Chỉ là đến ngày hôm sau, anh ấy vẫn sẽ tiến lại gần tôi hơn nữa.
Tôi lùi lại vài bước, che giấu nhịp tim tăng tốc, mỉm cười với anh ấy: “Gần quá rồi…”
“Thật xin lỗi.” Thấy tôi né tránh, anh ấy phiền não gãi đầu. “Nhưng tôi không khống chế được.”
“Tôi thật sự rất muốn mỗi ngày đều được gặp cô Vưu.” Tiết Nhuận Minh nói, ánh mắt nhìn tôi ngày càng sâu hơn.
“Không trách anh đâu, đợi chứng thèm khát tiếp xúc da thịt của anh khỏi là ổn thôi.” Tôi vỗ vai anh ấy, phá vỡ bầu không khí mập mờ.
Tiết Nhuận Minh không tỏ ý kiến, đứng dậy đẩy cửa đi ra ngoài, rồi ngoái đầu nhìn tôi:
“Ngày mai gặp.”
Lúc đó, tôi vẫn chỉ cho rằng anh ấy giống những thú nhân họ ch.ó khác, chỉ là có chứng lo âu chia ly đối với “con người”.
Mọi chuyện bắt đầu trở nên không ổn khi anh ấy bắt đầu để lại đồ đạc của mình trong văn phòng tôi.
Ví dụ như chiếc áo khoác “vô tình quên mang đi”, bức ảnh “tình cờ làm rơi”, hay những món quà nhỏ “mua quá nhiều không dùng đến”…
Sau đó anh ấy sẽ lấy cớ quay lại lấy đồ, cắt ngang việc tôi điều trị cho những thú nhân khác.
Nếu khách hàng là thú nhân cái, anh ấy sẽ như chẳng có chuyện gì xảy ra, lấy đồ rồi rời đi.
Nhưng nếu khách hàng là thú nhân đực thì rắc rối lớn rồi.
Đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ con thú nhân họ rắn xui xẻo đó.
Anh ta vừa mới phân hóa thành thú nhân, vô thức vẫn giữ lại thói quen ngủ đông.
Ngủ liền một tháng ở nhà. Cơ thể con người lại không thể dự trữ mỡ như động vật, kết quả suýt c h ế t đói.
Anh ta đến bệnh viện điều trị suy dinh dưỡng, tiện thể xem có cách nào chữa triệu chứng ngủ li bì không.
Không ngờ lại đụng phải Tiết Nhuận Minh đến lấy đồ.
Vừa ngửi thấy trong văn phòng có mùi của một giống đực khác, Tiết Nhuận Minh lập tức phát điên.
Thú nhân họ rắn bị anh ấy coi như một sợi dây cỏ mà quăng tới quăng lui, cơ thể mềm mại suýt bị xé thành hai nửa.
Khó khăn lắm mới cứu được anh ta xuống, thú nhân họ rắn lập tức hoảng loạn đến phát bệnh: “Biết thế lúc đó để tôi c h ế t đói luôn còn hơn.”
Bệnh viện phải nâng anh ta lên thành VIP trọn đời thì chuyện này mới coi như được giải quyết.
Tộc báo tuyết vốn đã ít thành viên, để giữ được Tiết Nhuận Minh, họ còn phải bồi thường một khoản tiền lớn để ép chuyện này xuống.
Tiết Nhuận Minh trở về bị gia tộc phạt mấy trận, còn bị áp giải đi xin lỗi thú nhân họ rắn.
Đến lúc này tôi mới nhận ra, chứng lo âu chia ly của Tiết Nhuận Minh chỉ nhắm vào một mình tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thế nhưng sau chuyện đó, anh ấy chẳng hề có ý hối cải, ngược lại càng ngày càng không có giới hạn.
Anh ấy nộp đơn lên bệnh viện xin tham gia hạng mục trấn an tại nhà.
Nói rằng chứng khát tiếp xúc da thịt của mình đã quá nghiêm trọng, không còn cách nào tự ra ngoài được nữa.
Lại nói lo lắng bệnh tình của mình sẽ ảnh hưởng tới các bệnh nhân khác trong bệnh viện, không muốn tiếp tục gây phiền phức cho bệnh viện.
Vì thế hy vọng bác sĩ Vưu có thể đến tận nhà tiến hành trấn an.
Bệnh viện cầu còn không được, lập tức thông qua đơn xin, ngay lập tức sắp xếp để tôi đến nhà tiến hành điều trị trấn an tinh thần cho anh ấy.
Nhận được nhiệm vụ này, tôi sững sờ, chỉ vào chính mình: “Không phải chứ? Bệnh viện thật sự định đối xử với tôi như vậy sao?”
Kể từ sau sự cố lần trước, vì hành vi mất kiểm soát của mình, Tiết Nhuận Minh đã bị liệt vào đối tượng theo dõi số một của bệnh viện.
Thế mà bây giờ, bệnh viện lại muốn tôi một mình đến nhà của một kẻ bạo lực để tiến hành điều trị.
An toàn cá nhân của tôi thì sao?
Phải biết rằng, tôi chỉ là một con người bình thường, hoàn toàn không có sức chống cự trước thú nhân.
“Lỡ như anh ấy lại phát điên thì sao?” Tôi trợn to mắt, trực tiếp từ chối: “Việc này tôi không làm được.”
“Trợ lý… à không, bác sĩ Vưu Mạt Lỵ, cô chẳng phải vẫn luôn muốn được chuyển chính thức sao?” Bệnh viện cử người tới thuyết phục tôi.
“Phải biết rằng tộc báo tuyết là cổ đông lớn của bệnh viện. Chuyện này làm tốt, lập tức sắp xếp cho cô chuyển chính thức.”
“Không.” Tôi vẫn không đồng ý. “Đó là một con báo tuyết mắc chứng thèm khát tiếp xúc da thịt. Đến lúc đó mạng tôi mất luôn rồi, được chuyển chính thức thì có ích gì?”
Triệu chứng thèm khát tiếp xúc da thịt là một căn bệnh có tỷ lệ mắc cao trong thú nhân họ ch.ó, đặc biệt là thú nhân họ sói.
Trong tất cả các ca bệnh hiện có, không một ai được chữa khỏi hoàn toàn, chỉ có khoảng năm mươi phần trăm thú nhân có thể miễn cưỡng khống chế được bệnh tình.
Biểu hiện của căn bệnh này là d ụ c v ọ n g khống chế quá mức đối với người yêu, lòng chiếm hữu cực mạnh cùng nhu cầu tiếp xúc da thịt ở mức độ cao.
Trong những trường hợp nghiêm trọng, thậm chí đã từng có bệnh nhân cố chấp lỡ tay g i ế t c h ế t người yêu của mình.
Mặc dù tôi không biết vì sao một thú nhân họ báo như Tiết Nhuận Minh lại mắc căn bệnh này, nhưng lỡ như anh ấy cũng lỡ tay g i ế t tôi thì sao?
Tôi thừa nhận ngoại hình của Tiết Nhuận Minh đúng gu của mình, gặp anh ấy tôi cũng sẽ đỏ mặt tim đập nhanh.
Nhưng thiện cảm với người khác giới không thể nào lớn hơn sự trân trọng mạng sống của bản thân.