Kể từ khi Lê Thư Nguyệt về nước tâm trạng của Lê Thư Hân cũng tốt lên trông thấy.
Vốn dĩ cô đã là người dễ vui vẻ. Khoảng thời gian này Lê Thư Nguyệt đều ở nhà Lê Thư Hân nhưng cô em út lại đi sớm về khuya. Mấy hôm trước cô có tranh thủ về Lâm Thành một chuyến để thăm ba mẹ.
Ông Lê và bà Lương Xuân Ngọc dĩ nhiên là rất vui mừng vì Lê Thư Nguyệt còn mang quà về cho họ. Tuy nhiên vừa nghe tin con gái nghỉ việc, hai ông bà liền tỏ ra cảnh giác nhìn Lê Thư Nguyệt một cách dò xét bóng gió rằng cô đã lớn, không thể sống dựa dẫm vào ba mẹ được nữa.
Thử nghe xem họ nói gì kìa, cô ấy đã bao giờ dựa dẫm vào ba mẹ đâu?
Hồi nhỏ họ nuôi cô ấy cũng chẳng phải nuôi không công mà là để sau này có người dưỡng lão. Đối với Lê Thư Nguyệ, đó là một cuộc giao dịch. Sau khi cô ấy học xong cấp hai, tiền học phí và sinh hoạt sau này đều do chị cả Lê Thư Bình chu cấp.
Ba mẹ cô ấy đúng là sợ mình bị thiệt dù chỉ một chút.
Lê Thư Nguyệt cạn lời nhưng cũng đã quen với kiểu cách của họ.
Trong khi đó bà chị dâu thứ hai thì lại lân la hỏi han đủ thứ rồi thẳng thừng ca cẩm rằng Lê Thư Hân càng giàu lại càng keo kiệt không chịu san sẻ cho gia đình. Lời nói cứ như thể người ta có nghĩa vụ phải cho không tiền của mình vậy.
Lê Thư Nguyệt chẳng thèm bận tâm bà chị dâu này nói gì thẳng thừng đáp trả một trận tơi bời, cuối cùng cũng thấy lòng dạ thoải mái hơn nhiều.
Có những người bạn không thể cho họ thể diện được, càng nể nang họ càng lấn tới.
Lê Thư Nguyệt không ở lại nhà mà dù có ở thì ba mẹ cũng chẳng chào đón, trừ phi cô đưa tiền sinh hoạt phí.
Nhưng cái giá họ đưa ra còn đắt hơn cả thuê trọ bên ngoài. Chẳng trách sao ngày trước chị ba Lê Thư Hân lại kết hôn sớm như vậy ít nhiều cũng có lý do này.
Dù không vui vẻ gì ở nhà nhưng Lê Thư Nguyệt lại thấy mẹ mình nói đúng một câu: cô ấy không thể vì có chút tiền tiết kiệm trong tay mà không làm gì cả. Nếu cứ ngồi không ăn không chẳng mấy chốc sẽ trắng tay.
Vì vậy,Lê Thư Nguyệt nhanh ch.óng hành động. Cô đi lấy sỉ một lô đồ lót, tất vớ và những thứ linh tinh khác rồi mỗi ngày ra chợ đêm bán hàng.
Công ty của Lê Thư Hân cũng rất bận rộn nên cô không biết chuyện này. Mãi đến khi Thiệu Lăng kể lại cô mới hay em gái mình lại đi theo con đường giống hệt kiếp trước.
Kiếp trước, Lê Thư Nguyệt cũng bắt đầu sự nghiệp bằng việc bán những món đồ nhỏ nhặt này.
Lê Thư Hân có chút khó hiểu, rõ ràng cô đã nói có thể cho cô ấy vay tiền cơ mà.
Giữa chị em không có gì không thể nói, Lê Thư Hân bèn hỏi thẳng Lê Thư Nguyệt.
