cô lại phải cảm thán, trẻ con với trẻ con đúng là khác nhau một trời một vực.
"Không tiếc đâu ạ! Con có nhiều đồ chơi lắm!"
Tiểu Giai Hi rất đắc ý, ba mẹ thương cậu bé nhất, cậu có rất nhiều đồ chơi.
Lê Thư Nguyệt mỉm cười,
"Ngoan quá."
Trẻ con nhà khác dù có nhiều đồ cũng chẳng bao giờ cho ai.
Nhưng Tiểu Giai Hi thì lại chẳng hề keo kiệt chút nào.
Tiểu Giai Hi toe toét cười rồi rúc vào lòng mẹ, đắc ý khoe:
"Ai cũng thích con hết."
Lê Thư Hân bật cười:
"Đúng rồi. Ai cũng thích con trai của mẹ."
Lê Thư Nguyệt mỉm cười nhìn cậu bé, cảm thán:
"Thằng bé lớn thế này rồi."
Lê Thư Hân trêu:
"Cái giọng điệu già đời của em, không biết lại tưởng em bảy tám mươi tuổi rồi đấy."
Lê Thư Nguyệt khẽ cười:
"Em cảm thán một chút không được à?"
Nói rồi, cô nhìn ra ngoài cửa sổ xe:
"Thành phố phát triển nhanh thật."
Lê Thư Hân:
"Đúng vậy, thay đổi từng ngày. Hai năm trước lúc chị mới dọn về đây, tòa nhà bên kia còn chưa xây xong, giờ người ta đã vào ở hết rồi."
Lê Thư Hân cũng nhìn theo hướng của Lê Thư Nguyệt, đột nhiên nhớ đến nhà mình cô hỏi Thiệu Lăng:
"Nhà đền bù của mình xây gần xong rồi chứ anh?"
Thiệu Lăng:
"Nghe nói đầu năm sau giao nhà."
Lê Thư Hân:
"Lâu thế."
Thiệu Lăng:
"Vậy là nhanh rồi đó. Vừa phải di dời, vừa phải phá dỡ, vừa phải xây lại. Năm sau nhận nhà là nhanh lắm rồi."
"Cũng đúng."
Lần này Lê Thư Nguyệt trở về cũng không gây ra gợn sóng gì. Cô ấy không phải nhân vật quan trọng, ngoài người thân vui mừng ra thì chẳng ai để tâm. Cô ấy cũng không nói cho nhiều người biết, cứ thế theo gia đình ba người của Lê Thư Hân về nhà.
Vừa bước vào cô ấy đã phải thốt lên:
"Nhà chị rộng thật đấy."
Lê Thư Hân:
"Ở cho thoải mái em ạ."
"Công nhận. Sau này em cũng phải cố gắng kiếm tiền mua một căn nhà lớn."
Lê Thư Nguyệt hùng hồn tuyên ba.
Nhìn cô ấy có vẻ tràn đầy năng lượng nhưng thực chất đã ngồi máy bay từ sáng sớm, cả ngày bôn ba. Lúc nãy còn không thấy gì nhưng vừa nhìn thấy giường là cô ấy thấy mệt rã rời, ngáp một cái rõ dài.
Lê Thư Hân nói:
"Em đi tắm rửa đi rồi nghỉ sớm, cũng mệt cả ngày rồi."
"Được ạ."
Lê Thư Nguyệt mệt thật, cơ thể con người như một sợi dây đàn, căng mãi rồi đột nhiên chùng xuống thì làm gì còn sức lực nữa. Cô ấy nhanh ch.óng tắm rửa xong nhưng lạ là nằm xuống giường lại hết buồn ngủ.
Cơ thể thì mệt mỏi nhưng đầu óc lại tỉnh như sáo.
Công ty cũ chín phần mười là cô ấy không thể ở lại được nữa. Có lẽ ngày mai khi đến bàn giao, họ sẽ nói thẳng với cô.
Công ty họ đúng là chẳng dễ dãi chút nào. Hôm nay họ về nước thì phải trình diện ngay trong ngày.
Để chứng minh họ không ở lại nước ngoài mà đã thật sự trở về.
Và ngay ngày hôm sau là phải bàn giao công việc, không cho họ một giây phút nghỉ ngơi.
Nhưng Lê Thư Nguyệt đã quen rồi. Làm sếp ai chẳng muốn nhân viên làm việc 365 ngày không nghỉ. Nhưng sếp thường không thích những nhân viên không biết điều.
Lê Thư Nguyệt biết mình đã phạm vào điều cấm kỵ. Nhưng cô ấy không hối hận. Dù việc cứu người có thể không đáng nhưng ít nhất cô ấy đã sống đúng với lương tâm mình.
Lê Thư Nguyệt miên man nghĩ ngợi rồi cũng dần chìm vào giấc ngủ.
Cô ấy ngủ rồi còn vợ chồng Lê Thư Hân thì chưa. Hai người vừa vận động xong, lúc này mới mồ hôi nhễ nhại ôm nhau.
