“Tam hoàng t.ử lén xông vào viện của ngươi, đáng thương cho ta còn nghĩ cách giữ gìn thanh danh cho ngươi.”
“Ta không hề truyền chuyện ấy ra ngoài.”
“Thậm chí ngay cả mẫu thân cũng không nói.”
“Nhưng bây giờ thì sao? Ngươi đã có Tam hoàng t.ử rồi.”
“Vì sao còn muốn dây dưa với Bùi ca ca, khiến huynh ấy công khai đòi hối hôn với ta—”
Càng nói Thẩm Thanh Nguyệt càng kích động, thậm chí còn muốn đưa tay bóp cổ ta.
Ta nhanh hơn nàng ta một bước, giữ c.h.ặ.t cổ tay nàng ta.
Sau đó, dứt khoát tát nàng ta một cái.
Đợi đến khi ánh mắt Thẩm Thanh Nguyệt dần tỉnh táo trở lại.
Ta mới buông tay nàng ta ra, bình thản và lạnh lùng nói:
“Là ngươi vì tư tâm của mình, muốn gả cho Bùi Cảnh Vân.”
“Thứ nhất, ta đã nói rõ với mẫu thân từ lâu rằng hãy chọn cho ta một mối hôn sự khác.”
“Chứ không phải chuyện đã rồi, đến mức ta bắt buộc phải gả cho Bùi Cảnh Vân rồi mới ích kỷ làm mình làm mẩy nói rằng không muốn gả.”
“Thứ hai, ngay ngày ta được nhận về Hầu phủ, mẫu thân đã nói rõ.”
“Nếu ta không muốn, bà sẽ thay ta từ chối. Chuyện này vốn không phải không có cách giải quyết ổn thỏa.”
“Ngươi vì tư tâm của mình. Lại mang dáng vẻ chính nghĩa lẫm liệt như thể thay ta chịu thiệt. Nói rằng ngươi nguyện ý thay ta gả cho Bùi Cảnh Vân.”
“Lúc nói những lời đó, ngươi không thấy bản thân buồn cười sao?”
“Còn về Tam hoàng t.ử. Nếu mẫu thân thật sự không đồng ý, ngươi nghĩ vài lời cầu tình của ngươi sẽ có tác dụng sao?”
“Thì ra chỉ cần tốn vài câu nói là có thể xóa sạch chuyện chiếm lấy thân phận của ta suốt hơn mười năm.”
“Không những thế còn muốn ta phải mang ơn đội nghĩa?”
Trên mặt Thẩm Thanh Nguyệt hiện lên một tia xấu hổ, nhưng nàng ta vẫn dùng ánh mắt đầy oán hận nhìn ta, dường như muốn nói:
“Cho dù ngươi nói đúng thì đã sao?”
“Chuyện ngươi quyến rũ Bùi Cảnh Vân, khiến huynh ấy muốn hối hôn với ta, chẳng lẽ không liên quan tới ngươi sao?”
Nhìn bộ dạng đầy chắc chắn của nàng ta, ta bật cười, mhông chút khách khí vạch trần:
“Rốt cuộc giữa ta và Bùi Cảnh Vân có dây dưa gì hay không, thật sự ngươi không biết sao?”
“Người ngươi cài bên cạnh ta đều là đồ vô dụng cả sao?”
“Dựa vào đâu vừa xảy ra chuyện, Bùi Cảnh Vân nói muốn hối hôn, ngươi đã lập tức đổ hết tội lỗi lên đầu ta?”
“Cho rằng ta muốn cả hai bên đều chiếm lấy? Kẻ thật sự muốn cả hai bên đều giữ lại chẳng phải chính là Bùi ca ca mà ngươi ngày nhớ đêm mong hay sao?”
Nỗi bất an sâu trong lòng bị ta vạch trần, sắc mặt Thẩm Thanh Nguyệt lập tức trắng bệch như giấy, thân hình lảo đảo, lung lay như sắp ngã.
Ta không nhìn nàng ta thêm nữa, trực tiếp xoay người rời đi.
15
Giờ Ngọ ngày hôm sau, Vân Hà lén nói cho ta biết.
Hôm qua người Bùi gia đã đưa Bùi Cảnh Vân trở về phủ, nhưng không hiểu sao, lúc đi ngang qua bờ sông, chiếc xe ngựa ấy lại bị trượt bánh.
Người trong xe đều rơi xuống sông.
Bùi Cảnh Vân còn bị đập đầu, mãi vẫn chưa tỉnh lại, đến đêm còn phát sốt cao.
Ta ngồi bên hồ cho cá ăn, nghe vậy chỉ “ừ” một tiếng.