Lê Thư Nguyệt dứt khoát lắc đầu kiên quyết từ chối:
"Em vẫn muốn bắt đầu từ những thứ nhỏ nhặt trước đã. Em biết chị có thể cho em mượn tiền, em cũng biết mình có thể mở một cửa hàng lớn. Nhưng em chẳng có chút kinh nghiệm nào, mở ra liệu có chắc kiếm được tiền không?"
Chính cô ấy cũng không có tự tin lớn đến vậy.
Làm người có thể dũng cảm tiến lên nhưng không thể liều lĩnh mù quáng.
Lê Thư Nguyệt nói tiếp:
"Em không có kinh nghiệm gì, nếu bắt đầu quá lớn nhỡ đâu lỗ vốn thì sao. Em không muốn như vậy. Em muốn bắt đầu từ một sạp hàng nhỏ, từ từ tích lũy kinh nghiệm rồi mới mở rộng. Nếu sau này mở rộng cần vốn, em chắc chắn sẽ hỏi mượn chị ba nhưng bây giờ thì chưa cần, vẫn là làm ăn nhỏ lẻ thôi, số tiền này em tự lo được."
Lê Thư Hân nghĩ lại thấy lời em gái cũng có lý, cô gật đầu:
"Vậy cũng được. Nếu em đã nghĩ kỹ rồi thì chị không nói nhiều nữa."
Lê Thư Nguyệt:
"Nhân tiện cho em hỏi, nghe nói bên công ty chị có ký túc xá phải không ạ?"
Lê Thư Hân gật đầu:
"Có, sao vậy em?"
Lê Thư Nguyệt:
"Em đến ở được không?"
Lê Thư Hân:
"???"
Cô lập tức hỏi:
"Em ở nhà chị không thoải mái à? Có ai làm khó em hay..."
Lê Thư Nguyệt vội xua tay không thể để anh rể và dì Lâm mang tiếng oan được.
Cô vội giải thích:
"Mọi người đối xử với em rất tốt rất nhiệt tình, là do em tự muốn dọn ra thôi. Em thấy ở đây không tiện cho công việc. Em nghe nói chị có ký túc xá, em muốn ở bên đó cho gần chợ đêm. Hơn nữa ở đó em cũng tự do hơn. Nhà chị tuy tốt thật nhưng em thấy hơi gò bó."
Lê Thư Hân:
"..."
Lê Thư Nguyệt:
"Thật đấy chị. Hồi trước ở nhà chị cả em cũng vậy mà. Em cứ thấy ở nhà người khác tuy tiện nghi nhưng không được tự nhiên. Nếu không có lựa chọn thì thôi, đằng này em có nên em muốn dọn ra ngoài. Ký túc xá của chị, em không trả tiền đâu nhé."
Lê Thư Hân lườm cô một cái:
"Trả tiền gì chứ, em mà nói thế là chị giận đấy."
Lê Thư Nguyệt cười hề hề.
Dù nói vậy Lê Thư Hân vẫn giúp em gái dọn đồ.
Tiểu Giai Hi lẽo đẽo theo sau dì út, hỏi:
"A Nguyệt sắp dọn đi ạ?"
Lê Thư Nguyệt véo má phúng phính của cậu bé:
"Gọi ai là A Nguyệt đấy, phải gọi là dì út chứ."
Tiểu Giai Hi dĩ nhiên biết cô là dì út nhưng thấy mọi người đều gọi A Nguyệt, cậu bé cũng bắt chước theo.
Tiểu Giai Hi hỏi tiếp:
"Dì sắp đi thật ạ?"
Lê Thư Nguyệt:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Đúng rồi."
Tiểu Giai Hi liền xị mặt ra trông đến là tội nghiệp.
Lê Thư Nguyệt vội bế cậu bé lên dỗ dành:
"Tuy dì không ở đây nữa nhưng dì sẽ thường xuyên về thăm Giai Hi. Giai Hi ở nhà phải ngoan nhé, không thì không được đi nhà trẻ đâu. Chỉ những bạn nhỏ dũng cảm thông minh và đáng yêu nhất mới được đi nhà trẻ đấy."