Lê Thư Hân khẽ giọng:
"Em đã bảo hôm nay 'ngừng chiến' rồi mà, anh làm cái gì vậy?"
Thiệu Lăng tỏ ra oan ức:
"Cửa đóng c.h.ặ.t thế này, có nghe thấy gì đâu mà em lo. Hoàn toàn không nghe thấy được."
Lê Thư Hân:
"Lúc nào anh cũng có lý."
Thiệu Lăng cười:
"Vì anh nói đúng mà."
Anh nhẹ nhàng vuốt lưng Lê Thư Hân,
"Mai anh phải về Lâm Thành một chuyến."
Lê Thư Hân:
"Hả?"
Cô ngẩng đầu lên hỏi:
"Có chuyện gì vậy anh?"
Thiệu Lăng:
"Bên Thiệu Chi phải đi hòa giải, anh qua đó một chuyến."
Lê Thư Hân ngạc nhiên:
"Không phải nó thề sống thề c.h.ế.t là sẽ kiện gã kia sao? Giờ lại đi hòa giải?"
Thiệu Lăng lắc đầu:
"Không phải, đây là do tòa án sắp xếp, chỉ là đi cho đúng thủ tục thôi."
Lê Thư Hân khẽ "à" một tiếng, cô không rành mấy chuyện này.
Thiệu Lăng:
"Thật ra anh rất ngứa mắt con bé Thiệu Chi, từ nhỏ đến lớn đều vậy, hai anh em không hợp nhau. Nhưng chuyện này nó không sai, hơn nữa cách nó làm cũng khiến anh phải nhìn nó bằng con mắt khác. Nên giúp được thì cố giúp."
Lê Thư Hân:
"Em hiểu mà."
Cô cười nói:
"Đó là em gái anh, anh muốn giúp thì cứ giúp không cần giải thích với em đâu. Em cũng có em gái, em gái em mà có chuyện gì thì em cũng sẽ giúp. Đương nhiên là em gái em tốt hơn em gái anh nhiều."
Thiệu Lăng bật cười:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Em đang khoe khoang với anh đấy à."
Lê Thư Hân:
"Không được sao?"
Thiệu Lăng:
"Được chứ."
Anh nghĩ một lát rồi nói:
"Anh nghĩ công ty của A Nguyệt sẽ khuyên cô ấy nghỉ việc, con bé không quay lại được đâu."
Lê Thư Hân im lặng một chút rồi gật đầu:
"Em cũng nghĩ vậy."
Nhưng cô lại rất bình tĩnh:
"Em thấy tâm trạng A Nguyệt vẫn ổn. Không làm việc này thì làm việc khác thôi. Đến lúc đó em sẽ khuyên nó."
Thiệu Lăng gật đầu:
"Chắc cô ấy cũng đã chuẩn bị tâm lý rồi."
Lê Thư Hân:
"Vâng."
Thật ra Lê Thư Hân không quá lo lắng về chuyện này.
Bởi vì ở kiếp trước Lê Thư Nguyệt không trải qua chuyện này mà là một thời gian sau mới về nước. Nhưng sau khi về, cô ấy cũng nhanh ch.óng nghỉ việc và tự kinh doanh.
Điều đó cho thấy công việc này cũng không quá quan trọng.
Hơn nữa trong ba chị em thì Lê Thư Nguyệt là người có trái tim lớn rộng rãi, liều lĩnh hơn và cũng thoáng hơn cả cô và chị cả. Nên nghĩ kỹ lại cũng chẳng có gì phải lo lắng.
Lê Thư Hân:
"Không sao đâu, em tin em gái em."
Cô ôm lấy Thiệu Lăng,
"Anh có bật điều hòa không? Sao trong phòng nóng thế này."
Thiệu Lăng:
"Chưa bật. Em xem, trán em toàn mồ hôi này. Giờ đừng bật vội để cho mồ hôi khô tự nhiên, không thì hại sức khỏe."
Lê Thư Hân:
"Vâng."
Có lẽ vì em gái trở về nên Lê Thư Hân không thấy buồn ngủ, tinh thần rất tốt.
Cô hỏi:
"A Lăng, nếu em út muốn tự kinh doanh mình cho nó vay một ít tiền được không anh?"
Thiệu Lăng bật cười:
"Chuyện này không phải chiều nay anh đã chủ động đề nghị rồi sao? Dĩ nhiên là được. Em quyết định là được rồi. Vả lại trong tay em không phải có tiền à? Còn hỏi anh làm gì?"
Lê Thư Hân:
"Chúng ta là người một nhà mà, làm gì cũng có bàn có bạc thì gia đình mới đoàn kết hòa thuận được chứ."
Thiệu Lăng không nhịn được cười:
"Nghe cũng có lý phết."
"Đương nhiên, lý lẽ lớn luôn đấy."
