Lê Thư Hân gật đầu lia lịa:
"Đúng!"
Kiếp trước, gia đình cô chính là nạn nhân.
Kiếp này, rất nhiều người của Kamaz cũng là nạn nhân.
Lê Thư Hân:
"Đây có lẽ là tin tốt thứ hai em nghe được trong hôm nay."
Thiệu Lăng:
"Thứ hai?"
Lê Thư Hân:
"Tin thứ nhất đương nhiên là A Nguyệt về rồi."
Thiệu Lăng bật cười:
"Cũng đúng ha."
Lê Thư Hân rất vui vì kẻ ác đã gặp báo ứng. Cô thầm nghĩ nếu ông trời có mắt thì đừng tha cho Thang Diệu Tông ở thôn Thang Khẩu. Hắn cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì, một kẻ phát tài trên xương m.á.u của người khác.
Nhưng giờ đây một trong những tay sai là phóng viên Vương đã vào tù, Lê Thư Hân cảm thấy không phải không báo mà là thời điểm chưa tới.
Ông trời vẫn có mắt.
Tâm trạng Lê Thư Hân rất tốt, ngay cả khi ngủ khóe miệng vẫn cong lên.
Thiệu Lăng nhìn dáng vẻ vui mừng của cô cũng không nhịn được mà bật cười.
--
Dù ngủ rất muộn nhưng sáng hôm sau vợ chồng Thiệu Lăng dậy rất sớm. Anh phải đến Lâm Thành, Lê Thư Hân dặn dò vài câu rồi tiễn anh ra cửa. Sau đó cô lái xe đưa Lê Thư Nguyệt đến công ty.
Lê Thư Nguyệt cảm thán:
"Có xe đúng là tiện thật."
Lê Thư Hân trêu:
"Dạo này em hay cảm thán ghê, cái gì cũng cảm thán."
Lê Thư Nguyệt bật cười:
"Thì em là con nhà quê mới từ nước ngoài về mà. Đất nước mình phát triển nhanh quá, em còn chưa kịp thích ứng nên mới hay cảm thán vậy đó. Hồi trước ai cũng bảo ra nước ngoài tốt nhưng em thấy ở trong nước vẫn tốt hơn."
Lê Thư Hân nhướng mày.
Lê Thư Nguyệt:
"Thật đấy chị. Nước ngoài bây giờ kinh tế có thể tốt hơn mình nhưng ở nơi đất khách quê người, mình lúc nào cũng cảm thấy là người ngoài. Hơn nữa người ta ít nhiều cũng có chút coi thường mình. Nói chung là không vui vẻ gì. Nhưng về nước thì khác, đây là nhà của mình lại còn là một ngôi nhà đang phát triển rất nhanh. Đương nhiên em thấy trong nước tốt hơn rồi. Mình đi xuất khẩu lao động thật ra cũng bị kỳ thị nhiều lắm."
Lê Thư Hân từng đi du lịch. Lúc đó điều kiện gia đình cô đã khá tốt nên cô đi tour hạng sang không cảm nhận được sự kỳ thị nào. Suy cho cùng không ai kỳ thị tiền cả. Nhưng những người đi làm thuê như Lê Thư Nguyệt thì sẽ cảm nhận được.
Trường hợp của cô còn khác người thường, rõ ràng là đi theo chương trình trao đổi của công ty mà vẫn bị coi thường. Huống chi là những người khác.
Lê Thư Hân vỗ vai em gái:
"Sau này chúng ta cứ ở đây làm ăn cho tốt."
Lê Thư Nguyệt gật đầu:
"Tối qua em nghĩ rồi, thay vì để người ta khuyên nghỉ thì mình tự đi. Hôm nay em đến là để chủ động xin nghỉ việc."
Cô có chút ngượng ngùng, nhưng vẫn nói:
"Em làm vậy có dọa chị không?"
Lê Thư Hân lắc đầu:
"Không, không có gì bất ngờ cả. Em trước giờ luôn có chủ kiến mà."
Đúng vậy, ba chị em nhà họ tính cách mỗi người một vẻ nhưng trong xương tủy đều có sự hiếu thắng. Em út làm không vui muốn nghỉ việc cũng là chuyện bình thường. Giờ nghĩ lại cô không biết kiếp trước em út vì sao nghỉ việc nhưng chắc cũng là vì không vui.
Cô hỏi:
"Vậy em đã nghĩ sẽ làm gì chưa?"
Lê Thư Nguyệt:
"Chưa ạ, nhưng em không định đi tìm việc, muốn tự mình làm gì đó. Chị xem, chị và chị cả đều có thể tự kinh doanh, không có lý gì đứa em này lại không được. Em cũng m.á.u lắm, rất muốn tự mình làm gì đó. Hoặc là em sẽ xem ngành nào phù hợp với mình rồi có thể tìm một cửa hàng tương tự để làm thuê trước, học lỏm kinh nghiệm sau đó tự làm."
