Trời Dài Quang Đãng

Chương 7



 

Ta buồn cười ngẩng đầu nhìn hắn.

 

“Vậy ngài cảm thấy ai mới xứng với ta?”

 

Tạ Yến vừa rồi còn miệng lưỡi trơn tru.

 

Lúc này hiếm hoi nghẹn lời, hắn cụp mắt xuống, tránh ánh nhìn của ta, vành tai dần dần đỏ lên, giọng nói cũng trở nên căng thẳng.

 

“Ta... ta cũng coi như có ngoại hình không tệ, thân thể khỏe mạnh, gia thế cũng tạm ổn.”

 

“Từ trước tới nay chưa từng trêu hoa ghẹo nguyệt, không có thanh mai trúc mã gì cả.”

 

“Cũng chưa từng lui tới thanh lâu, chưa từng thu thông phòng, đến nay vẫn còn trong sạch...”

 

Vật lộn một hồi lâu, hắn có phần bất chấp tất cả mà nói:

 

“Nếu nàng không thích việc ta suốt ngày trêu mèo chọc ch.ó, không làm việc đàng hoàng, ta sẽ sửa.”

 

“Ta sẽ cố gắng kiếm một phong địa tốt hơn...”

 

“Chỉ có một chuyện, nàng phải cho ta sắp xếp ổn thỏa đám mèo mèo ch.ó ch.ó trong phủ đã—”

 

Tạ Yến còn chưa nói hết, ta đã chủ động nắm lấy bàn tay đang run nhè nhẹ vì căng thẳng của hắn.

 

“Ta cũng thấy ngài rất tốt, không cần phải thay đổi. Ta cũng rất thích mèo mèo ch.ó ch.ó.”

 

Bởi vì ta chăm chú nhìn gương mặt tuấn tú của Tạ Yến, nên hoàn toàn không biết.

 

Phía sau ta, có người đang đứng trên lầu các cách đó không xa, hai mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay đang đan vào nhau của ta và Tạ Yến.

 

Tạ Yến ngược lại có liếc nhìn về phía đó một cái, chỉ là một cái nhìn hờ hững thoáng qua.

 

Ta hoàn toàn không để ý.

 

13

 

Trên đường trở về phủ, mẫu thân nhìn miếng ngọc bội xuất hiện bên hông ta, đó là tín vật đính ước mà Tạ Yến tặng.

 

Mẫu thân có chút cam chịu thở dài.

 

“Nghe nói hôm nay con rất vui vẻ?”

 

Ta gật đầu đáp phải, lần đầu tiên mở lòng với mẫu thân.

 

“Con và Tạ Yến chỉ gặp nhau hai lần.”

 

“Một lần là lúc xem mắt, hắn dẫn con đi dạo gần nửa kinh thành.”

 

“Nói ra không sợ mẫu thân chê cười, trước đây trên đường gấp rút trở về Hầu phủ, sau này ra ngoài phần lớn cũng chỉ ngồi xe ngựa, đối với cảnh sắc kinh thành đều chỉ nhìn lướt qua trong chốc lát.”

 

“Mãi đến ngày hôm đó đi hết gần nửa kinh thành, con mới phát hiện thì ra kinh thành lại phồn hoa náo nhiệt như vậy. Có rất nhiều vở kịch mà trước đây con chưa từng nghe qua, rất nhiều món ăn mà con chưa từng nếm thử...”

 

“Không phải như con vẫn nghĩ, nơi đây chỉ toàn những quy củ cứng nhắc và nhàm chán.”

 

Ta cố gắng diễn tả cảm xúc của mình.

 

“Lần thứ hai là hôm nay. Hắn dẫn con đi xem mèo, xem cá, xem hoa, xem cây, ngắm mây, ngắm trời.”

 

“Con cảm thấy có lẽ chúng con là cùng một kiểu người.”

 

“Mẫu thân, con lớn lên nơi thôn dã, thực sự không thích ứng được với những khuôn phép ràng buộc ở kinh thành.”

 

“Con không muốn cả đời bị giam cầm trong những thứ đó.”

 

Mẫu thân nhìn ta thật sâu.

 

“Ta hiểu rồi. Nếu có người tới cầu hôn, ta sẽ đồng ý.”

 

Thế nhưng vừa mới trở về phủ, người đập vào mắt chúng ta lại là Bùi Cảnh Vân.

 

Hắn quỳ trên mặt đất, lưng thẳng tắp, tựa như một cây tùng không sợ giá rét.