“Cũng tốt. Biết đâu va một cái lại làm đầu óc tỉnh táo hơn thì sao.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Không ngờ một lời thành sấm.
Bùi Cảnh Vân hôn mê suốt ba ngày, sau khi tỉnh lại, bất chấp thân thể còn chưa hoàn toàn bình phục.
Hắn chủ động đến Hầu phủ nhận lỗi.
Mẫu thân vốn định hủy bỏ hôn ước với Bùi gia, nhưng Thẩm Thanh Nguyệt lại quỳ xuống, cùng Bùi Cảnh Vân cầu xin mẫu thân.
“Mẫu thân, Bùi ca ca chỉ nhất thời hồ đồ thôi.”
“Xin người nể tình chúng con nhiều năm qua, cho Bùi ca ca thêm một cơ hội nữa.”
Ta đứng bên cạnh mẫu thân, từ đầu đến cuối không nói một lời.
Bùi Cảnh Vân đang quỳ dưới đất bỗng ngẩng đầu nhìn ta.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Sau đó nắm c.h.ặ.t bàn tay của Thẩm Thanh Nguyệt đang quỳ bên cạnh mình, giọng nói khàn khàn.
“Bá mẫu, ngàn sai vạn sai đều là lỗi của con. Là con nhất thời ma xui quỷ khiến, nói ra những lời hồ đồ.”
“Bá mẫu muốn phạt con thế nào con cũng nhận. Chỉ cầu xin đừng chia cắt con và Thanh Nguyệt.”
Khoảnh khắc ánh mắt ta giao với ánh mắt hắn.
Ta biết, hắn cũng đã sống lại.
Thẩm Thanh Nguyệt vui mừng vì những lời bày tỏ tâm ý ấy của Bùi Cảnh Vân, kích động đến mức gần như bật khóc, càng chân thành tha thiết cầu xin mẫu thân.
“Nếu mẫu thân không chịu tha thứ cho Bùi ca ca, con và Bùi ca ca sẽ cứ quỳ ở đây mãi.”
“Cho đến khi mẫu thân tha thứ cho huynh ấy mới thôi.”
Cửa Hầu phủ đang mở, dân chúng đi ngang qua đều dừng chân xem màn kịch này.
Thẩm Thanh Nguyệt dường như hoàn toàn không nhận ra, rằng lúc này nàng ta đang đặt mẫu thân lên thế khó, ép bà phải đồng ý.
Mẫu thân nhìn bọn họ thật sâu, giọng nói không nghe ra vui giận.
“Vậy thì hãy nhớ kỹ lựa chọn của các ngươi hôm nay.”
Thoạt nghe, giống như mẫu thân không chịu nổi sự cầu xin của Thẩm Thanh Nguyệt nên đã nhượng bộ.
Thẩm Thanh Nguyệt cũng vui mừng khôn xiết đỡ Bùi Cảnh Vân đứng dậy, hướng về phía mẫu thân hành lễ.
“Đa tạ bá mẫu tác thành.”
Mẫu thân chỉ nhàn nhạt “ừ” một tiếng.
Nhìn vẻ mặt bình tĩnh ấy của bà, ta biết, đó là biểu hiện của việc mẫu thân đã hoàn toàn thất vọng về Thẩm Thanh Nguyệt.
Khi ta cùng mẫu thân lướt qua Bùi Cảnh Vân.
Hắn thấp giọng nói với ta một câu gần như không thể nghe thấy.
“Từ nay về sau, cầu về cầu, đường về đường.”
Bước chân ta không hề dừng lại, khóe môi lại hơi cong lên, ta còn cầu còn không được ấy chứ.
16
Vì trước đó ăn nói không suy nghĩ, muốn hối hôn.
Theo gia quy của Bùi gia, Bùi Cảnh Vân bị đ.á.n.h hai mươi roi, lưng bị đ.á.n.h đến m.á.u thịt be bét, nằm trên giường hôn mê bất tỉnh.
Thẩm Thanh Nguyệt đau lòng vô cùng, nàng ta đến cầu kiến mẫu thân, nói rằng muốn đích thân tới chăm sóc Bùi Cảnh Vân.
Sợ mẫu thân không đồng ý, nàng ta còn nhắc lại chuyện năm xưa.
Khi còn nhỏ, để dỗ nàng vui vẻ, Bùi Cảnh Vân đã làm con thỏ gỗ cho nàng, hai tay đầy thương tích, lấy chuyện đó để cầu tình.
Mẫu thân chỉ nhàn nhạt nói một câu.
“Đó là chuyện của ngươi.”