Dù thời gian ngắn ngủi nhưng cô đã có một kế hoạch tương đối rõ ràng cho bản thân.
Lê Thư Hân gật đầu:
"Em nghĩ được như vậy là rất tốt."
Lê Thư Nguyệt "hắc hắc" một tiếng, nói:
"Thật ra em còn muốn đi học thêm. Em mới học hết trung cấp, em thấy vậy không ổn. Em định tìm một trường nào đó để học lên, không phải vì cái bằng cấp mà đơn giản là muốn học hỏi thêm thôi."
Lê Thư Hân thầm giơ ngón tay cái, em gái cô quyết đoán hơn cô nhiều.
Bây giờ bảo cô đi học, cô thật sự không học vào nổi. Dù sao cô cũng đã bỏ sách vở quá nhiều năm, giờ sách vở nhận ra cô chứ cô không nhận ra sách vở nữa.
Lê Thư Hân:
"Chị ủng hộ."
Lê Thư Nguyệt cười rạng rỡ:
"Em biết ngay là các chị sẽ ủng hộ em mà!"
Chẳng mấy chốc đã đến nhà máy của họ. Xe ngoài như của Lê Thư Hân chắc chắn không vào được.
Cô nói:
"Chị đợi em trên xe nhé."
Lê Thư Nguyệt lắc đầu:
"Em cũng không biết bên này mất bao lâu đâu, chị cứ về trước đi lát em tự về là được."
Lê Thư Hân lắc đầu:
"Không sao, em cứ đi đi. Chị ngồi trên xe đợi. Đây là khu công nghiệp, giờ này ít xe lắm."
Nhà máy của Lê Thư Nguyệt khá hẻo lánh, dù là khu công nghiệp nhưng lại nằm ở tít trong cùng đi xe rất bất tiện.
Lê Thư Nguyệt do dự một chút rồi nói:
"Vậy cũng được ạ."
Thật ra cô biết chị ba cũng là không yên tâm về cô.
Cảm giác được quan tâm này thật sự ấm áp lạ thường. Cô cong môi sải bước đến văn phòng của lãnh đạo. Linh cảm của con người thường không sai, Lê Thư Nguyệt đã đoán đúng, công ty định khuyên cô nghỉ việc.
Ngoài chuyện từ tổng công ty còn một lý do nữa là những người cùng về đợt này với Lê Thư Nguyệt đều không phục. Ai cũng cảm thấy mình bị mất oan ban tháng lương và tất cả là do sự bac đồng của Lê Thư Nguyệt.
Nếu công ty không xử lý Lê Thư Nguyệt họ sẽ thấy ấm ức biết bao.
Lần này họ đã tập thể tìm lãnh đạo để khiếu nại, quyết đòi một lời giải thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chuyện này cũng không thể hoàn toàn đổ lỗi cho ai. Mỗi người đều có lập trường riêng. Công ty muốn dẹp yên mọi chuyện, đương nhiên sẽ muốn xử lý nhanh gọn và cách đơn giản nhất không gì khác ngoài việc khuyên Lê Thư Nguyệt nghỉ việc.
Lê Thư Nguyệt vừa vào cửa nhìn vẻ mặt của mấy người là đã hiểu ra.
Cô hít một hơi thật sâu,
"Giám đốc, tôi đến để xin nghỉ việc."
Lời này vừa thốt ra ai nấy đều ngạc nhiên.
"Cô xin nghỉ việc?"
Dù đã định khuyên cô nghỉ nhưng đột nhiên nghe cô nói muốn đi, họ vẫn rất bất ngờ.
Dù sao nhà máy của họ tuy vất vả nhưng lương cao, người bình thường vào rồi đều không muốn nhảy việc.
Lê Thư Nguyệt cười nhạt:
"Tôi không xin nghỉ, thì công ty cũng sẽ khuyên tôi nghỉ, phải không?"
Cô hỏi vậy giám đốc nhân sự im lặng một chút, rồi nói:
"Đúng vậy. Thật ra công ty cũng biết, lần này trách nhiệm không thuộc về cô, cô là người thấy việc nghĩa hăng hái làm. Nhưng công ty chúng ta dù sao cũng là chi nhánh, vẫn phải nhìn sắc mặt của tổng công ty. Hơn nữa..."
Bà dừng lại một chút rồi nói tiếp:
"Có lẽ cô chưa biết, lần này ngoài cô ra tất cả mọi người đều đến công ty đòi một lời giải thích. Công ty cũng khó xử."
Lê Thư Nguyệt làm việc rất được việc nên quan hệ với một số người trong công ty cũng khá tốt. Vị giám đốc nhân sự này cũng là một trong số đó. Dù họ đã lâu không gặp nhưng bà vẫn nói thật.
Lê Thư Nguyệt:
"Tôi hiểu, không sao đâu ạ. Chúng ta cứ làm theo thủ tục nghỉ việc bình thường thôi."