Nghe vậy mắt tiểu Giai Hi sáng lấp lánh.
Lê Thư Nguyệt:
"Dì út phải ra ngoài ở, kiếm thật nhiều tiền để mua đồ ăn ngon cho Giai Hi, được không?"
Tiểu Giai Hi nghiêng đầu, nhìn dì út như muốn phân biệt xem cô ấy có đang lừa trẻ con không.
Lê Thư Nguyệt nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cậu bé không nhịn được lại bật cười:
"Con đáng yêu quá đi mất."
Tiểu Giai Hi: Vẻ mặt ngây thơ ngoan ngoãn đáng yêu.
Vậy là Lê Thư Nguyệt dọn ra ngoài.
Thực ra cô ấy dọn đi người thấy tiện nhất lại là Thiệu Lăng. Em vợ ở trong nhà ít nhiều cũng có chút bất tiện. Chuyện này khác với việc dì Lâm ở nhà, dù sao dì Lâm cũng đã gần 50 tuổi.
Còn Lê Thư Nguyệt dù sao cũng là một cô gái trẻ.
Chuyện này cũng khác với hồi họ còn nhỏ hay sang nhà chị cả ở ké. Lúc đó ai cũng là trẻ con nên không sao cả. Nhưng bây giờ Thiệu Lăng cảm thấy không tiện và anh tin Lê Thư Nguyệt cũng nghĩ vậy, nên cô mới nhanh ch.óng dọn đi.
Lê Thư Hân giúp Lê Thư Nguyệt dọn sang, đồ đạc của cô cũng không nhiều.
Tiểu Điền chủ động đến giúp. Công ty họ bây giờ đông người, Lê Thư Hân đã thuê cả tầng này làm ký túc xá, bên trái cho nam bên phải cho nữ, cửa sắt cũ đã được dời ra cửa cầu thang.
Dù chia trái phải nhưng bên này vẫn là nữ nhiều hơn.
Lê Thư Nguyệt đến được ở một phòng riêng. Tuy công ty đông người nhưng cả một tầng lầu thực ra vẫn còn thừa chỗ. Lê Thư Hân thuê cả tầng chủ yếu là vì lý do an toàn và phòng khi có nhân viên mới đến.
Nhân viên mới thì chưa thấy đâu nhưng Lê Thư Nguyệt đã đến. Nơi này toàn người trẻ, cô lại thích không khí ở đây hơn.
Tiểu Điền cười nói với cô:
"Ở đây Tiểu Đinh là quản gia chính, có việc gì chị cứ tìm cô ấy là được. Dĩ nhiên tìm em cũng được, cơ bản là hai chúng em phụ trách ở đây."
Cũng đúng dù công ty không ép buộc mọi người phải ở ký túc xá nhưng dường như chẳng ai có ý định dọn ra ngoài. Mọi người đều rất vui vẻ khi ở cùng nhau.
Ở đây không tốn tiền, xung quanh lại toàn người quen, môi trường như vậy khiến người ta rất yên tâm.
Vì vậy hầu như không ai dọn đi. Dù ở Bằng Thành có tiền hay không tiền đều sống được nhưng nếu họ ra ngoài thuê nhà, muốn tiết kiệm thì chỉ có thể ở trong các khu nhà trọ lụp xụp. Còn nếu muốn thuê phòng có tiêu chuẩn tương đương thì giá cả không hề rẻ.
Giờ đây các chi phí đó đều do công ty gánh, họ thực sự đã bớt đi một gánh lo.
Đặc biệt là các đồng chí nam bên kia. Đồng nghiệp cũ của họ là Tiểu Vương cùng bạn gái nhảy việc rồi cùng nhau thuê nhà bên ngoài. Tiền nhà đều do một mình Tiểu Vương trả, lương tháng một nghìn rưỡi mà tiền thuê nhà đã mất 600.