Con người ai cũng phải rút kinh nghiệm, Lê Thư Hân đang rút kinh nghiệm từ kiếp trước.
Cô và Thiệu Lăng rõ ràng yêu nhau cũng không có người thứ ba nhưng kiếp trước hai người cứ dần xa cách. Cả hai đều không biết đối phương nghĩ gì, không hề có sự giao tiếp.
Vì vậy kiếp này Lê Thư Hân không muốn lặp lại điều đó.
Nếu họ vẫn còn tình cảm vậy thì hãy giao tiếp nhiều hơn. Mọi việc đều có thể thương lượng, chắc chắn sẽ không sai.
Hơn nữa Lê Thư Hân phát hiện, Thiệu Lăng của kiếp này cũng không giống kiếp trước.
Kiếp trước anh chỉ chăm chăm muốn vươn lên, muốn chứng tỏ bản thân, mệt đến mức không còn có cuộc sống riêng.
Nhưng kiếp này vì ngay từ đầu đã có tiền, anh lại rất ung dung bình thản.
Lê Thư Hân xoa mặt, hỏi:
"Trang trại gà thả rông của anh sắp đến lứa xuất chuồng rồi phải không?"
Thiệu Lăng:
"Mai anh qua đó một chuyến. Chú Quách cũng gọi cho anh rồi, mấy ngày nữa anh sắp xếp giao hàng."
Dù tiền lãi không nhiều nhưng Thiệu Lăng lại làm rất tận tâm, còn cảm thấy khá thú vị.
"Sao tự dưng em lại hỏi chuyện này?"
Lê Thư Hân nghiêm túc:
"Lúc về thôn, đừng có nói chuyện với Hồ Tiểu Ngọc và Tô Tuyết Kiều đấy."
Cô đanh mặt lại:
"Để em biết anh dây dưa với họ, em sẽ không khách sáo với anh đâu."
Thiệu Lăng phì cười véo má cô:
"Em đúng là cái hũ giấm chua."
Lê Thư Hân:
"Em chỉ là không yên tâm về họ thôi."
Nếu là người khác, Lê Thư Hân sẽ không nói những lời này nhưng cả nhà đó có vấn đề về não nên cô vẫn phải đề phòng. Cô tin vào nhân cách và mắt nhìn của Thiệu Lăng.
Nhưng không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất.
Họ đã gài bẫy được một người thì cũng có thể gài bẫy người thứ hai.
Lê Thư Hân:
"Tóm lại là anh phải nghe lời em."
Thiệu Lăng:
"Được rồi."
Anh bật cười:
"Anh có mù đâu."
Mọi người đều lớn lên cùng một thôn, biết rõ gốc gác của nhau ai mà không biết ai. Loại người đó giống như phân vậy dính vào là khó gột sạch. Không phải nói cô ta nhất định sẽ quyến rũ người khác hay gì. Mà là cái kiểu dai như đỉa của cô ta cũng đủ khiến người ta ghê tởm rồi.
Tuy nhiên Thiệu Lăng lặng lẽ nhếch mép cười lạnh. Anh là người không phạm ta ta không phạm người. Nhưng nếu người khác đã muốn tính kế anh thì anh cũng tuyệt đối không nương tay.
"Em còn nhớ tay phóng viên họ Vương không?"
Lê Thư Hân gật đầu:
"Cái người PR cho Kamaz ấy."
Thiệu Lăng cười như không cười:
"Hắn bị kết án rồi."
Lê Thư Hân bật dậy:
"Hả?"
Cô kinh ngạc nhìn Thiệu Lăng không thể tin nổi:
"Không phải hắn không liên quan đến mấy chuyện đó sao?"
Thiệu Lăng:
"Hắn nói không liên quan là không liên quan à? Chuyện của Kamaz, hắn biết tỏng từ lâu rồi. Còn viết bài tâng bac trên báo để giúp lừa người nên bị xếp vào nhóm đồng phạm."
Điều này không hề oan cho tay phóng viên họ Vương chút nào. Họ đã hợp tác với nhau và đây không phải là lần đầu tiên.
Thiệu Bằng thì ngu ngốc, tự phụ bảo thủ nên bị người ta lợi dụng. Nhưng phóng viên Vương thì không. Hắn biết rõ từ đầu. Vụ việc mấy tên côn đồ trước đó không liên lụy đến hắn, cùng lắm chỉ bị giáo d.ụ.c rồi thả ra. Nhưng bây giờ thì khác.
Chuyện này hắn không thể thoát tội được.
"Hắn còn được coi là thành viên cốt cán. Mấy nhân viên kinh doanh thì có người biết, có người mơ hồ không rõ. Như Tô Tuyết Kiều là loại não tàn không biết gì. Nhưng phóng viên Vương thì rất rõ, hắn là cốt cán. Lần này không thể xử nhẹ được. Như vậy cũng tốt. Loại người này cầm cây b.út mà có thể viết bậy hại người cũng nên nhận sự trừng phạt của công lý."