"Vậy được."
Vì Lê Thư Nguyệt hợp tác, phòng nhân sự làm việc rất hiệu quả nhanh ch.óng xử lý xong xuôi. Lê Thư Hân vốn nghĩ sẽ mất khá nhiều thời gian nhưng không ngờ chỉ hơn nửa tiếng sau, Lê Thư Nguyệt đã ra.
Lê Thư Hân:
"Nhanh thế."
Lê Thư Nguyệt cười:
"Người ta chờ sẵn em rồi, chuẩn bị xong hết cả."
Dù tỏ ra thoải mái nhưng trong lòng Lê Thư Nguyệt vẫn có chút chua xót.
Cô luôn nghĩ rằng mình tuy không phải người có duyên nhưng cũng không tệ, quan hệ với mọi người cũng ổn lại còn cùng nhau đồng cam cộng khổ ở nước ngoài bao năm.
Tính cách cô tương đối mạnh mẽ hay đứng ra gánh vác, rất nhiều chuyện đều là cô đứng ra tranh đấu cho mọi người.
Nhưng không ngờ giờ đây người đạp cô một cái lại chính là những người đó.
Công ty không muốn giữ cô lại, cô hiểu. Nhưng cô không ngờ mọi người lại cùng nhau ký tên đến công ty đòi một lời giải thích.
Thật ra cô có đi hay không lúc này cũng không ảnh hưởng gì đến những người khác. Cô đi rồi họ cũng không thể quay lại làm thêm ban tháng được. Nhưng mọi người vẫn làm vậy. Điều này không khỏi khiến Lê Thư Nguyệt có chút buồn bã.
Cô nói:
"Đúng là mấy cái 'canh gà tâm hồn' trên tạp chí toàn là giả. Giữa đồng nghiệp với nhau khó mà có tình bạn thuần túy."
Lê Thư Hân nhướng mày:
"Em đang đau lòng đấy à?"
Lê Thư Nguyệt:
"Có một chút ạ. Hồi ở nước ngoài em đã đứng ra giúp họ rất nhiều."
Cô xoa mặt,
"Nhưng chị xem kết quả này, em làm một ngàn việc tốt chỉ cần một việc ảnh hưởng đến họ là coi như vứt. Nghĩ lại mà buồn thật, hành động của họ thật sự làm em tổn thương."
Lê Thư Hân:
"Họ có quan trọng không?"
Lê Thư Nguyệt:
"???"
Lê Thư Hân:
"Nếu không quan trọng thì việc gì phải để họ trong lòng."
Cô nói:
"Để chị kể em nghe chuyện công ty chị năm ngoái tuyển mấy thực tập sinh mới tốt nghiệp. Lúc đó vì họ mới ra trường chị nghĩ ai cũng có lúc khó khăn, dù sao chị cũng từng là người mới rất hiểu cảm giác đó. Nên chị trả lương không thấp. Kết quả là cuối năm..."
"Vãi, sao lại có thể vong ân bội nghĩa như vậy."
Lê Thư Hân:
"Cũng không hẳn là vong ân bội nghĩa. Dù hành động của họ đúng là làm người ta khó chịu nhưng nước chảy chỗ trũng người ta muốn đi lên cao, em có cản được không? Nếu họ muốn đi thì cứ để họ đi. Nếu chị vì họ mà tức giận có đáng không? Có thời gian đó chị thà đi tìm người mới còn hơn. Em cũng vậy thôi. Bây giờ em phải nhìn về phía trước, xem tiếp theo mình muốn làm gì muốn tìm công việc gì. Những người bạn không quan trọng đó cứ coi như một nắm cát, để nó trôi đi."
Lê Thư Nguyệt nhìn cô chân thành nói:
"Đồng chí Lê Thư Hân, giờ đúng là sếp có khác, bát canh gà này nghe thật sự truyền cảm hứng đấy."
Lê Thư Hân:
"Canh gà gì chứ, chị nói đều là có lý cả. Thế em nói xem chị nói đúng không? Có lý không?"
Lê Thư Nguyệt gật đầu:
"Có, rất có lý. Chị nói đúng, bạn bè không quan trọng, em không cần phải vì họ mà buồn. Một nắm cát cứ để nó trôi đi!"
Lê Thư Hân cười:
"Đây mới là Lê Thư Nguyệt mà chị biết chứ. Phải phóng khoáng như vậy đừng vì người khác mà buồn, không đáng."
"Nghe cũng đúng chị."
"Gì mà 'nghe cũng đúng', là 'rất đúng'."
Lê Thư Hân cười tủm tỉm:
"Đi, chúng ta đến công ty chị xem thử."
Lê Thư Nguyệt:
"Được đó."
Cô ấy nói:
"Để em xem công ty của chuyên gia nấu 'canh gà' trông như thế nào."
Lê Thư Hân:
"Phi! Ăn nói cho đàng hoàng."
"Ha ha ha~"
--
Hết chương 77.