 

Vừa nhìn thấy mẫu thân, hắn lập tức dập đầu thật mạnh.

 

Mẫu thân còn chưa kịp tránh đi, hắn đã từng chữ từng chữ nói:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Xin bá mẫu thu hồi mệnh lệnh!”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“Năm đó hôn ước từ trong bụng mẫu thân là giữa con và Thanh Như, không phải Thẩm đại tiểu thư.”

 

“Xin bá mẫu hoàn thành lời hứa năm xưa!”

 

Bùi Cảnh Vân lại muốn hối hôn!

 

Nói xong, hắn nhìn về phía ta, ánh mắt nóng bỏng như muốn thiêu cháy người khác.

 

Ta tránh đi ánh mắt ấy, lại nhìn thấy Thẩm Thanh Nguyệt vừa mới chạy tới, vừa vặn nghe được toàn bộ những lời Bùi Cảnh Vân nói.

 

14

 

Trên gương mặt Thẩm Thanh Nguyệt tràn đầy vẻ kinh ngạc, nhưng ánh mắt nhìn ta lại chất chứa phẫn nộ và không cam lòng.

 

Ta lùi lại một bước, nhìn thấy sắc mặt xanh mét của mẫu thân.

 

Bà giơ tay lên, bung hăng tát Bùi Cảnh Vân một cái, lực mạnh đến mức hắn lập tức nghiêng người sang một bên đầy chật vật.

 

Trên gương mặt tuấn tú nhanh ch.óng hiện lên một dấu tay đỏ rực.

 

“Ngươi cho rằng nữ nhi Thẩm gia có thể để mặc cho ngươi lựa chọn sao?!”

 

“Ngươi là thứ gì? Ngươi có tư cách gì?”

 

“Cút!”

 

Đúng lúc ấy, người Bùi gia cũng vừa tới nơi, cưỡng ép kéo Bùi Cảnh Vân trở về.

 

Im lặng một lúc, mẫu thân mới mệt mỏi phất tay.

 

“Đều lui xuống đi. Chuyện này Bùi gia nhất định phải cho chúng ta một lời giải thích.”

 

Khi ta nghe lời đi tới hậu viện, Thẩm Thanh Nguyệt chặn đường ta.

 

Cơ thể nàng ta vẫn đang run rẩy, rõ ràng còn chưa thể bình tĩnh lại sau biến cố vừa rồi.

 

“Thẩm Thanh Như. Đùa giỡn ta thú vị lắm sao?”

 

“Hết lần này đến lần khác trêu đùa ta, vui lắm sao?”

 

Khi nói những lời ấy, nước mắt nàng ta không ngừng tuôn ra khỏi hốc mắt.

 

Thẩm Thanh Nguyệt, người luôn giữ thể diện trước mặt người ngoài.

 

Lúc này ngay trước mặt Vân Vụ và Vân Hà, lại như phát điên mà chất vấn ta.

 

“Mẫu thân đã cho ngươi cơ hội lựa chọn.”

 

“Là chính ngươi nói mình không muốn gả cho Bùi ca ca.”

 

“Cho nên ta mới đi cầu xin mẫu thân.”

 

“Ta nói rằng ta và Bùi ca ca là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, tình cảm sâu đậm.”

 

“Nếu Hầu phủ nhất định phải thực hiện hôn ước với Bùi gia, vậy ta nguyện ý thay ngươi gả qua đó.”

 

“Mẫu thân từ trước đến nay luôn cân nhắc lợi hại.”

 

“Là ta nói với bà rằng Bùi gia quy củ nghiêm ngặt, lễ nghi của ngươi học chẳng ra sao cả, nếu gả qua đó e rằng sẽ bị làm khó.”

 

“Hơn nữa, Hầu phủ nhiều năm qua quả thực đã có lỗi với ngươi.”

 

“Trong chuyện hôn nhân, để ngươi tự quyết định, để ngươi gả cho người mình thích sẽ tốt hơn.”

 

“Chính ta! Là ta thuyết phục được mẫu thân!”

 

“Cho nên ngươi mới có cơ hội gặp mặt Tam hoàng t.ử!”

 

Nàng ta dùng đôi mắt đỏ hoe nhìn ta, trong mắt tràn đầy đau khổ và hối hận của một kẻ bị phản bội.

 

“Còn ngươi thì sao? Ngươi báo đáp ta như thế nào?”

 

“Hôm đó Bùi ca ca gây ra hiểu lầm trên phố, ta tin đó không phải lỗi của ngươi.”