Thực ra nếu thuê chỗ tệ hơn, 60 đồng một tháng cũng không phải không có.
Nhưng bạn gái của Tiểu Vương lại chê những nơi như vậy, cô ta đòi phải ở phòng có tiêu chuẩn ít nhất như ký túc xá của Thư Lăng.
Tiền thuê nhà, điện nước, ăn uống, mỗi tuần còn phải đi xem phim, thỉnh thoảng mua quần áo, lương của anh ta không còn một xu, cuối tháng còn phải vay mượn. Ấy vậy mà hai người vẫn thường xuyên cãi nhau vì tiền.
Tiểu Vương không có tiền dư, bạn gái anh ta là Hoàng Tĩnh cũng vậy. Quần áo, mỹ phẩm, thứ nào chẳng tốn tiền, làm sao mà dư được.
Tuy nhiên mọi người cũng chẳng ai thương cảm cho Tiểu Vương. Anh ta như vậy cũng là do tự mình lựa chọn. Anh ta muốn tìm một cô gái bản địa lại là con một, ý đồ này ai mà không hiểu. Nếu không thì tại sao anh ta phải nhẫn nhịn Hoàng Tĩnh như vậy.
Chẳng phải vì nhắm đến cái mác dân địa phương và con một của cô ta sao.
Mọi người không quan tâm người khác sống thế nào nhưng qua đó cũng nhận ra, tự mình ra ngoài thuê nhà thật sự rất tốn kém. Thay vì vậy họ thà ở ký túc xá của công ty, vị trí tốt, mọi người lại thân quen.
Dương Tùng còn tính cho các đồng nghiệp một bài toán: ở ký túc xá công ty, làm việc ba năm là có thể tiết kiệm đủ tiền trả trước mua nhà. Lúc đó tự mua nhà rồi cũng không cần vội vào ở, nhà mới có thể cho thuê còn mình thì tiếp tục ở ký túc xá.
Lấy tiền cho thuê nhà để trả góp.
Đợi đến khi tìm được đối tượng, muốn kết hôn thì lấy lại nhà trang hoàng một chút. Tính toán như vậy thật quá hay, hơn xa cái ý định ở rể ăn bám nhà vợ.
Vì vậy ngoài mấy người đã kết hôn, các thanh niên chưa vợ chưa chồng trong công ty đều ở lại đây nên rất đông vui.
Đừng nhìn Lê Thư Nguyệt là người Lâm Thành, cũng coi là nửa dân địa phương lại từng làm việc ở nước ngoài nhưng trông cô thật sự không thời thượng bằng nhân viên của Thư Lăng.
Lê Thư Hân ban đầu không để ý nhưng khi có sự so sánh thì liền nhận ra.
Cô nói:
"Tiểu Điền, lát nữa cô dẫn A Nguyệt đến công ty chọn vài bộ quần áo đi."
Tiểu Điền:
"Vâng ạ."
Lê Thư Nguyệt lại rất thẳng thắn, cười nói:
"Không cần đâu chị, em đi bán hàng ở chợ đêm không cần mặc đồ đẹp, không đáng."
Lê Thư Hân:
"Có gì mà đáng hay không chứ."
Lê Thư Nguyệt:
"Thôi mà, chị đừng lo nữa, ai lo việc người nấy đi."
Lê Thư Hân:
"..."
Cô vậy mà lại bị ghét bỏ. Nhớ ngày xưa, họ cũng hay ghét bỏ chị cả như vậy, thấy chị cả hay càm ràm, đúng là tính cách của bà mẹ già. Giờ xem ra mình cũng thế rồi.
Cô bật cười:
"Thôi được rồi. Sau này có cần gì thì cứ tìm chị, chị không nói nhiều nữa."
Cuộc đời ai nấy sống. Đúng vậy cô không thể vì mình là người trùng sinh, biết trước một vài chuyện mà cứ chỉ tay năm ngón vào cuộc sống của người khác.
A Nguyệt luôn có suy nghĩ của riêng mình.